Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4175:

Yểm Nguyệt bí cảnh áp chế tu vi, ngay cả Chú Đỉnh, thậm chí nhân vật cấp Giáo Chủ khi tiến vào đây cũng đành phải thành thật làm Trúc Cơ cảnh. Thủ đoạn của Thánh Nhân, ngay cả đại năng cấp Giáo Chủ cũng không thể chống lại. Do đó, hiếm có cường giả nào dám tiến vào nơi này. Lỡ như không may, gặp phải một tiểu tử miệng còn hôi sữa đánh cho một trận, rồi lại bị giết thì biết kêu oan với ai? Thế nhưng, Lang tộc Đại tế tự trước mắt không những đã là Chú Đỉnh cảnh, mà còn có thể vận dụng được tu vi cảnh giới này. Mặc dù chỉ mới là Chú Đỉnh nhất đỉnh, bước đầu tiên của cảnh giới này, nhưng đối với Trúc Cơ mà nói, đây là một lợi thế áp đảo. Tại sao có thể như vậy? Lang nhân Đại tế tự với tâm trí vững vàng, hắn cảm thấy mọi thứ đang nằm trong tầm kiểm soát của mình, bèn cười nói: – Ta sinh ra ở đây, sự áp chế của thiên địa hoàn toàn không có hiệu lực với ta. Hơn nữa, ta đã tàn sát tất cả tộc nhân, thông qua việc thôn phệ huyết mạch của chúng, ta đã thành công đột phá Chú Đỉnh cảnh! – Nếu không phải như thế, làm sao ta có thể tự tin đến vậy? Mọi người nghe xong, ai nấy đều nhíu mày, trong lòng dâng lên một cảm giác nặng nề. Rõ ràng, kế hoạch của Lang nhân Đại tế tự đã được sắp đặt chu đáo và chặt chẽ. Hắn lợi dụng bọn họ để đạt được Thánh Nhân truyền thừa, và khi đã có được thực lực Chú Đỉnh, hắn muốn làm gì cũng chẳng còn là vấn đề. Chưa nói những việc khác, chỉ cần Tiên Đỉnh vừa xuất hiện, riêng khí thế đã đủ sức áp chế Trúc Cơ, khiến bọn họ không thể phát huy nổi dù chỉ một thành thực lực. Làm sao bây giờ? Cho dù trong số họ thực sự có người đạt được Thánh Nhân truyền thừa, thì dù bằng lòng giao ra, liệu có thể sống sót hay không? Một khi hắn ta đã đạt được Thánh Nhân truyền thừa, chắc chắn sẽ giết người diệt khẩu. Làm sao để giải thoát khỏi khốn cảnh này? Tất cả mọi người ở đây đều là thiên tài, thậm chí có vài người là thiên tài tứ tinh. Nếu ở bên ngoài, họ còn chẳng thèm để mắt đến Lang tộc Đại tế tự, bởi lẽ thiên phú của hắn ta quá kém. Nhưng giờ thì sao, một Chú Đỉnh xuất hiện đã đủ để phá vỡ mọi sự cân bằng. Liệu tất cả mọi người cùng liên thủ có thể đánh bại được một Chú Đỉnh không? Dù nói thế nào đi nữa, họ đều muốn thử một lần, nếu không... chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì. – Giao truyền thừa cho ta! Lang tộc Đại tế tự cao ngạo nhìn một nữ tử, rồi vồ lấy nàng. Hắn nửa người nửa sói, hai tay cũng biến thành lang trảo, thô to, móng vuốt dài nhọn sắc như lưỡi đao. Nữ tử kia là thiên tài nhất tinh Trúc Thiên Cơ, vốn có thực lực phi phàm, nhưng ở trước mặt một cường giả Chú Đỉnh, thực lực của nàng trở nên không đáng kể. Bị Tiên Đỉnh áp chế, nàng không thể phát huy nổi dù chỉ một thành chiến lực, toàn thân lạnh toát, hoàn toàn không thể chống cự. – Hách! Mấy người bên cạnh nàng đồng loạt ra tay ngăn cản Lang tộc Đại tế tự. Môi hở răng lạnh, bọn họ biết mình buộc phải đồng tâm hiệp lực. Nhưng thực lực chênh lệch quá lớn, dù cho bọn họ liên thủ cũng vô ích, bị Lang tộc Đại tế tự đánh một trảo khiến cả đám bay ra ngoài. – Một đám cặn bã cũng dám đấu với ta! Lang tộc Đại tế tự cười lạnh, hắn hừ một tiếng, rồi cầm quải trượng gõ mạnh xuống đất. Lập tức, tất cả mọi người đều cảm thấy bị một lực lượng khổng lồ áp chế, muốn cử động cũng vô cùng khó khăn. – Cái sơn động này vốn dùng để áp chế huyết mạch Lang tộc, nhưng ta đã cải biến nó một chút, nay đã biến thành nơi áp chế tất cả mọi tồn tại, trừ huyết mạch Lang tộc. Khốn kiếp, còn có thể làm thế này sao? Ban đầu họ đã chẳng phải đối thủ của Lang tộc Đại tế tự, giờ đây ngay cả động đậy cũng khó khăn, chẳng khác nào đã rét vì gió lại còn lạnh vì sương. Cho dù họ có liên thủ thì cũng thế thôi, có thể làm được gì? Xong đời rồi, lần này bọn họ coi như hoàn toàn xong đời. Lang tộc Đại tế tự