Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4406

Cát Tường Thiên niệm Phật hiệu:

– Bần ni thì khác, thuở nhỏ đã quyết định dùng cả đời hiến dâng cho Phật, đời này không lập gia đình.

– Ai, hại ta cao hứng hụt một hồi.

Lăng Hàn giang tay ra, cố ý trêu chọc.

Cát Tường Thiên thâm sâu khó lường, không hề để ý chút nào, nàng nói:

– Lần này bần ni tới đây là muốn độ hóa Lăng huynh gia nhập Phật tộc, trở thành Phật tử Bắc Thiên vực.

– Chờ một chút!

Lăng Hàn khoát tay:

– Phật tử Bắc Thiên vực? Phật tộc các ngươi còn phân chia đông tây nam bắc ư?

– Đương nhiên.

Cát Tường Thiên gật đầu, nói:

– Tịnh thổ chân chính của Phật môn chính là Tam Thập Tam Thiên do Phật tổ khai sáng, không nằm trong ngũ hành, trong bốn Thiên vực đều có một tòa Lôi Âm tự, từ đó giúp Phật tộc hiển hóa trong mắt nhân thế.

– Bần ni chính là Thánh Nữ Bắc Thiên vực, Phật tử Bắc Thiên vực của ta đã bị Phật tử Đông Thiên vực đả thương căn cơ trong một lần luận bàn, cho nên hắn không thể đảm nhiệm chức trách Phật tử.

– Bần ni cho rằng, Lăng huynh thiên tư trác tuyệt, lại có duyên với Phật, vì thế ta tới đây độ hóa Lăng huynh.

Lăng Hàn bật cười:

– Ta có duyên với Phật lúc nào?

– Người được Đa Gia Phật xem trọng sao lại không có duyên với Phật?

Cát Tường Thiên hỏi ngược lại.

Ách, bị nói đến chuyện này, Lăng Hàn không thể phản bác được.

Kỳ thật Đa Gia Chuẩn Đế xem trọng hắn không phải bởi vì hắn có duyên với Phật, mà là hắn phát hiện vị diện trong cơ thể mình, hoặc ông ta nhìn thấy Tiên Đỉnh giống cổ tiên môn.

Tóm lại, hắn không có chút quan hệ nào với Phật tộc.

Lăng Hàn khoát tay:

– Đừng đừng đừng, ta là tục nhân, ưa thích làm chuyện tục nhân, cũng hưởng thụ cuộc sống của tục nhân.

Cát Tường Thiên cười một tiếng:

– Không sao, Phật tộc cũng có Hồng Trần Phật, không phải cứ xuất thế mới có thể thành Phật.

Lời nàng nói khiến Lăng Hàn cứng họng.

Lăng Hàn nói:

– Ta không có hứng thú gia nhập Phật tộc.

Ngươi da mặt dày như vậy, ta cũng không giảng đạo lý với ngươi.

Cát Tường Thiên hoàn toàn không ngại:

– Bần ni không muốn lập tức độ hóa Lăng huynh, bần ni cho rằng đây là đại công đức, bần ni sẽ kiên trì bền bỉ.

– Ách, vậy ngươi cứ nỗ lực đi.

Lăng Hàn phất tay, hắn mới không làm hòa thượng.

Cát Tường Thiên da mặt dày thật, mặc kệ Lăng Hàn có ý đuổi khách, nàng vẫn thản nhiên giảng giải Phật pháp cho hắn nghe, với mong muốn độ hóa kẻ phàm trần.

Lăng Hàn nghe đến mức buồn ngủ, hắn không ác cảm với Phật tộc nhưng cũng không có hảo cảm.

Thế lực Đế cấp vì đoạt tín ngưỡng đã quét ngang tinh không, không ít hoàng triều bị ép buộc phải tín ngưỡng Phật tộc, một khi cần sẽ biến thành chiến sĩ của Phật tộc.

Ám Ảnh Hoàng Triều là như thế, còn có Thanh Long Hoàng Triều, hiện tại đã bị quét ngang.

Không thể chịu đựng thêm nữa, hắn trực tiếp chạy trốn, nghĩ thầm: "Ngươi muốn nói bao nhiêu thì nói, ta đi còn không được sao?"

– Lăng Hàn!

Mới vừa ra cửa lớn, liền nghe một người quát, chỉ thấy một tên cẩm y người trẻ tuổi đi nhanh tới:

– Ta muốn khiêu chiến ngươi.

Lăng Hàn thở dài, hắn đánh bại một tiểu nhân vật của Tây Thiên vực, đáng để bọn họ để mắt tới hắn, coi hắn như bàn đạp để nổi danh như vậy sao?

– Không đếm xỉa tới ngươi.

Hắn tung chưởng tấn công.

– Đến hay lắm!

Người trẻ tuổi kia lập tức xuất chưởng đón đỡ, vừa mới tiếp xúc hắn đã lùi lại.

Hắn muốn cưỡng ép ổn định thân hình, đáng tiếc không làm được, sau khi lùi hơn mười bước mới ngồi phịch xuống đất, xoẹt một tiếng, quần rách toạc, để lộ vòng ba.

Đương nhiên là Lăng Hàn cố ý, ai bảo ngươi tự tìm khổ?

Cũng may, sau khi Lăng Hàn đi dạo trở về đã không gặp Cát Tường Thiên.

Nhưng việc này cũng làm Lăng Hàn buồn rầu, bởi vì Cát Tường Thiên vẫn kiên trì ý định độ hóa hắn.

