(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4398
Các Tôn Giả đều ngẩng đầu nhìn lên trời, thầm hỏi, đã xảy ra chuyện gì lớn?
Mọi người cùng ngước nhìn theo, đúng lúc đó, không gian bỗng xé rách, bốn bóng người hiện ra.
Một lão nhân cùng ba người trẻ tuổi, đội hình trông có vẻ đơn giản.
Nhưng kẻ có thể xé rách không gian như thế, chí ít cũng phải là Giáo Chủ cấp bậc.
Đương nhiên, Tôn Giả nơi đây đâu thiếu, tự nhiên chẳng ai phải e sợ.
– Cực Sương!
Cửu Sơn Tôn Giả chợt cắn răng nghiến lợi thốt lên.
– Đáng ghét, lại đến rồi!
Trường Phong Tôn Giả cau mày.
Không chỉ riêng hai người họ, Lăng Hàn đảo mắt qua một lượt, nhận thấy không một Tôn Giả nào là không tỏ vẻ chán ghét, cứ như thể lão giả kia là đại ma đầu tội ác tày trời, ai nấy đều căm ghét vậy.
– Ha ha, chư vị, đã lâu không gặp!
Trên bầu trời, lão nhân kia từ tốn cất lời. Kẻ có thể cười nói tự nhiên trước mặt đông đảo Tôn Giả như vậy, chắc chắn bản thân hắn cũng là một Tôn Giả.
– Cực Sương, ngươi đến Bắc Thiên vực có mục đích gì?
Cửu Sơn Tôn Giả hỏi.
Lão nhân trên bầu trời chính là Cực Sương Tôn Giả, hắn cười vang:
– Sao vậy, chưa gì mà các vị đã run sợ rồi à?
– Ha ha, có gì đáng sợ chứ!
Trường Phong Tôn Giả cười lạnh đáp:
– Chỉ cần Tây Thiên vực các ngươi đừng đến gây sự, Bắc Thiên vực chúng ta tự khắc sẽ yên ổn.
Tây Thiên vực?
À, thì ra Cực Sương Tôn Giả đến từ Tây Thiên vực, thảo nào lại bị ghẻ lạnh như vậy.
Kể từ khi bốn đại Thiên Vực phân chia rạch ròi, giữa các Thiên Vực đã không ngừng xảy ra phân tranh.
Bởi lẽ, cái gọi là "ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây", mỗi Thiên Vực đều có lúc cường thịnh – trừ Bắc Thiên vực.
Hiện tại, xu thế là Nam Thiên vực mạnh nhất, kế đến là Đông Thiên vực, rồi đến Tây Thiên vực thứ ba, còn Bắc Thiên vực thì yếu nhất. Suốt mấy ngàn vạn năm qua, Bắc Thiên vực vẫn giữ vững vị trí yếu kém này, bền bỉ với hạng bét.
Lần này, có lẽ Tây Thiên vực thua trong cạnh tranh với Đông, Nam Thiên Vực, nên họ mới kéo đến Bắc Thiên vực để tìm lại chút thể diện.
Chuyện lần nào cũng như lần nào, bởi vậy đám người Cửu Sơn Tôn Giả, Trường Phong Tôn Giả đều cực kỳ không ưa Cực Sương Tôn Giả.
Cực Sương Tôn Giả mỉm cười:
– Nào, cùng tỉ thí một chút đi.
Hắn chỉ vào một thanh niên và giới thiệu:
– Lạc Tử Vân, Trúc Cơ cảnh bài danh thứ năm Tây Thiên vực.
Rồi hắn lại chỉ sang người trẻ tuổi thứ hai, nói tiếp:
– Nghê Văn Bách, Chú Đỉnh cảnh bài danh thứ ba Tây Thiên vực.
Kế đó, hắn chỉ vào người cuối cùng:
– Lã Vĩnh Trường, Sinh Đan cảnh bài danh thứ tư.
– Các ngươi xem đó, bản tôn đâu có ý định ức hiếp gì, chỉ muốn cho ba tiểu bối nhà ta đấu lôi đài với các tiểu bằng hữu của Bắc Thiên vực. Chiến đấu cùng cảnh giới, ai thắng cũng đều là thắng mà thôi.
Cực Sương Tôn Giả lấy ra một cái bình ngọc, mân mê một lúc rồi nói:
– À này, đây là Nguyên Thần dịch, là bản tôn tốn chút công sức mới có được. Ai thắng, bản tôn sẽ tặng Nguyên Thần dịch này cho người đó.
Nghe xong, các thiên tài Bắc Thiên vực ai nấy đều giận tím mặt.
Đúng là, thực lực tổng thể của Bắc Thiên vực không bằng Tây Thiên vực thật, nhưng ngươi lại đưa ra những kẻ xếp hạng ba, tư, thậm chí năm, chẳng lẽ là cố ý làm nhục Bắc Thiên vực chúng ta hay sao?
Chưa kể, Phong Kế Hành từng đứng hạng mười hai trên tinh võng, nếu đặt ở Tây Thiên vực, hắn tuyệt đối có thể lọt vào top ba kia mà?
Huống hồ, Bắc Thiên vực hoàn toàn có thể áp dụng chiến thuật xa luân chiến, bọn họ không tin ba tên các ngươi đều là người sắt.
– Lần này chúng ta giới hạn trong một ngày. Bất kể là ai, chỉ cần thắng một trận là xem như xong.
Cực Sương Tôn Giả dẫn theo ba tên tiểu bối từ trên không đáp xuống, ung dung chắp tay đi lại, dáng vẻ bình thản tự nhiên, hoàn toàn không xem các Tôn Giả nơi đây ra gì.