cười ha hả: – Hiện tại giao truyền thừa ra đây! Không giao cũng chẳng sao, ta có Sưu Hồn Thuật, có thể sưu hồn từng người một, đừng hòng giấu diếm ta! Hắn nắm lấy một người, "phốc", móng vuốt sắc bén trực tiếp xuyên qua xương sọ của người kia. Sau đó, móng vuốt của hắn tỏa ra ánh sáng màu xanh, toàn thân người kia rét run, tứ chi buông thõng, hoàn toàn không còn chút sinh cơ nào. – Phế vật vô dụng. Lang tộc Đại tế tự hừ lạnh một tiếng, rồi vứt sang một bên. Dáng người hắn cao một trượng, nên khi ném người đi, hắn ta chẳng khác nào diều hâu bắt gà. Mọi người đều cảm thấy lạnh lẽo, phải đối phó thế nào đây? Lăng Hàn cũng đang nghĩ biện pháp, trong lòng hắn, suy nghĩ xoay chuyển thật nhanh. Muốn tiêu diệt Lang tộc Đại tế tự, thực ra rất đơn giản, hắn chỉ cần tế ra Thiên Đạo Hỏa trong Hỗn Độn Cực Lôi Tháp là được. Vấn đề là, điều đó sẽ bại lộ hắn chính là tên tiểu tặc đã hỏa thiêu Thánh địa? Mặc dù việc này sẽ khiến thanh danh của hắn vang dội, nhưng Lăng Hàn hiện tại lại không muốn nổi danh. Cho nên, trừ phi bất đắc dĩ lắm, Lăng Hàn không muốn sử dụng Thiên Đạo Hỏa. Còn có biện pháp nào khác không? Trong lòng Lăng Hàn vừa động, hắn liền lấy Quỷ Minh Đăng ra. Đây là bảo khí của La Huyễn, do một đại năng cấp Giáo Chủ tự tay luyện chế, dầu thắp của nó chính là thi thể của Chú Đỉnh cảnh luyện chế mà thành. Thử một chút. Tiên Đạo Cơ Thạch của hắn giống như một tiên môn viễn cổ dựng thành, hơn nữa còn có hai Tiên Cơ, nhờ đó hắn có thể miễn dịch với áp chế cường đại, hoàn toàn không thê thảm như những người khác. Hắn yên lặng vận dụng Quỷ Minh Đăng, khí tức tà ác lập tức lưu chuyển, quỷ hỏa đột nhiên phun ra ngoài, đốt cháy Lang tộc Đại tế tự. – Ừm? Lang tộc Đại tế tự lộ ra vẻ kinh ngạc, không ngờ lại có người có thể sử dụng bảo khí ư? Vào lúc này, "xoát xoát xoát", những đạo quang hoa sáng lên. Lại có thêm mười một người đồng loạt xuất thủ, phát động công kích về phía Lang tộc Đại tế tự. Kẻ đánh ra kiếm quang, người phóng ra đao khí, có người tế ra một chiếc gương cổ thần quang lấp lánh, người khác lại tế ra Thiên La Tán... Tất cả những món bảo vật này đều tỏa ra khí tức đáng sợ. Thì ra không chỉ riêng Lăng Hàn có thể chống chọi với áp lực nơi này. Nơi đây không thiếu những thiên tài cực kỳ cao minh, họ chắc chắn nắm giữ những át chủ bài kinh người. Nhưng trước đó không ai biết liệu có người phối hợp với mình hay không, mà một kích của Chú Đỉnh lại có thể giết Trúc Cơ, do đó họ đều ẩn nhẫn, chờ đợi cơ hội tốt nhất. Hiện tại đã có Lăng Hàn xuất thủ trước, giống như thổi kèn hiệu xung phong, những người còn đủ sức ra tay đều vận dụng át chủ bài của mình. Lang tộc Đại tế tự lộ ra vẻ thận trọng, những người còn có năng lực xuất thủ đều là thiên tài nhị tinh Trúc Cực Cơ. Một đấu một, hắn không hề bận tâm đến bọn họ. Đến hiện tại, hắn vẫn còn vài phần xem thường họ, bởi vì có sự áp chế của nơi này nên hắn ta hoàn toàn yên tâm. Hắn đã thu Tiên Đỉnh lại, mất đi tầng áp chế đó, mười hai tên đối thủ chí ít còn bảo lưu được bảy thành chiến lực. Mười hai Trúc Cực Cơ này, hơn nữa ít nhất cũng là thiên tài nhị tinh, bọn họ cùng sử dụng pháp khí công kích dồn dập. Cho dù Lang tộc Đại tế tự là Chú Đỉnh cảnh cũng cần phải cẩn thận, nếu không, hắn rất có khả năng lật thuyền trong mương. Hắn hừ một tiếng, gõ mạnh quải trượng. "Ông!", một cơn sóng năng lượng lấy hắn làm trung tâm bao phủ khắp bốn phía. Mười hai đạo công kích đánh tới từ các hướng khác nhau, tất cả đều bị chặn đứng khi va chạm với làn sóng năng lượng kia. Vẫn chưa đủ, Chú Đỉnh cảnh quá mạnh, cho dù đối phương chỉ mới tu ra nhất đỉnh. "Xoát!", một tia sáng xuất hiện, nó dùng vận tốc gấp ba mươi lần âm thanh tấn công Lang tộc Đại tế tự, mang theo khí thế một đi không trở lại.

Truyện này do truyen.free dày công biên tập, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free