(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 4020:
- Đại sư, thất kính.
Người trẻ tuổi vội vàng đứng dậy, chắp tay vái chào Lăng Hàn:
- Tại hạ họ Ngưu, tên Kiếm Hoa. Đại sư, ngài đã nhìn ra vận rủi quấn thân tại hạ, có biện pháp nào hóa giải không?
Lăng Hàn trầm ngâm, cố ý kéo dài thời gian rồi nói:
- Thôi được, đã gặp nhau tức là hữu duyên, ta sẽ dùng pháp nhãn giúp ngươi.
- Đa tạ đại sư!
Ngưu Kiếm Hoa vui mừng khôn xiết, bởi mấy ngày qua hắn liên tục bị vận rủi đeo bám.
Hắn dự tính đi đế đô phóng túng một phen, kết quả trên đường gặp chuyện xui xẻo nên không được như ý. Mặc dù vẫn đến được nơi, nhưng dù có mỹ nữ trong vòng tay, hắn cũng chẳng còn tâm trạng, cuối cùng còn nhận lấy những ánh mắt kỳ lạ từ người khác, như thể họ đang chế giễu: "Đã không có năng lực đó thì đến thanh lâu làm gì?"
Đây quả là nỗi bi ai lớn nhất của nam nhân.
Vì thế, hắn nhất định phải xua tan vận rủi, không tiếc bất cứ giá nào.
Lăng Hàn bấm ngón tay tính toán, dáng vẻ cao thâm khó lường nhưng trong mắt bốn lão giả, Lăng Hàn chỉ đang làm trò.
Một lát sau, Lăng Hàn lắc đầu nói:
- Kỳ quái, thật sự là kỳ quái! Dựa theo quẻ tượng, ta bói ra ngươi không phải người nơi này! Haiz, xem ra ta vẫn học nghệ không tinh, không phải người nơi đây, chẳng lẽ là quỷ hay sao? Ha ha, Ngưu thiếu gia, thật sự xấu hổ, là ta khoác lác rồi.
Hắn nói xong lời này, Ngưu Kiếm Hoa và bốn lão đầu đều há hốc miệng, vẻ mặt như thể chính Lăng H��n mới là kẻ ma quỷ, còn họ là những người bình thường đang nhìn thấy ma quỷ vậy.
Lẽ nào Lăng Hàn lại bói ra họ không phải người nơi này sao?
Nếu như Lăng Hàn nói thẳng bọn họ đến từ tinh không, nội tâm họ sẽ sinh nghi, có lẽ Lăng Hàn chính là đạo tặc giở trò lừa bịp.
Thế nhưng Lăng Hàn lại nói mình tính sai, ngược lại khiến cả năm người tin tưởng không chút nghi ngờ, tên này quả nhiên biết bói toán.
Cao nhân, quá cao thâm.
Ngưu Kiếm Hoa vội vàng khuyên nhủ:
- Đại sư, đại sư, không phải ngài học nghệ không tinh đâu, ngài đã tính đúng rồi.
Lăng Hàn lập tức “sợ hãi”, hắn lui về phía sau.
- Các ngươi, các ngươi thực sự là quỷ?
- Chúng ta không phải quỷ!
Một lão giả tức giận nói:
- Còn nói bậy bạ nữa, ta sẽ rút lưỡi ngươi!
Ngươi dám nói chúng ta là quỷ, vậy khác gì đang mắng chửi người khác?
Ngưu Kiếm Hoa lườm lão giả đang tức giận, nói:
- Ngậm miệng, không nói gì thì chẳng ai bảo ngươi câm đâu.
Lão giả kia muốn phản bác hoặc giải thích nhưng nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Ngưu Kiếm Hoa, hắn l��p tức im lặng không nói gì.
Ngưu Kiếm Hoa nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
- Kẻ hạ nhân này không hiểu quy củ, xin đại sư đừng chấp nhặt với hắn.
- Các ngươi là quỷ, chết còn phân biệt sang hèn sao?
Lăng Hàn vẫn nói hươu nói vượn, bốn lão đầu tức giận, trong lòng thầm mắng: Ngươi mới là quỷ, cả nhà ngươi đều là quỷ.
Ngưu Kiếm Hoa cười ha ha, đột nhiên một con ruồi bay vào miệng hắn, tiếng cười chợt tắt lịm như bị ai chém một nhát. Hắn liên tục ho khan nhưng không thể nhổ con ruồi ra ngoài.
Có thể đừng xui xẻo đến mức này được không?
- Đại sư, chúng ta không phải quỷ, chúng ta đến từ tinh cầu khác, cho nên ngài mới nói rằng chúng ta không phải người ở đây.
Hắn lập tức giải thích, sợ dọa Lăng Hàn.
Lăng Hàn lúc này mới “nửa tin nửa ngờ”:
- Thật sao?
Hắn thật bội phục năng lực biểu diễn của mình.
Ngưu Kiếm Hoa gật đầu:
- Tự nhiên là thật.
- Ngươi nói ngươi là người tới từ những vì sao trên trời theo truyền thuyết sao?
Lăng Hàn chỉ vào bầu trời.
- Đương nhiên!
Ngưu Kiếm Hoa khôi phục vài phần ngạo khí, khoanh tay nói.
- Các ngươi quả nhiên là quỷ, ngôi sao nhỏ thế làm gì có người!
