Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4374:

May mắn thay, bạch xà chẳng thèm để Lăng Hàn vào mắt vì hắn quá yếu ớt.

Con hung thú khổng lồ dán mắt vào đám lão quái Chân Ngã cảnh. Trong mắt nó, chắc chắn lũ người đó đã cướp mất trứng của nó, nó muốn đoạt lại con cái mình, và vì thế phải xử lý những kẻ này.

Hung thú trí tuệ không cao, nó chỉ hành động theo bản năng.

Thực ra, bạch xà có mạnh thật, nhưng chưa đến mức áp đảo được Chân Ngã cảnh, nếu không thì nó đã chẳng cần phải chạy trốn. Tuy nhiên, các lão quái Chân Ngã cảnh cũng không có lý do gì phải liều mạng với nó.

Trước kia có bảo tàng á thần thú thì khác, nhưng giờ thì sao? Bọn họ không thể vào cung điện nên cũng mất hết ý chí chiến đấu.

Lăng Hàn lấy tấm da Hư Không Thú ra, khoác lên người ngay trước mặt tất cả mọi người, rồi ung dung tiến lên phía trước.

Thế này cũng được ư?

Tất cả mọi người trợn mắt há hốc miệng, đồng thời vô cùng ngưỡng mộ thủ đoạn ẩn thân của Lăng Hàn. Giờ đây bạch xà đang chắn ngang đường, ai dám ra tay đuổi bắt Lăng Hàn chứ?

Hơn nữa, đã bỏ lỡ cơ hội ngay từ đầu, bọn họ giờ chẳng còn biết Lăng Hàn ở đâu nữa, cho dù truy đuổi cũng không có kết quả.

Lăng Hàn không ngại để lộ bí mật về tấm da Hư Không Thú, vì đây không phải là gương mặt thật của hắn, sau này gương mặt này cũng sẽ không xuất hiện nữa.

Sau khi đi vào khu vực an toàn, Lăng Hàn tháo bỏ ngụy trang rồi ung dung rời đi.

Hắn không rời khỏi tiên đảo mà tiếp tục tìm kiếm khắp nơi.

Nơi này có vô số tiên dược, đương nhiên phải thu lấy cho mình một phần lớn.

Hắn thu hoạch được không ít, chẳng những có được tiên dược mà còn cả vật chất thần tính, thu về đầy ắp, sau đó mới lặng lẽ rời đi.

Trở lại Ma Nguyên vực, hắn bắt đầu luyện hóa đạo tiên hà thứ bảy.

Hắn mất một chút thời gian để luyện hóa, cuối cùng cũng đã đại công cáo thành.

Chỉ còn thiếu hai đạo nữa. Chỉ cần thu được hai đạo tiên hà kia và tu luyện đến Cửu Đỉnh đỉnh phong, Lăng Hàn sẽ đột phá Sinh Đan, đến lúc đó hắn có thể đi Đổng gia để kết thúc ân oán.

Hắn tiếp tục tìm kiếm những đầu mối hữu ích. Nơi này khắp nơi đều có bảo tàng, có cả truyền thừa của cường giả, có tiên hà, có tiên dược, bảo sao sau khi được mở ra, nó lại khiến Bắc Thiên vực sôi trào đến vậy.

A?

Hắn tìm được một đoạn tài liệu, không phải là “tin tức” mà đúng hơn là “chuyện cũ”.

Ở khu vực trung tâm Ma Nguyên vực có một cổ điện, cửa khóa chặt và đổ nát tưởng chừng không thể trụ vững. Đừng thấy nó rách nát như thể một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm nó sụp đổ, ấy vậy mà bao nhiêu năm qua không ai có thể tiến vào bên trong.

Nơi đó không có uy áp của cường giả, chỉ là một bức tường phổ thông lại có thể ngăn chặn tất cả mọi người.

Lăng Hàn tò mò, hắn quyết định đi xem.

Mấy ngày sau, hắn đi tới vùng đất trung tâm Ma Nguyên vực, dễ dàng tìm thấy vị trí của cổ điện.

Nó thật sự rất cổ xưa, bức tường đầy những dấu vết hoang phế do thời gian ăn mòn, nhiều chỗ đã bong tróc vôi vữa, lộ ra gạch bên trong, trông nó vô cùng bình thường.

Theo lý mà nói, đối với một cung điện như vậy, chưa nói Chân Ngã cảnh, ngay cả một tiểu nhân vật ở Phàm cảnh cũng có thể tùy tiện phá hủy.

Nhưng trên thực tế nó vẫn tồn tại, không một ai có thể tiến vào được.

– A?

Hắn giật mình, vì hắn nhìn thấy một người quen.

Tống Lam.

Mỹ nữ tuyệt sắc đi đến đâu cũng hấp dẫn ánh mắt mọi người, luôn được người ta vây quanh, nơi này cũng không phải ngoại lệ. Nàng vận một thân váy dài trắng thuần, không chút phấn son nhưng vẫn xinh đẹp vô song, bất cứ ai nhìn thấy nàng cũng cảm thấy tim đập lỗi nhịp, không kìm nén được lòng mình.

Bên cạnh nàng có hơn mười nam tử trẻ tuổi, kẻ thì phong độ nhẹ nhàng, người thì khí thế kinh người.

Những kẻ đủ tư cách ở bên cạnh nàng, khẳng định đều là những thiên kiêu vô cùng cao minh.

