(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4390:
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, phong thái ung dung, vẻ ngoài ngạo nghễ không ai sánh kịp.
Phùng Côn tức chết.
Hắn là Sinh Đan hậu kỳ, chiến lực đạt tới lục trọng thiên, thừa sức nghiền ép Lăng Hàn. Vậy mà Lăng Hàn lại dám lên mặt với hắn sao?
Quả nhiên, hắn đã quá tự tin.
Phùng Côn cười lạnh, bước tới vung tay đánh thẳng vào đầu Lăng Hàn.
Lăng Hàn tung quyền ngăn cản đòn tấn công của Phùng Côn.
- Đúng là không biết lượng sức!
Phùng Côn cười lạnh.
Ầm!
Hai người va chạm, lực lượng hùng hậu phun trào, Lăng Hàn văng ngược ra ngoài.
Phùng Côn biến sắc, bởi vì lực lượng của tiểu tử này đã tăng lên đáng kể, đạt tới Sinh Đan tam trọng thiên.
Đây là khái niệm gì?
Sinh Đan trung kỳ bình thường cũng chỉ sở hữu lực lượng như vậy, thậm chí chiến lực chỉ đạt tới cấp bậc này. Vậy mà một tên Chú Đỉnh lại có chiến lực đến thế, chuyện này kinh người đến mức nào chứ?
Sinh Đan tuyệt đối có thể nghiền ép Chú Đỉnh. Bốn tiểu cảnh giới của Sinh Đan cảnh vốn cần được tích lũy mà hình thành, ngay cả thiên kiêu như Phong Kế Hành cũng không thể phá vỡ thiết luật này. Vậy mà giờ đây, thiết luật đó đã bị đánh vỡ.
Lăng Hàn là gì chứ?
Hắn là quái vật!
Điều khiến Phùng Côn kinh hãi hơn là, hắn đã dùng lực lượng ngũ trọng thiên tấn công, vậy mà Lăng Hàn vẫn có thể đỡ được, hơn nữa còn không hề hấn gì.
Làm sao có thể?
Lăng Hàn quả thực yêu nghiệt, lấy cảnh giới Chú Đỉnh mà có được lực lượng Sinh Đan tam trọng thiên. Nhưng Phùng Côn lại dùng lực lượng ngũ trọng thiên tấn công, kém hẳn hai trọng thiên, lẽ ra đòn đó chí ít cũng phải khiến Lăng Hàn thổ huyết.
Hiện tại, Lăng Hàn vẫn thần thái ung dung, cứ như thể người vừa giao đấu với hắn căn bản không phải là Lăng Hàn vậy.
Gặp quỷ sao?
Lăng Hàn cười nhạt. Lúc giao đấu vừa rồi, hắn còn chưa vận dụng Tinh Thần màn sáng, nhưng Tiên Đỉnh trong cơ thể đã tự động vận chuyển, hoàn toàn phân giải lực lượng của Phùng Côn, khiến nó không thể gây ra chút tổn thương nào cho hắn.
Đáng tiếc là, mặc dù Tiên Đỉnh có khả năng hóa giải lực lượng, nhưng lại không thể hấp thu để hắn sử dụng. Nếu không thì hắn đã trở nên mạnh mẽ hơn nhiều rồi.
Quả nhiên, Tiên Đỉnh độc nhất vô nhị này sở hữu năng lực đặc thù.
Đây chính là Tiên Đỉnh số một từ xưa tới nay!
Phùng Côn cau mày, sau đó như "bừng tỉnh đại ngộ":
- Trên người ngươi cất giấu bảo vật tuyệt thế!
Hắn lộ rõ vẻ tham lam. Nếu không phải thế, tại sao một tên Chú Đỉnh lại có thể huyết tẩy Đổng gia được chứ?
Nhưng nhìn Đổng Khiếu vẫn còn sống, hắn c�� thể suy ra món bảo vật của Lăng Hàn cũng có giới hạn nhất định, hoặc nó không thể phát huy hết uy lực trong tay Lăng Hàn.
Hắn lại là Sinh Đan hậu kỳ, hoàn toàn không kém gì Đổng Khiếu. Vậy hắn cần gì phải sợ?
Nghĩ như vậy, hắn không truyền tín hiệu, quyết định một mình bắt Lăng Hàn để đoạt lấy bảo vật trên người đối phương.
- Bắt lại cho ta!
Phùng Côn giết tới. Hơn nửa năm qua, Lăng Hàn liên tục chạy trốn bọn họ như chuột chạy qua đường, chỉ biết trốn đông trốn tây. Chính vì thế, Phùng Côn nắm giữ ưu thế tâm lý.
Lăng Hàn ngăn cản, phát động Đại La Thiên Bảo thuật giao đấu với Phùng Côn.
Đây là tiên thuật cấp Tôn Giả, có thể tăng chiến lực của hắn lên hai trọng thiên. Cộng thêm lực lượng tam trọng thiên vốn có, chiến lực của hắn đã đạt tới ngũ trọng thiên, nhờ vậy hắn có tư cách đối kháng Phùng Côn.
- Ha ha, thì ra là sở hữu bí thuật, khó trách lại ngạo mạn đến thế!
Phùng Côn cười lạnh, hắn cho rằng đây chính là nguyên nhân Lăng Hàn dám xuất hiện giao đấu với mình.
Nhưng chiến lực của hắn đâu chỉ dừng lại ở ngũ trọng thiên!
Phùng Côn vận dụng một môn bí pháp, chiến lực của hắn tăng lên lục trọng thiên. Nhờ đó, hắn vẫn chiếm được ưu thế.
