(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3901:
Dưới sự tấn công dữ dội của người khỉ, cuối cùng Đại Tri Chu cũng phải rút lui.
Có lẽ nó biết rõ, chẳng có gì đáng để đánh nhau với một người đã chết. Dù có liều mạng đến mức lưỡng bại câu thương thì cũng chẳng được gì, đằng nào thì người ta cũng đã chết rồi, còn biết đau biết ngứa gì nữa đâu.
Kẻ địch vừa rời đi, người khỉ lập tức trở n��n ngơ ngác, xoay người một vòng tại chỗ.
Lăng Hàn định rời đi, nhưng bỗng nhiên nhớ ra vẫn còn Thiên Văn ngọc rơi ở phía trước. Sau một thoáng suy nghĩ, hắn vẫn quyết định quay lại thu hồi.
Chắc hẳn Đại Tri Chu đã chạy đi rất xa, khả năng quay lại tấn công là rất thấp.
Quan trọng nhất là, Thiên Văn ngọc quá đỗi quan trọng, hắn nhất định phải lấy về.
Hắn tiến về phía trước, chưa đi được mấy bước thì sau lưng đã toát mồ hôi lạnh.
Sau lưng hắn, người khỉ vốn còn đang ngơ ngác loanh quanh, lại chẳng phát ra chút âm thanh nào mà đã đi theo tới.
Đây chính là một cái xác không hồn, lảo đảo đi theo sau lưng. Chuyện này không đáng sợ sao?
Nếu không phải vừa rồi người khỉ đã ra tay tấn công Đại Tri Chu giúp hắn, thì chắc chắn hiện tại Lăng Hàn đã co cẳng bỏ chạy từ lâu rồi.
Hắn dừng bước, người khỉ kia cũng dừng lại theo.
Lăng Hàn nhìn kỹ, thân thể của người khỉ không hề bị phân hủy, nhưng ngực lại có một lỗ hổng lớn, hiển nhiên là đã bị đánh nát tim mà chết.
Hiện tại, trong hai mắt của người khỉ có ngọn lửa màu xanh lục nhảy nhót, trông vô cùng quỷ dị.
Ặc, một cái xác chết sống dậy, lảo đảo đi theo sau lưng, đây đã là một chuyện vô cùng quỷ dị rồi.
Lăng Hàn xoay người tiếp tục đi, người khỉ cũng loạng choạng đi theo hắn, như thể đang dựa dẫm vào hắn vậy.
Mình rốt cuộc là thể chất gì vậy trời?
Gây phiền toái, kéo cừu hận, hiện tại còn dẫn theo quỷ?
Chỉ là, như vậy hắn cũng có thể bình tĩnh đi tìm Thiên Văn ngọc hơn, không cần lo lắng việc Đại Tri Chu lại đột nhiên quay trở lại.
Hắn cẩn thận tìm kiếm, mặc dù nơi này rất đỗi tối tăm, nhưng dù sao hắn cũng có thể nhìn thấy đồ vật trong phạm vi mười trượng. Hơn nữa thời gian cũng không gấp gáp, muốn tìm lại Thiên Văn ngọc cũng không khó.
Sau mươi mấy phút, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ.
Còn nên đi tiếp lên phía trước hay không?
Lăng Hàn hơi băn khoăn.
Có một con người khỉ đi theo, mặc dù đã chết rất nhiều năm, nhưng thực lực vẫn còn ở cấp bậc Tiên Đồ, có thể nói là một hộ vệ mạnh mẽ.
Lăng Hàn suy nghĩ một hồi, vẫn quyết định tiếp tục tiến lên.
Hắn đi ở phía trước, mà người khỉ thì đi theo phía sau.
Bóng tối vô biên, dường như không có điểm dừng.
Đi một đoạn đường rất dài, Lăng Hàn chỉ cảm thấy hơi hoa mắt, phía trước đã có một người ngăn cản hắn.
Thật ra mà nói, đây là một cái xác chết.
Người khỉ.
A, ngươi không phải ngơ ngác, chỉ biết đi theo sau ta, sao lại đột nhiên chặn phía trước ta vậy?
Lăng Hàn muốn đi vòng qua, nhưng người khỉ lại không ngừng dịch chuyển, luôn chặn trước mặt hắn.
Ngươi có ý gì chứ?
Hiển nhiên, một cường giả cấp Tiên, dù đã chết, nhưng cũng không phải là thứ mà Lăng Hàn có thể địch nổi.
Đối phương chặn đường, Lăng Hàn không qua được.
Chẳng lẽ, phía trước rất nguy hiểm sao?
