(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4383:
Lăng Hàn không hề nương tay.
Chỉ cần nhìn thấy sự căm ghét sâu sắc của người dân phố phường đối với Đổng gia, có thể hiểu được sự ngang ngược và bá đạo của bọn họ thường ngày. Bởi thế, Lăng Hàn chẳng cần phải nương tay làm gì.
– Dừng tay! Dừng tay!
Đổng Khiếu gầm thét, không ngừng đuổi theo.
– Ác tặc!
Đổng Thư Hoa cũng nhập cuộc. Lúc này, chỉ có hai người bọn họ mới có thể đối đầu Lăng Hàn.
Lăng Hàn vẫn liên tục ra tay với những người khác. Chiến lực của hắn quả thực vượt trên Đổng Thư Hoa, nhưng dù sao đối phương cũng là cường giả Sinh Đan cảnh, thực lực vẫn mạnh hơn hắn không ít. Lăng Hàn tạm thời không muốn lãng phí thời gian vào Đổng Thư Hoa.
Hắn không ngừng xuất thủ, kỳ thực cũng chẳng cần trực tiếp đánh trúng. Chỉ cần vận dụng sát khí xung kích cũng đủ khiến người nhà họ Đổng đổ rạp từng đám.
– Hay lắm!
Bên ngoài, tất cả mọi người chứng kiến đều vô cùng hả hê, hận không thể vỗ tay tán thưởng.
Tuy nhiên, nhìn vẻ Lăng Hàn dường như không phải đối thủ của Đổng Khiếu, mọi người e ngại vỗ tay sẽ chuốc họa vào thân, đành nén sự hưng phấn và rống lên trong lòng.
Không ít người nhà họ Đổng căm hận Lăng Hàn đến mức muốn chém giết hắn ngay lập tức. Hơn nữa, vì Đổng gia trước đó đã bị Phùng Linh Thành đánh thành phế tích, hiện tại nơi này không còn gì che khuất tầm mắt, mọi người đều có thể nhìn thấy rõ mồn một.
Chỉ sau vài phút, Đổng gia chỉ còn lại hai người sống sót.
Đổng Khiếu và Đổng Thư Hoa.
– A!
Cả hai người Đổng Khiếu ngửa mặt lên trời gào thét. Đây chính là diệt tộc!
Giờ đây, họ chẳng cần bận tâm đến Phùng gia nữa, bởi Đổng gia đã tan tành, còn hơi sức đâu mà lo lắng lửa giận của Phùng gia?
Lăng Hàn lạnh lùng nhìn sang Đổng Thư Hoa, vẫn còn một kẻ nữa nằm trong tầm ngắm của hắn.
Máu và nước mắt chảy ra từ đôi mắt Đổng Khiếu. Trước đó, hắn còn hùng tâm tráng chí, nhưng giờ đây, Đổng gia lớn mạnh là thế chỉ còn lại hai mạng người.
Hắn căm hận tột cùng, lửa giận bốc lên ngút trời, thề phải giết Lăng Hàn một vạn lần.
– Định cho ta!
Hắn không tiếc tiêu hao bí lực trong cơ thể, ngưng kết không khí xung quanh lại.
Nhờ vậy, không gian trở nên trì trệ, muốn xuyên qua sẽ gặp phải lực cản lớn, tốc độ tự nhiên cũng giảm mạnh.
Việc này tiêu hao bí lực một cách bất thường, nhưng Đổng Khiếu hiện tại chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là giết chết Lăng Hàn, hắn còn quan tâm gì đến chuyện khác nữa?
Huyễn Cảnh Hắc Mang!
Lăng Hàn giơ tay ra.
Đổng Khiếu ngẩn người, hắn lâm vào trong ảo cảnh, biểu cảm trên mặt lúc vui lúc giận, chẳng ai biết hắn đang trải qua điều gì.
Ngay khi hắn ngây người, không khí đang ngưng kết cũng được giải tỏa.
