Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3936

Dù sao Phan Thái Hà cũng là cường giả Khai Khiếu cảnh, nên ngay khoảnh khắc cây chùy tập kích, hắn đã nhận ra.

Nhưng cây chùy đã giáng xuống, hơn nữa Phan Thái Hà đang trong men say. Cộng thêm thực lực của Lăng Hàn vốn không hề thua kém hắn, lại còn ra tay đánh lén, hỏi sao hắn có thể tránh thoát?

Ầm một tiếng, tuy hắn đã kịp nghiêng người đi một chút nhưng vẫn b�� cây chùy giáng trúng, ngất lịm ngay tại chỗ.

Lăng Hàn bắt đầu lục soát.

– Pháp khí không gian, ha ha, lại có hai viên Sinh Mệnh bảo quả!

– A, cái đai lưng này chỉ cần rót linh lực vào là có thể kéo dài, bản thân lại vô cùng cứng cáp, ừm, có ích đấy!

– Quỷ nghèo, chỉ có hai món đồ này sao?

– Chà!

Lăng Hàn thu dọn đồ vật rồi nghênh ngang rời đi. Thực ra, chỉ hai viên Sinh Mệnh bảo quả đã đủ khiến hắn hài lòng lắm rồi.

Chỉ chốc lát sau, Phan Thái Hà từ từ tỉnh lại. Hắn cảm thấy gáy mình đau nhức, vội vàng ngồi dậy, đưa tay sờ lên gáy.

Hắn rụt tay về, toàn máu là máu.

Những ký ức trước khi bất tỉnh ùa về, hắn biết mình đã bị đánh lén.

Hắn sờ soạng một hồi, sắc mặt lập tức kịch biến.

Pháp khí không gian đã biến mất.

Tên tiểu tặc đáng chết, không ngờ lại to gan lớn mật đến mức dám gõ ám côn hắn!

Đau quá, đau quá! Hắn sờ lên gáy, tên kia ra tay quá nặng, gáy hắn đã sưng vù cả lên.

Đúng lúc này, một nhóm ba người đi tới, nhìn thấy Phan Thái Hà liền dừng bước lại.

– Huynh đệ, ngươi không sao chứ?

Một người hỏi.

– Dường như bị gõ ám côn, ngươi xem, gáy hắn sưng vù kìa.

Người thứ hai nhỏ giọng nói.

Phan Thái Hà có thính lực tốt đến mức nào, hắn lập tức lớn tiếng nói:

– Ai bị gõ ám côn chứ? Bản thiếu gia là ai mà có kẻ nào dám gõ ám côn ta? Bản thiếu đây là không cẩn thận bị ngã xuống thôi, các ngươi nhìn cái gì?

Hắn đang nói dõng dạc, không ngờ cái đai lưng đã bị mất, khiến quần hắn trượt xuống.

Phốc!

Cả ba người đều suýt phun cả nước bọt. Tên biến thái này, vừa mắng chửi vừa khoe "hàng" trước mặt họ.

Họ lập tức xoay người bỏ chạy, ai biết tên biến thái này còn định làm gì nữa.

Phan Thái Hà vội vàng xách quần lên, sau đó vươn tay nói:

– Các ngươi đừng chạy!

Hắn sợ ba người này nói lung tung.

Nghe hắn nói như thế, ba người kia chạy nhanh hơn.

Thử hỏi, một đại nam nhân lại đi khoe "hàng" trước mặt mình, đây là có dụng ý gì chứ?

Đồ biến thái chết tiệt, đừng hòng đụng đến bọn họ!

Phan Thái Hà định đuổi theo, nhưng cơn đau nhói sau gáy lại làm hắn khựng lại.

Tiểu tặc chết tiệt, đừng để ta bắt được ngươi, nếu không ta nhất định giết chết ngươi!

...

Đến ngày thứ hai, tin tức Phan Thái Hà bị tập kích đã truyền khắp đế đô, gây xôn xao dư luận.

Hiện tại ai mà chẳng biết đoàn người Phí Vĩnh Tư đang khí thế hừng hực, muốn lật đổ Trần Phong Viêm khỏi hoàng tọa, ấy vậy mà Phan Thái Hà lại bị người ta gõ ám côn, cướp sạch trơn.

Mặc dù Phan Thái Hà chỉ là một nhân vật nhỏ bé, nhưng ở một khía cạnh nào đó, hắn lại đại diện cho đoàn thể Phí Vĩnh Tư. Đụng đến Phan Thái Hà chính là khiêu khích đám người Phí Vĩnh Tư. Nếu suy nghĩ sâu xa, sự việc này mang ý nghĩa vô cùng lớn.

Mặc dù Phan Thái Hà có cố gắng nhớ lại thế nào đi chăng nữa, hắn cũng không nhìn thấy Lăng Hàn, nên tự nhiên không tài nào nói rõ được ai đã gõ ám côn và cướp đồ của mình. Bởi vậy, dù sự việc này gây ra sóng gió lớn nhưng vẫn không thể tìm ra “hung thủ”.

Nhưng Hiên Viên Định Quốc lại tìm tới.

– Có phải ngươi làm hay không?

Hắn lại gần hỏi nhỏ.

Không thể có sự trùng hợp đến thế được. Lăng Hàn vừa dặn dò hắn tìm hiểu sở thích của đám người Phan Thái Hà, lập tức sau đó, Phan Thái Hà đã bị cướp sạch.

Lăng Hàn chỉ cười cười, không thừa nhận cũng không phủ nhận.

