(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4207:
Tài nguyên tu luyện cũng không phải chuyện Lăng Hàn phải bận tâm, hắn có thể luyện đan, hơn nữa cũng không thiếu Đạo Thạch, cho nên Liễu Huân Vũ có cắt xén tài nguyên tu luyện của hắn hay không thì ít nhất trong thời gian ngắn, hắn không cần lo lắng.
Lui một bước, dù Đường Nghiêm mãi không đến, hắn vẫn có thể thông qua Đại Hắc Cẩu để tìm thứ mình cần.
Buổi trưa trôi qua nhanh chóng, gần đến giờ ăn cơm, thì thấy Hàn Băng nghênh ngang xông vào.
Hắn thật sự xông thẳng vào mà không đợi tôi tớ thông báo, vẻ mặt rất bá đạo.
- Tiểu tử, nể tình ngươi đã từ chối, hôm nay ta không đánh ngươi.
Hàn Băng lạnh lùng nói:
- Nhưng ngươi lại không ngoan ngoãn nghe lời, làm ta không vui, giờ thì tính sao?
Câu nói đầu tiên rất mâu thuẫn, song kết hợp với câu nói thứ hai thì càng kỳ quái.
Lăng Hàn trong lòng suy nghĩ và chợt hiểu ra, Hàn Băng là người tình của Liễu Huân Vũ, cho nên việc chính mình từ chối trở thành khách quý của Liễu Huân Vũ cũng khiến lòng ghen tuông của đối phương vơi đi không ít. Nhưng đối phương lại có lợi ích gắn liền với Liễu Huân Vũ, chính mình từ chối Liễu Huân Vũ, chẳng khác nào từ chối hắn, thành thử Hàn Băng mới khó chịu đến vậy.
- Nơi này thật loạn.
Lăng Hàn cảm thán.
Hàn Băng tuyệt đối không phải là người tình duy nhất của Liễu Huân Vũ, nhìn việc Liễu Huân Vũ vì muốn Trúc Cơ mà dốc toàn lực, cũng không ngại dùng thân xác mình để đổi lấy, mới thấy người phụ n�� này phóng túng đến nhường nào.
- Lăng Hàn, ngươi muốn chết sao?
Hàn Băng lớn tiếng, vẻ giận dữ lộ rõ.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Đều là hạt nhân, cá mè một lứa, có gì mà phải đắc ý? Có giỏi thì ngươi ra ngoài mà gào thét hai tiếng đi.
Tại sao ta phải ra ngoài rống?
Hàn Băng trong đầu chợt nảy sinh ý muốn đánh Lăng Hàn, nhưng nhớ ra mình đã tuyên bố hôm nay sẽ không đánh người, trong lòng đâm ra phiền muộn. Giá như biết trước tên này không biết điều đến vậy, hắn đã chẳng nói những lời không còn đường lui như thế.
Không được, như vậy sẽ làm hắn phát điên mất.
- Hừ!
Hắn phẩy tay áo bỏ đi, lần sau trở lại, hắn nhất định sẽ cho Lăng Hàn nếm mùi bị đánh là gì.
Lăng Hàn vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, rõ ràng hắn mới là kẻ bị khi dễ, nhưng Hàn Băng lại ra vẻ như mình mới là người bị oan ức?
Đường Nghiêm, ngươi mau đến đưa ta ra ngoài đi.
Chuyện hôm nay thật khiến người ta bực mình. Buổi chiều Lăng Hàn bảo Đại Hắc Cẩu đi mua vật liệu Hóa Cơ đan, kết quả Đại Hắc Cẩu lại bị ngăn cản. Sau đó, Lăng Hàn mới vỡ lẽ rằng, bất cứ thứ gì có liên quan đến Hạt Nhân Phủ, ngay cả một con muỗi bay ra ngoài cũng phải có sự đồng ý của Tông Nhân Phủ.
Ha ha, tại sao mấy ngày trước không đề cập tới việc này?
Chuyện này đương nhiên là trò quỷ của Liễu Huân Vũ.
Lăng Hàn không tranh cãi, hắn bảo Đại Hắc Cẩu sử dụng da Hư Không Thú để che giấu thân ph��n và lặng lẽ rời khỏi Hạt Nhân Phủ.
Dùng tu vi Trúc Cơ mà lại có da Hư Không Thú che giấu, cho dù Chú Đỉnh cảnh không ở gần cũng khó mà phát hiện được.
Đại Hắc Cẩu ra vào thuận lợi, thay Lăng Hàn mua được vật liệu, nhưng Lăng Hàn cảm thấy cực kỳ khó chịu.
Một ngày trôi qua như thế, những ngày tiếp theo vẫn vậy, Lăng Hàn bị giam lỏng nghiêm ngặt trong Hạt Nhân Phủ, không có lương thực lẫn tài nguyên tu luyện.
Lăng Hàn còn chịu đựng được, nhưng tôi tớ của hắn lại là phàm phu tục tử, cố gắng cầm cự được ba ngày thì bọn họ rủ nhau bỏ trốn, không chịu ở lại nơi này làm việc nữa.
Bọn họ tới đây hầu hạ chủ nhân, cũng mong vớt vát chút lợi lộc, sau này có cơ hội đột phá con đường tu tiên, nhưng bây giờ thì hay rồi, đến chủ nhân còn khó bảo toàn thân mình, nếu cứ tiếp tục thế này thì sẽ chết đói, còn nói gì đến con đường tu tiên nữa chứ?
