(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3878:
Tất cả mọi người đều tràn đầy lòng tin với Hồng Thiên Bộ, đây là một thần thoại bất bại, hơn nữa tu vi còn cao hơn Lăng Hàn, đương nhiên càng khiến người ta tin tưởng hơn nhiều.
Hồng Thiên Bộ sải bước đi tới, hai bên mọi người vội vàng tránh ra, để hắn thong dong đi qua.
Ánh mắt La Cẩm Đường sáng lên, đứng dậy nói:
- Hồng Thiên Bộ?
- Ta sẽ đợi ngươi một giờ.
Hồng Thiên Bộ đứng lại, hai tay chắp sau lưng, chỉ một động tác như vậy mà lại tựa như núi cao sừng sững, chỉ có thể ngước nhìn.
La Cẩm Đường gật đầu, nói:
- Được.
Lão giả bên cạnh hắn không khỏi thở dài trong lòng, ông biết rõ trong lần giao phong đầu tiên, La Cẩm Đường đã thua.
La Cẩm Đường đồng ý nghỉ ngơi một giờ, hiển nhiên cho rằng bản thân chưa đạt tới trạng thái đỉnh phong, rất có khả năng sẽ không phải là đối thủ của Hồng Thiên Bộ. Đây là biểu hiện của sự thiếu tự tin.
Thế nhưng lão giả cũng không thể không đồng ý, quả thực người trẻ tuổi trước mặt này rất xuất sắc, khiến cho ông cũng không nhịn được nảy sinh tâm tư ái tài.
Rõ ràng không phải là thần thể, lại càng khiến ông xem trọng.
Theo ông thấy, thần thể chỉ là trời sinh chiếm ưu thế, nhưng con đường võ đạo dài dằng dặc, càng quan trọng hơn là ngộ tính, cơ duyên, lòng tin và sự cố gắng.
Hồng Thiên Bộ này vừa đến, về khí thế đã áp đảo La Cẩm Đường, dù thực lực của hai người tương đương. Thế nhưng nếu muốn đánh, La Cẩm Đường đã thua ba phần rồi.
Người trẻ tuổi này... Có một loại xu thế, giống như thiên địa cũng phải đứng sang một bên.
Toàn trường hoàn toàn trở nên yên tĩnh, cũng đang chờ đợi La Cẩm Đường khôi phục lại, sau đó đánh với Hồng Thiên Bộ một trận, rồi thảm bại, kết thúc một cách hoàn hảo.
Lăng Hàn phát động nhãn thuật, nhìn về phía Hồng Thiên Bộ.
Xương cốt màu trắng, nói rõ hắn đã đột phá lục cốt.
Cơ thể có sáu đạo Minh Văn, nói rõ hắn đã đạt đến lục văn.
Và còn nữa... Trên người hắn lại có ba mươi mấy điểm sáng, giống như tinh quang.
Lăng Hàn giật mình, Khai Khiếu cảnh!
Tiến triển của hắn mạnh mẽ, mà tiến triển của Hồng Thiên Bộ cũng không chậm, đã là tồn tại Khai Khiếu cảnh.
Hả?
Ngay khi Lăng Hàn đang dò xét Hồng Thiên Bộ, Hồng Thiên Bộ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía hắn.
Ánh mắt của hai người chạm nhau, có khí thế như lợi kiếm giao phong.
Hồng Thiên Bộ cười nhạt một tiếng, thu hồi ánh mắt, dường như chẳng thèm để tâm đến Lăng Hàn.
- Xem ra, hôm nay tránh không được việc phải đánh một trận rồi.
Lăng Hàn thì thào nói, thế nhưng trên mặt lại hiện lên chiến ý mãnh liệt. Hắn vẫn muốn chiến một trận cùng Hồng Thiên Bộ, nhưng chênh lệch cảnh giới giữa hai người quá lớn, hắn ra tay ắt bại.
Nhưng lần này thì khác, hắn có Tuyệt Đối Công Bằng.
Vấn đề là, mười phút đồng hồ đủ không?
- Cha, người này rất cổ quái.
Nhị Oa cũng nhìn sang, nói:
- Trên người người này có một loại năng lượng kỳ quái, ừm, hẳn là gần đây mới đạt được, rất cường đại, cũng rất không ổn định. Càng có một loại tà tính không cách nào hình dung được.
Lăng Hàn biết rõ Hồng Thiên Bộ luôn thăm dò các loại di tích cổ, đây cũng là nguyên nhân hắn đạt được cơ duyên. Thế nhưng Nhị Oa còn nói tràn ngập tà tính, vậy cũng không biết chuyện này đối với Hồng Thiên Bộ mà nói là chuyện tốt hay là chuyện xấu.
Trong khi bọn hắn đang nói chuyện thì một giờ cũng đã lặng lẽ trôi qua.
