(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4134:
Mỹ nữ, một năm không gặp, nàng càng xinh đẹp hơn xưa.
Lăng Hàn cười nói với Bích Tiêu công chúa.
Bích Tiêu công chúa khẽ hừ một tiếng:
– Người nào đó một năm không gặp, dường như miệng lưỡi trơn tru hơn xưa.
Lăng Hàn cười ha hả:
– Người gặp chuyện vui thì tinh thần phấn chấn, nên mới nói nhiều với nàng vài lời.
Chuyện vui gì?
Bích Tiêu công chúa không hỏi, nàng cũng không phải là người hiếu kỳ. Nàng chỉ nói:
– Ngươi đi một mình đi.
– Ồ, nàng ghét bỏ ta sao?
Lăng Hàn cười hỏi.
Bích Tiêu công chúa lắc đầu:
– Thực lực của ta quá yếu, e rằng sẽ chỉ làm liên lụy đến ngươi.
Hóa ra là thế.
Lăng Hàn mỉm cười:
– Không sao, ta rất mạnh.
Bích Tiêu công chúa vẫn lắc đầu:
– Ta muốn dựa vào thực lực bản thân để tự mình đứng vững nơi đây, có được vị trí mình xứng đáng.
Lăng Hàn im lặng giây lát, gật đầu nói:
– Tốt, vậy ta đi trước.
Hắn tôn trọng ý nguyện của nàng, rồi nhanh chóng rời đi.
Bích Tiêu công chúa nhìn bóng lưng hắn xa dần, sau khi Lăng Hàn biến mất vẫn không thu hồi ánh mắt, thẫn thờ nhìn theo.
Nàng không hề cao ngạo như lời vừa nói, việc không đi cùng Lăng Hàn chỉ vì không muốn trở thành gánh nặng của hắn.
Nàng nguyện ý ở lại một nơi hẻo lánh ít ai để ý, lặng lẽ dõi theo Lăng Hàn tỏa sáng khắp thiên hạ.
...
Xét về khoản hiểu phụ nữ, Lăng Hàn kém xa thiên phú về võ đạo, đan đạo hay trận đạo. Hắn quả thực cho rằng Bích Tiêu công chúa tâm cao khí ngạo, nên mới từ chối đồng hành cùng hắn.
– Đúng vậy, mọi người là đồng liêu, giúp đỡ lẫn nhau cũng chẳng có gì sai.
Hắn tự nhủ, rồi nhanh chóng đi lên núi. Nhưng trận pháp nơi đây đã mờ nhạt, hiển nhiên Băng Nguyên thạch đã có chủ.
Lăng Hàn không dừng chân, hắn tiếp tục đi tới.
Hắn nhớ lời người của Kim Nguyên Thánh Địa nói, nơi này có một gốc tiên thụ, hơn nữa trái cây hẳn là đã chín.
Ở chỗ nào?
Hắn tăng tốc tiến lên phía trước. Do trước đó hắn tốn thời gian nghiên cứu trận pháp, lại xuống hồ bắt cá, vị trí dẫn đầu của hắn đã khó mà giữ được.
Vượt qua từng đỉnh núi, trận pháp nơi đây đã tan biến, Băng Nguyên thạch cũng đã bị người khác lấy mất.
Lại đi thêm nửa ngày, Lăng Hàn đến một ngọn núi mới. Cuối cùng, trận pháp nơi đây vẫn còn vận hành, có rất nhiều người đang xông lên.
Ánh mắt Lăng Hàn lóe lên sát khí.
Hồng Thiên Bộ!
Hắn chưa kịp ra tay, Băng Nguyên thạch đã bị một người trẻ tuổi áo xanh giật lấy.
Cũng không phải thực lực của hắn hoàn toàn áp đảo, mà hắn vận dụng một cây đèn dầu, hào quang bao trùm lấy hắn, vô số bóng ma xuất hiện hóa giải mọi công kích nhắm vào, nhờ vậy hắn mới vọt lên phía trước giật lấy Băng Nguyên thạch.
– Ha ha ha, một đám cặn bã!
Người trẻ tuổi áo xanh cười nhạo đám người xung quanh.
Lăng Hàn kinh ngạc, nơi này không thiếu cao thủ, hắn lại ăn nói bạt mạng như thế để làm gì?
Quả nhiên, lúc này có một người lên tiếng:
– La Huyễn, ngươi quá đắc ý! Đây chỉ là Băng Nguyên thạch mà thôi, chúng ta chưa chắc đã coi trọng, cần gì phải dốc toàn lực tranh đoạt.
– Không tranh nổi thì nói thẳng là không tranh nổi đi, làm gì mà viện cớ nhiều thế?
Người trẻ tuổi La Huyễn cười lớn, nói:
– Nào nào nào, lên đây, ta sẽ đánh bại tất cả các ngươi, Kim Nguyên quả hội chỉ cần mình ta tham gia là đủ!
– Ngu ngốc.
Người vừa lên tiếng nói:
– Có lẽ phía trước là gốc tiên thụ kia, đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi được toại nguyện, chúng ta hãy cùng đọ sức một phen.
– An Cửu Nguyệt, sợ thì nói là sợ đi, đừng có viện cớ.
La Huyễn tiếp tục trào phúng.
Miệng lưỡi đúng là quá độc địa, thật không biết hắn sống sót đến giờ bằng cách nào.
An Cửu Nguyệt không thèm để ý, hắn vận dụng thân pháp, tiến thẳng về phía trước.