Lăng Hàn không hề nao núng. Lực lượng mà bản thân hắn không hóa giải được thì Tiên Đỉnh sẽ ra tay giúp. Tiên Đỉnh độc nhất vô nhị này giống như một cái động không đáy, cho dù dùng bất kỳ lực lượng gì tấn công cũng đều có thể hấp thu, sau đó hóa giải.
- Ha ha, tiểu tử, nếu ngươi giao bí pháp ra, ta còn có thể giữ ngươi toàn thây!
Phùng Côn cười nói, thế công của hắn nhanh hơn.
- Ha ha, chỉ giao đấu với ngươi vài chiêu thôi, ngươi nghĩ đây là toàn bộ thực lực của ta sao?
Lăng Hàn lắc đầu, vận dụng Chiến Thần tam thức. Thiên địa lấy hắn làm hạch tâm, lực lượng vô tận ập tới.
- Cái gì!
Phùng Côn kinh hãi, hắn cảm thấy áp lực lớn khi đối mặt với khí thế của đối phương.
Oanh!
Lăng Hàn giết tới, siết chặt hai tay.
Một thức, hai thức, ba thức.
Hắn tung ra ba chiêu, Phùng Côn bị đánh lui vài bước. Hơn nữa, chưởng lực của Lăng Hàn chiêu sau hùng hậu hơn chiêu trước, đến lúc ngăn cản chiêu thứ ba, Phùng Côn lui lại hơn trăm bước, sắc mặt hắn đỏ bừng như máu.
Cho dù sử dụng Thánh thuật, chiến lực của Lăng Hàn đã đạt tới lục trọng thiên, thậm chí còn mạnh hơn Phùng Côn đôi chút, nhưng hắn vẫn chưa đủ thực lực để đánh trọng thương một cường giả Sinh Đan hậu kỳ.
- Tê!
Phùng Côn hít khí lạnh. Bất kể nguyên nhân là gì, một Chú Đỉnh lại có chiến lực Sinh Đan lục trọng thiên, đây là một chuyện cực kỳ khủng bố, liệu hắn nói ra có ai tin?
- Quả nhiên không thể để ngươi sống sót thêm nữa!
Hắn lạnh lùng nói, sau đó phát động phản kích. Hơn nữa, hắn tạm gác lòng tham sang một bên, báo tin cho ba tên đồng bạn, e rằng sẽ có biến số.
Tiểu tử này quá yêu nghiệt.
Lăng Hàn âm thầm lắc đầu. Lúc hắn ở tu vi Cửu Đỉnh đã có được lực lượng Sinh Đan nhất trọng thiên. Nhưng khi đột phá đến Thập Đỉnh, hơn nữa là mười đỉnh hợp nhất, nhìn như đã tiến hai bước, cấp độ tăng thêm hai tiểu cảnh giới, nhưng trên thực tế lực lượng chỉ đạt tới tam trọng thiên.
Không có cách nào khác, Chú Đỉnh tăng lên một tiểu cảnh giới làm sao có thể sánh được với Sinh Đan tăng thêm một tiểu cảnh giới?
Cho nên, muốn diệt Phùng Côn, hắn nhất định phải dùng đòn sát thủ.
Lăng Hàn có ý định thử thần mang này một chút, muốn xem uy lực của mười đỉnh hợp nhất ra sao.
Mắt thấy Phùng Côn đánh tới, Lăng Hàn điểm một ngón tay, một đạo Lôi Đình Thần Mang bay ra ngoài. Lôi đình ấy chính là thần lôi từ thuở hỗn độn sơ khai, đại diện cho lôi phạt công chính của thiên địa.
Không chỉ vậy, bên trong Hỗn Độn Thần Lôi còn có một màn đen. Huyễn Cảnh Hắc Mang không biến mất mà chỉ hòa làm một thể với thần lôi khác.
Phùng Côn lâm vào ảo cảnh.
Thật ra, việc này không ảnh hưởng tới bản năng chiến đấu của hắn. Cho nên, hắn vẫn tung một quyền ngăn cản thần mang.
Oanh!
Tiếng sấm nổ vang, Phùng Côn bị đánh bay ra ngoài, lôi đình đánh hắn đứt thành hai đoạn.
Uy lực của thần mang còn vượt qua thất trọng thiên, đạt đến bát trọng thiên. Cho nên, một kích thần mang có thể miểu sát Phùng Côn, người có chiến lực lục trọng thiên.
Kỳ quái sao?
Không kỳ quái. Bởi vì trước kia, chỉ một đạo Hỗn Độn Thần Lôi không trọn vẹn cũng đã có thể sánh ngang Đế thuật. Nay đã được bổ sung đầy đủ, uy lực của nó đã vượt qua Đế thuật, thì việc bộc phát chiến lực bát trọng thiên chẳng phải là điều rất bình thường sao?
Lăng Hàn cười ha ha. Mặc dù hắn suýt mất mạng, nhưng hiện tại nhìn thấy uy lực của Hỗn Độn Thần Lôi, hắn cảm thấy tất cả đều đáng giá.
Hơn nữa, hắn còn chưa vận dụng uy lực của Tiên Đỉnh độc nhất vô nhị!
- Không!
Nơi xa, Phùng Thiệu Lâm và Phùng Kiếm đang chạy tới. Bọn họ nhìn thấy Phùng Côn bị miểu sát, mắt bọn họ trợn trừng. Tròng mắt Đổng Khiếu cũng mở toang, sắc mặt hắn trắng bệch như vừa chịu đựng một nỗi kinh hãi tột độ.
Bản dịch của chương truyện này được độc quyền phát hành trên truyen.free.