- Hồng Thiên Bộ, đến đây chiến!
La Cẩm Đường lớn tiếng nói, trải qua thời gian dài như vậy, chẳng những hắn đã điều chỉnh trạng thái thân thể cho tốt mà cũng điều chỉnh xong tâm tính.
Hồng Thiên Bộ thì như thế nào chứ, hôm nay để cho hắn phá vỡ thần thoại bất bại của đối phương vậy.
Hồng Thiên Bộ thì bình tĩnh cực kỳ, thản nhiên nói:
- Được.
Oanh, trên người hắn có tinh quang chớp động, đây là do hắn mở ra khiếu huyệt, câu thông Thiên Địa sinh ra sự cộng minh:
- Ta là Khai Khiếu cảnh, tự phong đến Minh Văn.
Nói xong, tinh quang trên người hắn lập tức trở nên phai nhạt.
La Cẩm Đường biến sắc, vẻ mặt nhất thời có chút gợn sóng.
Thời gian: 00: 00: 00
Hồng Thiên Bộ chỉ mới hai lăm hai sáu tuổi, tương tự với hắn, nhưng ở cảnh giới đã vượt lên trên hắn một mảng lớn.
Từ điểm đó mà nói, cho dù Hồng Thiên Bộ không áp chế tu vi thì hai người cũng có thể xem như công bằng chiến một trận.
Ai bảo thiên phú của ngươi không được, tốc độ tu luyện chậm cơ chứ?
Nhưng đối phương dựa vào cái gì mà có tiến triển nhanh chóng như thế chứ?
Nếu nói trong lao tù không có Bảo Thụ dị thảo gì đó, quả thực rất có ảnh hưởng. Thế nhưng bên ngoài bởi vì hoàn cảnh Thiên Địa mà cũng không có bao nhiêu bảo quả dị thảo, gia hỏa này dựa vào cái gì mà siêu việt mình cơ chứ?
Địa phương có võ đạo rớt lại phía sau làm sao lại toát ra loại yêu nghiệt như thế này cơ chứ?
La Cẩm Đường hít một hơi thật sâu, đè tạp niệm trong lòng xuống, nói:
- Xin chỉ giáo.
Hồng Thiên Bộ cười nhạt một tiếng, chân bước ra một bước, một ngón tay điểm ra, ấn về trán của La Cẩm Đường.
La Cẩm Đường không khỏi có chút giận dữ, ngươi cũng quá xem thường ta à?
Hắn khẽ quát một tiếng, trên thân đã hiện lên một chiếc chuông vàng, hiện lên rất nhiều ký tự, nhưng cũng không có nửa văn tự cổ kia.
Một ngón tay của Hồng Thiên Bộ điểm xuống, rắc!, Kim Chung bị đập nát.
Cái gì!
La Cẩm Đường kinh ngạc thốt lên, trong ánh mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, thế này cũng quá mức rồi ư?
Hắn ngạc nhiên lùi lại, mà Hồng Thiên Bộ cũng không thừa thắng truy kích, chỉ thản nhiên nói:
- Dùng chiêu thuật mạnh nhất của ngươi ra, nếu không ngươi không cản được ba chiêu của ta đâu.
Cái sự tự tin này, cái bá khí này!
Máu trong người đám người bên ngoài lập tức bị nhen nhóm, không có ai mà không hưng phấn, cùng nhau hô to.
Ngoại trừ Thánh Hoàng ra, bọn hắn còn có Hồng Thiên Bộ, còn có Lăng Hàn!
La Cẩm Đường không thể không phục, đối phương chỉ nhẹ nhàng dùng một ngón tay đã đánh nát phòng ngự từ Kim Chung của hắn. Người này so với Cửu hoàng tử không biết mạnh hơn bao nhiêu, không vận dụng thần thông, chỉ là một ngón tay mà thôi.
Hắn lập tức toàn lực ứng phó, huyết khí đã sôi trào, mà Kim Chung tái hiện, nửa văn tự cổ tang thương hiện lên, giống như vượt qua thời không, có một loại ý chí Vô Thượng đang lưu chuyển.
Lúc này Hồng Thiên Bộ mới có chút nghiêm túc, nhưng vẫn cực kỳ tự tin, hai tay chắp sau lưng, tựa như trưởng bối đang chỉ điểm tiểu bối vậy.
La Cẩm Đường mang theo Kim Chung đánh tới, bỗng nhiên hét lớn một tiếng, Kim Chung hộ thể từ đỉnh đầu của hắn bay lên, sau đó hướng về phía Hồng Thiên Bộ mà đánh tới.
Ồ, thế này cũng được hay sao?
Truyen.free hân hạnh mang đến cho độc giả bản văn đã được chắt lọc kỹ lưỡng.