(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3864
Gọi một chiếc xe, dù nhiều người nhưng dù sao đều là lũ trẻ con, nên hoàn toàn có thể vừa vặn ngồi hết vào ghế sau.
Phu xe nhận ra Lăng Hàn, anh ta vô cùng nhiệt tình, khi đến nơi nhất quyết không chịu nhận tiền của Lăng Hàn.
– Đại nhân, ngài xuất chiến vì người dân đế đô chúng ta. Sao ta có thể nhận tiền của ngài chứ? Nếu ngài muốn trả tiền, vậy c��� đánh thêm tên kia một quyền nữa, coi như là trả tiền xe cho ta.
Phu xe nói.
Lăng Hàn cũng không cãi cọ mà chỉ gật đầu, cười nói:
– Được, nhất định ta sẽ đánh thêm hai quyền.
Vốn hắn định một kích giết chết Thôi Trường Vận, giờ thì cùng lắm sẽ dùng thêm hai chiêu.
Lăng Hàn mang theo lũ trẻ đi về phía cổng, phía trước chính là quảng trường lớn trước hoàng cung, xe ngựa bị cấm đi vào.
Thôi Trường Vận chọn địa điểm quyết chiến ở đây, hiển nhiên cũng có thâm ý.
Đánh bại Lăng Hàn ở trung tâm đế đô, theo một ý nghĩa nào đó mà nói, cũng đại biểu cho việc hoàng quyền ầm ầm sụp đổ.
Cho nên, Thôi Trường Vận không hề ngu xuẩn chút nào, thậm chí lần khiêu chiến này còn là chủ ý của Thôi Trấn Hải. Còn cụ thể phải dùng thủ đoạn gì thì là do Thôi Trường Vận tự mình quyết định.
Thôi Trường Vận không hề giữ kẽ chút nào, hắn trắng trợn tuyên dương chuyện quyết chiến lần này, bởi vậy hiện tại trên quảng trường cũng đã tụ tập rất nhiều người, tranh nhau chiêm ngưỡng.
– Lăng Hàn!
– Lăng Hàn đã đến rồi!
Sau khi phát hiện ra Lăng Hàn, đám đông lập tức phấn khích, trước đó Lăng Hàn đã trấn áp thiên kiêu Yêu tộc, hung hăng đánh tan nhuệ khí của Yêu tộc, mang lại thể diện cho Nhân tộc. Giờ đây lại là hắn đứng ra, hành động anh hùng như thế này đương nhiên cũng khiến mọi người bội phục.
Với lập trường tương đồng, ai nấy đều hy vọng Lăng Hàn thắng, nên cả đám cùng nhau trợ uy cho hắn.
Lăng Hàn gật đầu với mọi người, cũng dưới sự chen lấn của mọi người mà đi tới quảng trường trung tâm hoàng cung.
Những người có thể đứng ở đây đều là đại nhân vật trong đế đô.
Có Tứ đại soái, hậu duệ Hồng thái sư, cũng có thiên tài Yêu tộc. Còn có rất nhiều hoàng tử, vương tôn, tất cả mọi người rất chú ý tới trận chiến này.
Ánh mắt Lăng Hàn lướt qua, hắn đã thấy Hồng Thiên Lượng, thấy Đại hoàng tử, Nhị hoàng tử và các hoàng tử xếp hạng phía trên. Thế nhưng cũng không nhìn thấy công chúa Yêu tộc, cũng không biết yêu tinh kia có tới hay không.
Hắn cũng không để ý trong lòng, mà là đưa mắt nhìn về phía trước.
Thôi Trư��ng Vận và một nữ tử đang sóng vai đứng, cười nhạt với hắn.
Xem ra, nữ tử này chính là nữ nhi Thôi Tiêu Tiêu của Thôi Trấn Hải, chỉ là không biết là tỷ tỷ của Thôi Trường Vận hay là muội muội.
– Ngươi đã đến.
Thôi Trường Vận dừng cuộc trò chuyện với Thôi Tiêu Tiêu, hắn nhìn Lăng Hàn, lộ ra một nụ cười cao ngạo: "Ngươi và Hồng Thiên Bộ được đồn là song kiêu của Nhân tộc, ha ha, thật không biết kẻ ngớ ngẩn nào phong, mà hai người các ngươi cũng có thể đại biểu Nhân tộc? Hiện tại, ta sẽ đánh bại ngươi trước, rồi đánh bại Hồng Thiên Bộ, để tất cả mọi người biết rõ, các ngươi bất quá chỉ là ếch đáy giếng."
Lăng Hàn thản nhiên nói:
– Nể mặt ngươi sắp chết, ta sẽ để cho ngươi nói thêm vài câu.