Lăng Hàn lắc đầu liên tục, bày ra dáng vẻ hiểu biết.
- Đâu có lừa ngươi đâu, ngôi sao nhỏ thế là bởi vì nó cách đây quá xa mà thôi.
Ngưu Kiếm Hoa giải thích, trong lòng dâng lên cảm giác phiền muộn. Nếu không phải hắn đang muốn xua tan vận rủi, hắn đã muốn đập chết Lăng Hàn rồi, tên nhà quê này đúng là ngu muội:
- Chúng ta đến từ Bách Thắng Tinh, đó là một tinh cầu tu luyện, lão tổ Ngưu gia là Hóa Linh Chân Quân, một vị trưởng lão của Tinh Long giáo!
A, Lăng Hàn gật đầu, cuối cùng cũng mò ra lai lịch kẻ này.
Hắn vẫn làm ra vẻ hoài nghi:
- Thật sự có tinh cầu khác sao?
- Đương nhiên!
Ngưu Kiếm Hoa gật gật đầu, sau đó hắn nói:
- Đại sư, ngài có biện pháp phá giải vận rủi của ta không?
Lăng Hàn lại bấm ngón tay và lẩm nhẩm một mình, nói:
- Ta không thể xua tan vận rủi của ngươi nhưng có thể thi pháp giúp ngươi tạm thời thoát khỏi tình cảnh cấp bách này.
Mặc dù Ngưu Kiếm Hoa có phần thất vọng, hắn vẫn lộ ra vẻ mặt vui mừng, n��i:
- Vậy thì làm phiền đại sư.
Lăng Hàn lẩm bẩm một lúc, lại quan sát vết sưng trên đầu Ngưu Kiếm Hoa. Một lát sau, hắn nói:
- Ta sẽ tập trung vận rủi vào cục u này, khi cục u này biến mất, ngươi sẽ không cần phải lo lắng nữa.
Thật hay giả?
Dù trong lúc tuyệt vọng vẫn nghĩ cách thử mọi biện pháp, nhưng dù sao Ngưu Kiếm Hoa cũng không phải đồ đần, hắn không khỏi nghi ngờ nhìn Lăng Hàn, dễ dàng vậy sao?
Tại sao hắn có cảm giác tên này đang lừa gạt mình?
- Theo ta quan sát, vết sưng này sẽ biến mất trong hai ngày. Nếu không tin, ngươi cứ thử xem.
Lăng Hàn cười nói.
Lúc trước hắn xuất thủ nhưng lại sợ làm chết người, bởi vậy không dùng bao nhiêu lực, Ngưu Kiếm Hoa mới có thể hồi phục nhanh như vậy.
May mắn thay hắn hiện tại gặp Lăng Hàn, và chỉ cần qua hai ba đêm nữa, vết sưng biến mất, âm khí trên mảnh vỡ mộ bia sẽ tự khắc tiêu tan, khi đó còn vận rủi gì nữa chứ?
- Xin đại sư đồng hành cùng tại hạ hai ngày. Vạn nhất có đột biến xảy ra, đại sư có thể ra tay cứu giúp.
Ngưu Kiếm Hoa từ tốn nói, hắn đã hạ quyết tâm, nếu quả thật như Lăng Hàn nói, hai ngày sau vận rủi bám vào người hắn biến mất, hắn nhất định sẽ đối đãi Lăng Hàn như thượng khách.
Nhưng nếu Lăng Hàn đang lừa gạt hắn, hừ hừ, vậy hắn sẽ trở mặt vô tình, khi đó Lăng Hàn sẽ biết cái gì gọi là đau không muốn sống.
- Xem ra, ta không có lựa chọn khác rồi?
Lăng Hàn nhìn vẻ mặt hung thần ác sát của bốn lão giả, hắn nhún vai nói.
- Đại sư hiểu là tốt rồi.
Ngưu Kiếm Hoa gật đầu.
Ban đêm, bọn họ cùng nhau nghỉ ngơi. Sáng sớm hôm sau, Lăng Hàn tu luyện lúc mặt trời mọc, bởi vì hắn chỉ cách thất văn đỉnh phong một bước, chỉ cần tu luyện mười phút là hoàn thành.
Bốn lão giả thấy thế đều tỏ vẻ xem thường.
Đúng là đồ nhà quê thâm sơn cùng cốc, tu luyện lại gà mờ thế này, lại còn lãng phí cả khoảng thời gian tu luyện tốt nhất.
Nếu không phải bọn họ bị kẹt trong bình chướng này, tu luyện cũng không có tác dụng gì, chắc chắn lúc này đã không ngừng khổ tu rồi.
Trong mắt của những người này, hình tượng Lăng Hàn cũng kém đi rất nhiều.
Sau khi ăn điểm tâm, bọn họ gấp rút lên đường.
- A, các ngươi cũng đi Thái Cổ Tông sao?
Lăng Hàn tỏ vẻ tò mò hỏi.
Ngưu Kiếm Hoa bật cười:
- A? Chẳng lẽ ngươi cũng muốn đi tham gia thi đấu luận võ?
Thật sự cười chết người, yếu đến mức cặn bã.
Lăng Hàn gật gật đầu:
- Đương nhiên, ta muốn vị trí đệ nhất đấy.
Phốc, năm người Ngưu Kiếm Hoa đều cười phá lên.
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết và tài sản thuộc về truyen.free.