Phiền phức của Lăng Hàn vừa mới bắt đầu, chẳng phải đợt tuyển đệ tử này có vô số cường giả hay sao? Đa số đều nhắm vào hắn.

Mỗi ngày đều có người khiêu chiến Lăng Hàn, cho dù thấy từng người thảm bại, những người còn lại làm ngơ, mỗi ngày đều lặp lại cảnh tượng tương tự.

Lăng Hàn đã mất kiên nhẫn, hắn dứt khoát tập trung tất cả người khiêu chiến lại một chỗ, sau đó hắn một mình đối phó một đám. Hắn có Tiên Đỉnh độc nhất vô nhị mạnh mẽ phi thường, dễ dàng đối phó với quần công, đánh bại mọi đối thủ một cách dễ dàng.

Kể từ đó không ai khiêu chiến hắn nữa.

Muốn dựa vào khiêu chiến Lăng Hàn để nhất chiến thành danh, ngươi cứ nằm mơ đi.

Lăng Hàn cũng được thanh tịnh một chút, nhưng Cát Tường Thiên tới tìm hắn mỗi ngày. Ngay cả khi Lăng Hàn không thèm để ý, Thánh nữ Phật tộc vẫn kiên trì ngồi ngoài động phủ niệm Phật, ý đồ mài mòn sự kiên nhẫn của hắn.

Nàng đã bước vào Sinh Đan, hơn nữa còn là Thánh Nữ Phật tộc, đương nhiên không có khả năng gia nhập Cửu Dương Thánh Địa, nhưng chính bởi vì nàng là người của Đế tộc, dù muốn "quấy rầy" Cửu Dương Thánh Địa vài ngày, Thánh Địa cũng không thể nào đuổi nàng đi được.

Bởi vậy, phiền toái này cần dựa vào Lăng Hàn tự giải quyết.

Thời gian một tháng trôi qua, đột nhiên Cửu Dương Thánh Địa nghênh đón một đám khách nhân đặc biệt.

Lần này là Cực Sương Tôn Giả, cùng với mấy tên tiểu bối cấp Chú Đỉnh.

Mục đích của bọn họ rất đơn giản, chính là khiêu chiến Lăng Hàn, giành lại vinh quang cho Tây Thiên vực.

Thua ai cũng không thể thua Bắc Thiên vực, việc này chính là nỗi hổ thẹn của Tây Thiên vực, làm sao họ ngẩng đầu lên nổi trước võ giả Đông Thiên vực, Nam Thiên vực.

Tây Thiên vực khí thế hùng hổ tới thăm, Cửu Dương Thánh Địa không thể không ứng chiến, hơn nữa, đây không chỉ là chuyện của riêng Thánh Địa mà còn liên quan đến thể diện toàn bộ Bắc Thiên vực.

Lần này Cực Sương Tôn Giả mang ba người tới, gồm Uông Hoa Tàng, Ninh Hưng Phát và Mã Tự Minh.

Trong đó, Uông Hoa Tàng và Ninh Hưng Phát chính là siêu cấp thiên tài đứng đầu Tây Thiên vực, Mã Tự Minh là siêu cấp thiên tài mới quật khởi gần đây, chiến lực không hề thua kém Uông Hoa Tàng và Ninh Hưng Phát, bằng không hắn đã không được cử đến đây.

Tây Thiên vực cử bốn người đến, khiến Cửu Dương Thánh Địa như lâm đại địch. Không phải vì sợ hãi bốn người này, mà vì thắng bại của Lăng Hàn trong trận ứng chiến sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thể diện của toàn bộ Bắc Thiên vực.

Trận luận bàn bắt đầu vào ba ngày sau, sau đó cách mỗi ba ngày sẽ có người khiêu chiến Lăng Hàn. Đương nhiên, nếu Lăng Hàn bại ngay trận đầu, như vậy không cần phải tiến hành trận thứ hai và thứ ba.

Tin tức truyền ra, chẳng những đệ tử Cửu Dương Thánh Địa phấn khích, toàn bộ Bắc Thiên vực đều dõi theo sự việc này.

Khó khăn lắm mới giành được một chiến thắng trước Tây Thiên vực, tuyệt đối không thể để thua ngược lại.

Trên tinh võng có người hò reo cổ vũ Lăng Hàn, đương nhiên, đây đều là võ giả Bắc Thiên vực. Ngay sau đó, võ giả Tây Thiên vực liền mở cuộc công kích, cho rằng Lăng Hàn thắng Nghê Văn Bách chỉ là may mắn. Hiện tại đám người Uông Hoa Tàng tới đây, đại diện cho thực lực chân chính của các Chú Đỉnh Tây Thiên vực, Lăng Hàn sẽ khó lòng thắng nổi trận đầu.

Hai bên khẩu chiến với nhau, đều là phe này không phục phe kia, phe kia cũng không phục phe này.

Rõ ràng là ba trận luận bàn còn chưa bắt đầu, mà cuộc khẩu chiến đã chẳng hề ngớt.

Người của đông, nam hai Thiên vực cũng gia nhập vào trận khẩu chiến này, họ đều đứng về phía Tây Thiên vực, cho rằng Bắc Thiên vực đã suy yếu trường kỳ, làm sao có thể bỗng dưng bộc phát?

Hãy ngoan ngoãn giữ vị trí kẻ đứng cuối vạn năm đi.

Mọi bản quyền nội dung này thuộc về trang truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free