– Ngươi hay thật đấy!

Hiên Viên Định Quốc vỗ vai Lăng Hàn một cái.

Lăng Hàn chẳng hề kiêng dè chút nào. Tối hôm đó, hắn lại xuất động lần nữa.

Lần này hắn nhắm vào Bạch Hoành Tài, con trai của một cường giả Trúc Cơ. Kẻ này nghiện cờ bạc, gần như đêm nào cũng say sưa đỏ đen đến tận khuya, sau đó mới quay về nhà, có lẽ vì không dám bỏ lỡ thời gian tu luyện vào sáng sớm.

Lăng Hàn cầm tấm vải đen che kín mặt, sau đó ra tay đánh lén như hôm qua.

Nhưng thực lực của Bạch Hoành Tài cũng không hề kém cạnh Phan Thái Hà, lại không uống say. Bởi vậy, dù bị đánh lén nhưng phản ứng của hắn còn nhanh nhạy hơn Phan Thái Hà nhiều, liền xoay người lại, cười lạnh nhìn Lăng Hàn.

– Mới tối hôm qua ngươi đánh lén Phan Thái Hà, ngươi nghĩ bản thiếu gia không có sự chuẩn bị sao?

Hắn vô cùng kiêu ngạo, cũng đầy tự tin vào thực lực bản thân.

Lăng Hàn không nói lời nào, trực tiếp vận chuyển Chiến Thần Tam Thức. Hiện tại, ngoại trừ công chúa Yêu tộc ra, không một ai có thể nhìn thấu môn thần công này của hắn.

– Cái gì!

Bạch Hoành Tài kinh hãi. Thật đáng sợ, sao lại có kỹ pháp như vậy? Dường như thiên địa dung nhập làm một thể vào người Lăng Hàn, đòn đánh của hắn chẳng khác nào thiên địa nghiền ép?

Hắn cảm thấy huyết khí sôi trào, vội há miệng phun ra vài đạo phù văn.

Uy lực của những đạo phù văn màu vàng rất mạnh, nhưng khi so với Chiến Thần Tam Thức thì chẳng đáng kể gì. Những ký hiệu đó nhanh chóng bị nghiền nát, còn Bạch Hoành Tài cũng bị đánh bay.

Lăng Hàn thừa thắng truy kích, thức thứ hai, thức thứ ba công kích liên tục.

Ba thức vừa dứt, Bạch Hoành Tài đã nằm gục trên mặt đất.

May mắn Lăng Hàn đã kịp thu lại lực vào thời điểm then chốt, nếu không Bạch Hoành Tài đã biến thành thi thể rồi.

Chiến Thần Tam Thức quả thật quá mạnh.

Lăng Hàn cảm thán một tiếng, sau đó vội vã cướp sạch rồi nghênh ngang rời đi.

Chỉ chốc lát sau, Bạch Hoành Tài tỉnh lại, ph��t hiện mình bị cướp sạch liền tức giận gào thét. Chuyện này quá mất mặt, hôm qua đã có người gặp nạn, hôm nay hắn lại bị cướp, nếu tin tức này truyền ra ngoài, thì hắn còn mặt mũi nào nữa chứ!

Hắn bị đánh trọng thương, dù muốn gạt cũng lừa được ai chứ?

Chỉ sau một đêm, tin tức Bạch Hoành Tài bị đánh lén, cướp sạch đã truy���n khắp đế đô.

– Là ai làm?

– Đúng là hả dạ! Đám người kia quá phách lối, nên có kẻ ra tay dạy dỗ bọn chúng.

– Anh hùng!

Người trong đế đô rất "tán thưởng" nghĩa cử của Lăng Hàn, còn trong hội của đám người Phan Thái Hà, sắc mặt mọi người đều trở nên âm trầm.

Bọn họ tụ tập tại chỗ thương lượng đối sách.

Trước kia chỉ có Phan Thái Hà bị tập kích, có thể chỉ là một sự cố ngoài ý muốn. Nhưng giờ lại thêm cả Bạch Hoành Tài, hiển nhiên, chuyện này chính là hành động nhắm vào bọn họ.

Cho nên, bọn họ nhất định phải bắt được hung thủ, nếu không, còn mặt mũi nào nữa?

– Bạch Hoành Tài, ngươi không nhìn thấy diện mạo của hung thủ sao?

Một người hỏi, hắn đang ngồi ở vị trí chủ tọa, khí tức thâm trầm.

Người này chính là đại đệ tử của Phí Vĩnh Tư, tên Uông Vũ, hiện đã là Tầm Bí cảnh, chỉ cách Tiên Đồ một tia.

Nhưng chính một tia yếu ớt đó lại làm khó vô số người, có người dùng cả mười năm, trăm năm cũng không thể vượt qua.

Sắc mặt Bạch Hoành Tài càng khó coi:

– Người kia d��ng vải đen che mặt, không thấy rõ diện mạo.

– Vậy phong cách công kích của hắn thế nào?

Một nữ tử hỏi, nàng có tướng mạo động lòng người, mang một vẻ phong tình hoang dã mê hoặc lòng người.

Tăng Thụy Huyên, cao thủ Tầm Bí cảnh sơ kỳ.

Sắc mặt Bạch Hoành Tài càng khó coi:

– Hắn dùng ba chiêu đánh bại ta, ta đâu có kịp nhìn thấy phong cách công kích của hắn thế nào đâu.

Truyện được biên tập tỉ mỉ, truyen.free hân hạnh giới thiệu đến quý độc giả những nội dung chất lượng nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free