Lăng Hàn đã ngụy trang, không một ai nhận ra hắn, vì vậy hắn thản nhiên tiến về phía trước, đi tới bên cạnh cổng chính và đưa tay đẩy cửa.

Hắn dùng sức đẩy mạnh, kinh ngạc khi phát hiện ra rằng lực lượng của mình như ném đá vào biển rộng, tất cả đều biến mất trong nháy mắt.

Thú vị.

Hắn lùi về phía sau một chút, rồi đấm một quyền vào cánh cửa lớn, nhưng lực lượng này đánh vào cửa lớn giống như nước gặp phải bọt biển, bị hấp thu sạch bách.

Bảo sao không ai có thể mở được cung điện này, quả nhiên rất thần dị.

Nhưng nó nằm ở nơi này đã sớm hấp dẫn vô số người địa phương chú ý, hiện tại vẫn chưa mở ra, hiển nhiên nó đã không còn được bọn họ chú ý tới nữa.

Chỉ có những kẻ đến từ bên ngoài mới cảm thấy mới lạ, giống như Tống Lam, giống như Lăng Hàn, đều bị hấp dẫn đến.

– Ha ha, không cần phí sức đâu, ngươi không thể mở nó ra được đâu.

Một thanh niên nói, hắn vừa nói vừa vỗ tay vào tường.

– Không thể không cảm thán rằng, lực lượng của năm tháng mới là thứ cường đại nhất.

– Nhìn đi, chúng ta không phá hư được chút nào, thì năm tháng lại có thể khiến nó mục nát. Cuối cùng sẽ có một ngày bức tường này sụp đổ thôi.

– Chỉ tiếc, khi đó chúng ta đã sớm hóa đạo rồi.

Hắn cố ý nói với vẻ rất thâm trầm, như muốn tạo ra khí chất riêng cho bản thân.

Lăng Hàn nhìn về phía cửa lớn, cười nói:

– Tại sao không đi tìm chìa khóa để mở cánh cửa lớn này?

Đúng thế!

Rất nhiều người gật đầu đồng tình. Đây là một đạo lý đơn giản nhất, tại sao bọn họ lại không nghĩ ra nhỉ?

Đây là thói quen chung của võ giả. Giống như khi bọn họ đi thăm dò cổ mộ, chủ nhân cổ mộ nào lại hoan nghênh bọn họ, khi còn sống lại còn cố ý lưu lại chìa khóa chứ?

Cho nên, khi gặp được động phủ hay cung điện, phản ứng bản năng của họ chính là xông vào đánh phá.

– Vớ vẩn! Cung điện này đã tồn tại không biết bao nhiêu năm rồi, nếu có thể tìm ra chìa khóa thì đã chờ đến bây giờ sao?

Người trẻ tuổi lúc trước bất mãn nói, và lườm Lăng Hàn.

Ta đang ở đây ra vẻ thâm trầm trước mặt mỹ nữ, ngươi xen vào làm gì?

Lăng Hàn nhìn hắn một lượt, thản nhiên đáp:

– Nếu ngươi không biết giữ mồm giữ miệng, ta không ngại dạy dỗ ngươi một bài học.

Gã thanh niên kia nổi giận:

– Lương Đông Khôi ta cần ngươi đến dạy làm người hay sao?

Lương Đông Khôi định ra tay, đã thấy Tống Lam đưa tay ngăn hắn lại.

Hắn cũng không dám mạo phạm giai nhân kia, vội vàng thu hồi nắm đấm.

Tống Lam nhìn về phía Lăng Hàn, trên mặt lộ vẻ nghi hoặc:

– Chúng ta từng gặp nhau chưa?

Trực giác của nữ nhân thật đáng sợ, bản thân đã ngụy trang kỹ như vậy mà vẫn bị nàng nhận ra điều gì đó.

Lăng Hàn cười ha hả, nói:

– Có lẽ đã gặp qua trong mơ.

– Lớn mật!

– Làm càn!

Những người trẻ tuổi đồng loạt quát lớn, ai nấy đều cau mày, hiển nhiên không kìm nén nổi cơn giận.

Đây chính là nữ thần trong lòng bọn họ, vậy mà Lăng Hàn lại dám mở miệng trêu chọc, làm sao bọn họ có thể không tức giận cho được? Từng người đều có cảm giác như bị đội nón xanh.

Trên gương mặt xinh đẹp của Tống Lam hiện lên một tia hàn quang lạnh lẽo, người này lại ngả ngớn như vậy. Mặc dù Lăng Hàn không nói lời bậy bạ, nhưng ý đùa giỡn lại vô cùng rõ ràng.

– Được rồi, không cần chấp nhặt với hắn.

Nàng xoay người rời đi, chẳng thèm nhìn Lăng Hàn thêm nữa.

Nàng vừa đi, đám người trẻ tuổi kia cũng lập tức rời đi theo. Không thể tiến vào cung điện, ở lại đây còn làm gì nữa?

Đương nhiên là đuổi theo nữ thần mà hiến ân cần, xem có cơ hội ôm mỹ nhân về hay không.

Thấy những người này rời đi, Lăng Hàn mỉm cười, hắn cầm trong tay một chiếc chìa khóa thanh đồng.

Bạn đang đọc bản dịch chất lượng cao được thực hiện bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free