Hắn vừa đi, mọi người cũng đi theo. Quả đúng là vậy, bọn họ đều là truyền nhân của thế lực Chân Ngã cảnh, Hóa Linh cảnh thậm chí Tiểu Thừa cảnh, Băng Nguyên thạch cũng không phải chí bảo, có ai coi nó là chuyện to tát đâu chứ.
Cuộc cạnh tranh lúc nãy chỉ là để chứng tỏ mình mạnh hơn người khác mà thôi.
Ngươi dựa vào bảo vật để đắc thủ thì có gì vẻ vang, chẳng lẽ bọn họ không biết, bảo vật của La Huyễn muốn vận hành thì cần tiêu hao dầu thắp hay sao?
Đây chính là bảo vật do Hóa Linh Chân Quân luyện chế ra, ngay cả cường giả Chân Ngã cảnh cũng không thể bổ sung được.
La Huyễn không khoe khoang thành công như ý, tự nhiên nội tâm rất khó chịu. Ánh mắt hắn nhìn quanh, phát hiện Lăng Hàn nhìn mình với vẻ cười như không cười, khiến hắn bực bội lên tiếng:
– Ngươi nhìn cái gì? Muốn chết sao!
Kẻ này đúng là một con chó dại, thấy ai cũng muốn cắn.
Lăng Hàn vốn định ra tay với Hồng Thiên Bộ, nhưng nghĩ tới phía trước là một gốc tiên thụ, đến lúc đó giải quyết cũng chưa muộn.
Hắn lắc đầu nói với La Huyễn:
– Không ai nói với ngươi rằng, miệng lưỡi ngươi quá độc địa sao?
La Huyễn càng lộ ra vẻ mặt nguy hiểm. Hắn không cho rằng mình ăn nói bạt mạng, mà cho rằng mình có thực lực như vậy thì đương nhiên có tư cách chỉ điểm thiên hạ.
– Ngươi không biết họa từ miệng mà ra sao?
Lăng Hàn bật cười:
– Hóa ra ngươi còn biết thành ngữ này sao?
– Muốn chết!
La Huyễn lao tới, hắn tung ra một quyền. Ầm, kình lực đáng sợ bùng nổ, ánh sáng chói lòa khắp trời, phù văn liên miên không dứt, ẩn chứa năng lượng cao cấp bên trong.
Lăng Hàn không dám chủ quan. Dù không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, có thể là trong bình nguyên còn ẩn chứa cơ duyên khác, khiến đám người Hồng Thiên Bộ không xông lên đầu tiên được. Tuy nhiên, kẻ có thể giữ vững vị trí hàng đầu ở đây, hiển nhiên thực lực không hề tầm thường.
Hắn cũng dốc toàn lực đối phó với La Huyễn.
Ầm, năng lượng sôi trào, phù văn vỡ vụn, một vụ nổ lớn bùng lên.
Lăng Hàn lùi lại vài bước, hắn cảm thấy khí huyết trong người cuồn cuộn, da thịt nứt toác, máu t��ơi rịn ra.
Lực lượng thật mạnh.
Hắn cũng đã cảm nhận được thực lực của La Huyễn một cách rõ ràng. Đối phương có tu vi Trúc Cực Cơ, hơn nữa còn là thiên tài nhị tinh nữa.
Kẻ này miệng lưỡi độc địa thì độc địa, nhưng thực lực thì quả thật rất mạnh.
– Chết! Chết! Chết!
La Huyễn thừa thắng xông lên truy kích. Hắn dùng cả hai tay tấn công, mang theo năng lượng vô tận ập đến:
– Loại cặn bã như ngươi mà dám chỉ trích ta sao? Chết! Mau chết đi!
Lăng Hàn hừ một tiếng, sát khí xung kích đánh thẳng vào đối thủ. La Huyễn rên rỉ, vẻ mặt thống khổ, công kích cũng ngừng lại.
Dù sao La Huyễn cũng có lợi thế hơn hai tiểu cảnh giới, hơn nữa bản thân chính là thiên tài nhị tinh, sát khí xung kích không tạo ra hiệu quả rõ rệt, hắn chỉ thất thần đúng một khoảnh khắc rồi lại tiếp tục tấn công.
– Tên ghê tởm, dám dùng thần niệm công kích ta, ta muốn chặt ngươi thành trăm mảnh!
Việc này càng khiến La Huyễn tức điên, hắn càng trở nên điên cuồng hơn trước.
Đương nhiên Lăng Hàn chẳng thèm để ý, hắn lại vận dụng sát khí xung kích một lần nữa, và triển khai Yêu Hầu Quyền, chính diện va chạm khí lực với La Huyễn.
Oanh! Oanh! Oanh!
Do bị sát khí trùng kích, thực lực của La Huyễn cũng bị ảnh hưởng, cộng thêm tần suất công kích của Yêu Hầu Quyền, khiến chiến lực của Lăng Hàn không hề thua kém La Huyễn.
– Ghê tởm! Ghê tởm!
La Huyễn gầm lên nhưng hắn cũng đành bó tay, cho dù hắn có đối kháng thế nào đi nữa cũng không thể miễn dịch sát khí xung kích.
Rõ ràng thực lực của hắn đang chiếm ưu thế tuyệt đối.
– Trảm Tiên thuật!
Hắn vận dụng tuyệt chiêu, khí tức đáng sợ bùng nổ từ trong người hắn.
Xoát, một luồng sáng chém thẳng về phía Lăng Hàn, tốc độ cực nhanh đến nỗi khiến Lăng Hàn không kịp tránh né!
Bản dịch này thuộc về truyen.free, mọi hình thức tái sử dụng không có sự cho phép đều bị nghiêm cấm.