Lăng Hàn nhìn về phía Đổng Thư Hoa, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên thấu lòng người.
Đổng Thư Hoa kinh hãi, tại sao đại ca lại có phản ứng kỳ lạ như vậy?
Hắn chỉ là Sinh Đan sơ kỳ, chiến lực khó khăn lắm mới đạt tới nhất trọng thiên, còn không bằng cả Phùng Bộc. Nhưng Phùng Bộc còn bị Lăng Hàn đánh chết, hắn có thể làm gì được đây?
– Ta đã nói sẽ đòi món nợ này.
Lăng Hàn tiến tới trước mặt Đổng Thư Hoa, tốc độ cũng không nhanh.
– Đại ca! Đại ca!
Đổng Thư Hoa kêu lên, giọng nói đầy sợ hãi. Nhưng Đổng Khiếu vẫn ngây người tại chỗ, hoàn toàn không để ý tới hắn.
Hắn cực kỳ kinh hoàng, giờ phải làm sao đây?
– Ha ha, ngươi có gọi nát cổ họng cũng chẳng ích gì, cũng chẳng ai cứu được ngươi đâu.
Lăng Hàn cười nói.
Đổng Thư Hoa cảm thấy lời này thật chói tai.
Đổng Thư Hoa liên tục lùi lại, hắn không dám đối đầu với Lăng Hàn.
Lăng Hàn phát động Chỉ Xích Thiên Nhai, tốc độ của hắn nhanh kinh người, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt Đổng Thư Hoa.
Đổng Thư Hoa khiếp sợ, vội vàng vung quyền tấn công Lăng Hàn.
Thập Bát La Hán Thủ!
Lăng Hàn cười một tiếng, vận dụng Yêu Hầu Quyền.
Bùm!
Chỉ một quyền mà thôi, Đổng Thư Hoa đã bị đánh bay, cẳng tay bị đánh nát.
– A!
Đổng Thư Hoa hét lớn một tiếng, hắn thiêu đốt Tiên Đan để níu giữ mạng sống. Hiện tại hắn chỉ có một ý niệm trong đầu, đó chính là kiên trì đến khi đại ca tỉnh lại.
Thiêu đốt Tiên Đan, thương thế của hắn lập tức khôi phục và đạt tới trạng thái đỉnh phong.
Đúng lúc này, đột nhiên Đổng Khiếu rống lên một tiếng, hắn đã thoát khỏi huyễn cảnh.
– Ác tử đáng chết!
Hắn hét lớn, muốn ngăn cản Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười nhạt một tiếng, lại vận dụng Huyễn Cảnh Hắc Mang tấn công.
Huyễn Cảnh Hắc Mang có thể dùng liên tục.
Đổng Khiếu trúng chiêu lần nữa, hắn lại tiến vào trong ảo cảnh.
Con mẹ nó!
Đổng Thư Hoa đành bó tay. Khó khăn lắm mới kiên trì đến khi đại ca tỉnh táo lại, sau khi rống lên một tiếng, đại ca của hắn lại ngây người như tượng gỗ. Hắn sắp thổ huyết vì uất ức đến nơi.
Hắn có thể thiêu đốt Tiên Đan lần nữa sao?
Không thể.
– Ta đã nói với ngươi rồi, cho dù ngươi có gọi nát cổ họng cũng không ai cứu được ngươi.
Lăng Hàn thản nhiên nói.
Đổng Thư Hoa cắn răng, nói:
– Ngươi có thể đắc ý lúc này, nhưng ngươi đã giết người của Phùng gia, Phùng gia chắc chắn sẽ không bỏ qua cho ngươi! Phải biết, Phùng gia có một cao thủ Sinh Đan viên mãn, ngươi không phải đối thủ của người ta đâu!
Lăng Hàn không quan tâm, nhún vai nói:
– Sinh Đan viên mãn? Chờ ta bước vào Sinh Đan, một tay cũng có thể trấn áp hắn.