Năm xưa, hắn từng đại diện cho Tây Thiên vực đến đây, khi đó hắn còn ở cảnh giới Chú Đỉnh, mà Cửu Sơn, Trường Phong Tôn Giả đều từng là bại tướng dưới tay hắn. Nay dù tất cả đều đã thành Tôn Giả, hắn vẫn giữ vững ưu thế tâm lý to lớn.
Cực Sương Tôn Giả vỗ tay một cái, rồi xuất ra ba bình đài, dùng đại pháp lực để củng cố chúng.
– Lên đi!
Hắn khẽ nói.
Ba người Lạc Tử Vân, Nghê Văn Bách lần lượt nhảy lên ba bình đài. Đây chính là những lôi đài chiến, đã được Tôn Giả dùng đại pháp lực gia cố, nên cho dù cường giả Sinh Đan cảnh toàn lực xuất thủ cũng khó lòng làm hư hao.
– Lạc Tử Vân, ngươi hãy thỉnh giáo các vị Trúc Cơ đạo hữu của Bắc Thiên vực đi.
Lạc Tử Vân dáng người cao gầy, nói chuyện ôn tồn lễ độ, ôm quyền chào hỏi mọi người.
Nghê Văn Bách thì kiêu ngạo hơn, đứng chắp tay trên lôi đài, vẻ mặt không coi ai ra gì.
Lã Vĩnh Trường có vẻ mơ mơ màng màng, buồn bã ỉu xìu, trông chẳng giống một siêu cấp thiên tài chút nào.
– Ta xin lĩnh giáo!
Lập tức có người nhảy lên lôi đài, tấn công Lạc Tử Vân, nhưng hắn đã bị đánh bại ngay tức thì.
Xoẹt một tiếng, lại có người khác nhảy lên lôi đài, lần này là một tu sĩ Chú Đỉnh. Hắn khiêu chiến Nghê Văn Bách, nhưng chỉ một chiêu đã bị đánh văng khỏi lôi đài.
– Kẻ quá yếu thì đừng nên lên đây.
Nghê Văn Bách thản nhiên nói:
– Thứ nhất là phí thời gian. Thứ hai, nếu gặp phải kẻ quá yếu, ta khó lòng khống chế được sức mạnh, lỡ tay đánh chết thì lại chẳng hay chút nào.
Lời này... quả thực quá mức sỉ nhục!
Người Bắc Thiên vực ai nấy đều phẫn nộ, tranh nhau nhảy lên lôi đài khiêu chiến.
Thế nhưng, ở hai cảnh giới Trúc Cơ và Chú Đỉnh, tu sĩ Bắc Thiên vực lại phải chịu thiệt thòi.
Bởi lẽ, mọi người vừa bước ra khỏi Bạch Liên Bí Cảnh, các thiên tài đều đột phá. Ví dụ như Phong Kế Hành, hắn từng là đệ nhất nhân cảnh giới Chú Đỉnh ở Bắc Thiên vực, nhưng sau khi bước vào Sinh Đan, liệu hắn còn có thể giữ vững vị trí đứng đầu trong Sinh Đan cảnh được nữa không?
Đừng nói đến vị trí đứng đầu, ngay cả trước một ngàn, thậm chí trước một vạn cũng khó mà đạt được.
Thật sự không còn cách nào, cảnh giới chung quá thấp.
Bởi vì một số thiên tài đột phá, thứ hạng của họ trên tinh võng trước đây đều ngoài một trăm, làm sao có thể đối đầu với những người trong top năm được?
Các Tôn Giả kia cũng thấu hiểu điều này, bởi vậy đành đặt hết hi vọng vào cảnh giới Sinh Đan.
Trọng Tôn Thiên Côn, người từng là đệ nhất nhân Sinh Đan cảnh của Bắc Thiên vực. Đương nhiên, hiện tại hắn vẫn là đệ nhất nhân Sinh Đan cảnh, bởi vì hắn chưa đột phá lên Chân Ngã cảnh, chiến lực được rèn luyện vô cùng cường đại.
Đệ nhất nhân Bắc Thiên vực, chẳng lẽ lại thua kém tên hạng tư của Tây Thiên vực hay sao?
Trước tình huống như vậy, các thiên kiêu như Phong Kế Hành, Tống Lam không đủ tư cách ra tay. Họ mới vừa bước vào Sinh Đan cảnh, chỉ mới ở sơ kỳ, chiến lực sao có thể đạt tới vài trọng thiên được?
Liên tục có người nhảy lên lôi đài khiêu chiến, nhưng tất cả đều thảm bại, vì khoảng cách thực lực quá lớn.
Mặc dù kết quả này đã nằm trong dự liệu của chư Tôn Giả, thế nhưng việc liên tục chứng kiến những trận thảm bại vẫn khiến các vị đại lão này vô cùng khó chịu.
Cuối cùng, Trọng Tôn Thiên Côn bước ra. Hắn giẫm trên hư không, từng bước một tiến lên, rồi sải chân tới lôi đài.
Động thái này lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
Lăng Hàn cũng thấy hứng thú, hắn muốn biết rốt cuộc một Sinh Đan cảnh đỉnh cấp sẽ mạnh đến mức nào.
– Ha ha, cuối cùng cũng tìm được một đối thủ khiến ta có chút phấn chấn rồi.
Lã Vĩnh Trường thản nhiên nói, dù đối diện là đệ nhất nhân Sinh Đan cảnh, hắn vẫn chẳng hề coi trọng chút nào.
Trọng Tôn Thiên Côn vẫn vô cùng thản nhiên, đáp lại:
– Ngươi, chỉ có thể dừng lại ở đây thôi.
Sản phẩm chuyển ngữ này thuộc quyền sở hữu của truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.