Người khỉ này không có địch ý đối với mình, hiện tại lại đột nhiên ngăn cản mình, có lẽ phía trước sẽ có nguy hiểm lớn, cho nên nó mới ngăn cản mình.
Được thôi, Lăng Hàn gật đầu, quay trở lại. Quả nhiên, người khỉ cũng không tiếp tục ngăn cản hắn, mà lại giống như trước đó, lảo đảo đi ở phía sau hắn, như một cái xác kh��ng hồn.
Ặc, đây vốn chính là một cái xác không hồn mà.
Lăng Hàn cảm thấy mình tim gan lớn thật, bị một cái xác chết người khỉ đi theo mà hắn vẫn còn tâm tình để ý tới loại chuyện này.
Tiếp tục đi, rất nhanh bọn hắn đã về tới khu vực quảng trường.
- Cha!
Bảy đứa trẻ chỉ tay về phía hắn.
- Ta biết, ta biết rồi.
Lăng Hàn gật đầu, sau lưng có một kẻ với lỗ thủng lớn trên ngực đi theo, dù là ai thấy cũng sẽ rùng mình.
- Không cần khẩn trương, vị lão huynh này còn cứu ta đấy.
Hắn giải thích.
Bảy anh em hồ lô đều ồ một tiếng, lập tức nhìn người khỉ đã chết này bằng con mắt khác.
Nhị Oa nhìn chằm chằm vào người khỉ một hồi rồi nói:
- Gã này đã từng đứng trên bậc thang thứ ba của Tiên Đồ, chậc chậc chậc, còn tu luyện ra Ngân Đan, đáng tiếc đã vỡ nát. Thật cổ quái, đã chết đi nhiều năm như vậy, vì sao còn có thể "sống" như vậy chứ?
- Chẳng lẽ, oan hồn của hắn không tiêu tan, vẫn còn mạnh mẽ như vậy?
Bậc thang thứ ba của Tiên Đồ?
Khó trách sau khi chết vẫn có chiến lực cấp bậc Tiên Đ���.
Lăng Hàn xoa đầu, chẳng lẽ hắn phải dẫn theo cái xác người khỉ với trái tim bị đánh thủng này ra ngoài hay sao?
Nhưng cái xác của một cường giả cấp bậc Tiên Đồ cứ đi theo, Lăng Hàn lại không thể đuổi nó đi được.
Thôi được, ngươi muốn đi theo thì cứ đi theo đi, ai bảo ngươi ngưu bức làm gì?
Lăng Hàn và bảy anh em hồ lô đi ở phía trước, mà người khỉ thì loạng choạng đi theo sau.
Khi bọn hắn đi vào khu vực tượng đá trong quảng trường, chỉ thấy phía trước đột nhiên sáng lên, tượng đá to lớn kia giống như sống lại, tỏa ra ánh sáng màu vàng.
Ánh sáng này xua tan bóng tối, cũng khiến tượng đá to lớn kia hoàn toàn hiện rõ.
Ước chừng cao một trăm năm mươi trượng, đây là hình tượng của một nam tử trung niên, thần uy lẫm liệt, nhất là đôi mắt, mặc dù được khắc ra từ đá, nhưng lại sáng ngời có thần, mang một loại thần uy không cách nào diễn tả thành lời.
- Sinh tử có giới, không được vượt qua!
Một thanh âm vang dội vang lên, ầm ầm vang vọng, chấn động đến mức khiến tai Lăng Hàn sắp nổ tung.
Kim quang trên tượng đá đại thịnh, trong nháy mắt đã chiếu sáng toàn bộ quảng trường.
Người khỉ lập tức có vẻ e ngại, không ngừng lùi lại, mãi đến khi lùi hẳn ra khỏi quảng trường, tiến vào bên trong khu vực bóng tối kia.
Lúc người khỉ hoàn toàn rời khỏi quảng trường thì ánh sáng mà tượng đá phát ra cũng lập tức ảm đạm, khôi phục bộ dạng như trước.
À, chẳng lẽ tượng đá này chuyên để trấn tà sao?
Nơi này rất quỷ dị, xác chết nằm ngổn ngang ngàn dặm, người chết lại có thể đứng lên, nhưng có một tòa tượng đá trấn áp, không cho phép những cái xác đó tiến vào khu vực của người sống.
Lăng Hàn không khỏi tràn đầy tò mò, con người sau khi chết đi thật sự có một loại địa phương như là âm phủ hay sao?
Nếu không, đây là nơi nào, tượng đá này đứng đây có ý nghĩa gì chứ?
Mọi quyền lợi của nội dung này đều thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.