Ba người này cũng không phải phạm nhân, tự nhiên là muốn đi thì cứ đi, cùng lắm là mất tiền công.
Hiện tại Lăng Hàn trở thành trò cười trong Hạt Nhân Phủ, đến cả tôi tớ cũng bỏ đi hết, làm chủ nhân mà thất bại đến thế là cùng.
Đáng tiếc, bọn họ cũng không biết Lăng Hàn biết luyện đan, và cũng không hề hay biết Lăng Hàn có danh tiếng lẫy lừng ở đế đô. Dù sao tinh võng bao trùm một khu vực quá rộng lớn, trên Nguyệt Hoa tinh phát sinh chuyện nhỏ này, thì trên tinh võng, chuyện này đáng là gì chứ?
Liễu Huân Vũ lại đến một lần nữa, nàng cười nhạt nói với Lăng Hàn một câu:
- Đã thay đổi chủ ý?
Lăng Hàn làm ngơ, loại phụ nữ này quá đỗi buồn nôn, hắn nhìn thôi cũng thấy vẩn đục cả mắt.
Liễu Huân Vũ cũng không bức bách, chỉ lộ ra vẻ đắc ý:
- Ngươi có thiên phú luyện đan thì thế nào, không có vật liệu để ngươi thi triển, ngươi chính là một tên phế nhân. Ngươi có thiên phú võ đạo kiệt xuất, không có tài nguyên tu luyện, chỉ dựa vào mình dẫn dắt lực lượng của trời đất, chẳng mấy chốc sẽ từ thiên tài biến thành người thường, cũng chẳng khác gì đám phàm phu tục tử.
- Khi nào nghĩ thông suốt, khi nào tới tìm ta, điều kiện vẫn giữ nguyên.
Nàng quay người rời đi, để lại cho L��ng Hàn bóng lưng đầy mê hoặc, khẽ lắc hông, phong tình vạn chủng.
Lăng Hàn không thèm bận tâm, cho dù không có Đường Nghiêm thì hắn cũng không thể nào chịu quy củ, cùng lắm thì vận dụng Thiên Đạo Hỏa mà làm một trận ra trò.
Nói chứ, Đường Nghiêm rốt cuộc là biến đi đâu rồi?
...
Lại một ngày trôi qua.
Thang gia.
- Bàng huynh, không phải chúng ta không muốn giúp huynh đệ, nhưng người đang ở trong Hạt Nhân Phủ, nếu chúng ta cưỡng ép xông vào đó giết người, chẳng khác nào tuyên chiến với Mạnh gia.
Nam tử trung niên bụng phệ than thở với Bàng Phi Nhiên.
Bàng Phi Nhiên lắc đầu:
- Thang Minh huynh, huynh đã hiểu lầm rồi. Lão tổ tông có ý muốn Thang gia có thể phái cường giả cảnh giới Chú Đỉnh canh gác bên ngoài Hạt Nhân Phủ, chỉ cần ác tử kia rời khỏi phủ là lập tức ra tay bắt người.
Người đàn ông trung niên bụng phệ tên là Thang Minh, hắn và Bàng Phi Nhiên đều là Trúc Cơ cảnh, hiện tại Bàng Phi Nhiên đã thành phế nhân. Nếu không phải Bàng gia vẫn còn chút thế lực, Thang Minh tuyệt đối không thể nào xưng huynh gọi đệ với hắn.
- Được rồi, nếu lão tổ Bàng gia đã mở lời như vậy, chuyện này chúng ta nhất định phải giúp một tay.
Thang Minh gật đầu, cứ như vừa đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn vậy.
Bàng Phi Nhiên đương nhiên biết cái vẻ mặt này là diễn cho hắn xem, cũng là để tỏ rõ rằng từ nay về sau Thang gia sẽ không còn nợ Bàng gia bất cứ điều gì.
Hắn cười lạnh trong lòng: "Chỉ vì bắt một tên Trúc Cơ mà đã đòi dứt nợ ân tình, các ngươi còn ra vẻ như chúng ta đang chiếm tiện nghi sao? Hừ, thật sự là ỷ vào Bàng gia đang sa sút mà lấn lướt. Bàng gia lúc trước có Hóa Linh Chân Quân tọa trấn, bảo Thang gia làm chút chuyện, Thang gia có dám không nghe theo sao?"
Chờ đó, nếu Bàng gia đạt được bảo thuật trên người Lăng Hàn và quật khởi trở lại, nhất định sẽ cho Thang gia biết thế nào là hối hận.
...
Đứng trước cửa Giáp Nguyên Phủ.
Một nam tử dáng người thon dài, anh tuấn vô song đang đi nhanh, hắn long hành hổ bộ, mặc dù chỉ là một người nhưng tỏa ra khí thế cường đại như thiên quân vạn mã đang đổ về.
Đường Nghiêm tới.
Tiểu Hầu gia xưa nay ra vào không mang theo tôi tớ, huống hồ ở đế đô này, hắn chỉ cần lộ diện là đủ, sẽ có kẻ xun xoe nịnh nọt hắn ngay.
- Dừng lại, Giáp Nguyên Phủ cấm tự tiện xông vào!
Người thủ vệ ở cửa quát lên.
Gương mặt Đường Nghiêm tối sầm lại, khí thế bị phá tan.
Không phải nói chỉ cần ra mặt là đủ sao?
Bản chuyển ngữ này thuộc về truyen.free, một nỗ lực không ngừng để mang đến trải nghiệm đọc tốt nhất.