Nếu đổi thành người khác, Đổng Thư Hoa khẳng định sẽ cho rằng kẻ đó hoang đường, bởi vì Sinh Đan sơ kỳ so với Sinh Đan viên mãn, chiến lực chênh lệch không chỉ là một trời một vực, mà là hoàn toàn nghiền ép.
Nhưng Lăng Hàn quá yêu nghiệt. Hiện tại hắn chỉ là Chú Đỉnh đã có chiến lực sánh ngang Sinh Đan tam trọng thiên thậm chí tứ trọng thiên, sau khi hắn bước vào Sinh Đan thì sao?
Vượt qua một đại cảnh giới có thể gia tăng bao nhiêu chiến lực?
Cho nên, đến lúc đó Lăng Hàn không phải không có khả năng đánh thắng Sinh Đan viên mãn.
– Đủ tuyệt vọng chưa?
Lăng Hàn hỏi:
– Ngươi không còn hi v��ng báo thù, có phải cảm thấy oán hận ngập trời không? Nhưng ngươi thử hỏi đám người xung quanh xem, có ai không căm ghét đến tận xương tủy những kẻ nhà họ Đổng các ngươi?
– Các ngươi lúc trước chỉ vì muốn tiêu khiển đã lái thuyền lớn đâm vào ta, ha ha, chỉ cần các ngươi biết kiềm chế hơn một chút thì sẽ không có mối họa ngày hôm nay!
Lăng Hàn từ tốn nói:
– Các ngươi là kẻ ác, hiện tại chỉ là tự gánh chịu ác quả mà thôi!
Đổng Thư Hoa nhìn sang bốn phía. Mặc dù không ai lên tiếng, nhưng trong ánh mắt mỗi người đều chất chứa nỗi căm hờn và niềm mong mỏi.
Họ mong hắn phải chết, và ngọn lửa căm hờn muốn thiêu rụi hắn thành tro.
Hắn không nói lời nào. Đúng như Lăng Hàn nói, chỉ cần người nhà họ Đổng làm việc tiết chế hơn một chút, lúc trước không đi trêu chọc Lăng Hàn thì đã không có mối họa ngày hôm nay.
– Tiễn ngươi lên đường!
Lăng Hàn lao tới, xuất chưởng tấn công Đổng Thư Hoa.
– Ta muốn kéo ngươi chôn cùng!
Đổng Thư Hoa hét lớn, bùng nổ toàn bộ sức lực, hoàn toàn không để ý công kích của Lăng Hàn. Hắn muốn liều chết để ngọc đá cùng tan với Lăng Hàn.
Nghĩ hay lắm.
Lăng Hàn giơ tay đánh ra một tia chớp. Rắc, Đổng Thư Hoa trúng chiêu, ngực hắn khói đen bốc lên, suýt nữa bị đánh thủng tim.
Mặc dù hắn không chết nhưng cũng chịu trọng thương, miệng không ngừng thổ huyết.
Lăng Hàn lại xuất thêm một chưởng. Mặc dù Đổng Thư Hoa tận lực ngăn cản nhưng chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Bùm, hắn xuất một chưởng đánh chết Đổng Thư Hoa.
– Tốt!
– Giết rất tốt!
– Chúng sớm đáng chết!
Thấy Đổng Thư Hoa mất mạng, dân chúng xung quanh không nén nổi tiếng reo hò. Trải qua thời gian dài, Đổng gia chính là ngọn núi đè nặng lên đầu họ, chi phối sinh tử của họ. Họ chỉ có thể mặc cho Đổng gia ức hiếp.
Hiện tại, Đổng gia từng hoành hành ngang ngược chỉ còn lại một mình Đổng Khiếu, sao mọi người có thể không vui mừng cho được?
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn đọc những tác phẩm chuyển ngữ chất lượng nhất.