Thôi Trường Vận sững sờ, sau đó cười to:
– Ngươi có phải thiên kiêu hay không ta không biết, thế nhưng công phu miệng lưỡi quả thực là cao minh.
Mọi người, bao gồm cả chúng Yêu tộc đều gật đầu, bọn họ đều đã lĩnh giáo qua công phu miệng lưỡi của Lăng Hàn, có thể mạnh mẽ khiến người ta tức chết.
��� Ta cũng khinh thường dùng cảnh giới ép ngươi, sẽ chỉ sử dụng lực lượng Cực Cốt cảnh mà thôi.
Thôi Trường Vận nói, trong giọng nói tràn ngập vẻ tự tin và thong dong.
Lăng Hàn cười ha hả, nói:
– Tùy ngươi, dù sao cũng đều giống nhau.
Cho dù đối phương phát huy ra chiến lực Minh Văn cảnh, thế nhưng ở trước mặt hắn thì cũng chỉ có một con đường chết mà thôi.
Lăng Hàn muốn dùng trận chiến này để nói cho tất cả mọi người, bằng hữu của hắn tuyệt đối không thể đụng vào. Đây là nghịch lân của hắn, kẻ động vào phải chết.
Thôi Trường Vận thong thả bước ra, nói:
– Ra tay đi.
Lăng Hàn không quan tâm, tùy ý đấm ra một quyền.
Oanh, quyền kình hóa thành một đầu yêu hầu nghiền ép về phía Thôi Trường Vận.
Thôi Trường Vận cười lạnh, bổ tới một chưởng.
Phanh!
Hai cổ kình lực va chạm vào nhau, lập tức đồng thời tiêu biến.
– Chỉ có chút thực lực ấy thôi sao?
Thôi Trường Vận khinh thường nói, thân thể tung bay qua đó, sau đó tay đã chộp tới mặt của Lăng Hàn:
– Như vậy mà cũng được coi là song kiêu Nhân t���c, các ngươi vô tri đến mức nào?
Lăng Hàn nhếch miệng cười một tiếng, một tay cũng vươn ra, chụp vào đầu của Thôi Trường Vận.
Một trảo này, vô cùng nhanh.
Trên mặt Thôi Trường Vận lập tức biến sắc, hắn thật không ngờ, một trảo này của Lăng Hàn lại nhanh đến thế. Nhanh đến mức hắn hoàn toàn không thể biến chiêu và tránh né.
Trong lòng hắn đã hiểu ra, một quyền lúc trước của Lăng Hàn hoàn toàn chỉ là khiến hắn lơ là bất cẩn.
Dựa vào! Ngươi âm mưu thật tốt, quá âm hiểm!
Lăng Hàn chộp vào mặt Thôi Trường Vận, sau đó bỗng ném về phía mặt đất.
Phanh, một tiếng vang vọng, chỉ thấy toàn bộ đầu Thôi Trường Vận đã hoàn toàn cắm vào bên trong gạch, mà nơi hắn va chạm, đương nhiên gạch cũng đã vỡ tan tành. Không chỉ như vậy, mấy miếng gạch ở lân cận bởi vì lực trùng kích cường đại mà đã mạnh mẽ vỡ vụn.
Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều không nói thành lời.
Ai có thể nghĩ tới, Thôi Trường Vận lúc trước kiêu ngạo phách lối, hoàn toàn không ai bì nổi. Cuối cùng lại không chịu nổi một chiêu của Lăng Hàn như vậy cơ chứ?
Ai mới là ếch đáy giếng đây?
– Hít, gạch đất này hẳn là do Đại Nguyên thạch chế tạo mà thành à?
– Đúng vậy, Đại Nguyên thạch có đặc điểm là cứng rắn, nặng nề, ngay cả một khối đã có thể nặng tới vạn cân.
– Thế nhưng gạch kiên cố như vậy, hiện tại lại mạnh mẽ bị đụng nát à.
– Dưới dư ba chấn động, đánh cho Đại Nguyên thạch gần đó rách nát tả tơi, lực trùng kích này khủng bố tới bao nhiêu cơ chứ?
– Chỉ có thể nói, đầu của Thôi Trường Vận quả thực đủ cứng.
Đám người nhao nhao nói, có một số người thì chấn kinh, có ít người thì châm chọc.
Phanh!
Đá vụn bị đánh bay, Thôi Trường Vận nhổ đầu ra, quả thực đầu của hắn đủ cứng rắn, không bị vỡ sau khi cắm vào bên trong. Thế nhưng trên mặt vẫn bị đụng tới rất thảm, có thêm mấy đạo vết thương, khiến hắn chật vật hơn, cũng thêm mấy phần hung ác.
– Lăng, Hàn!
Hắn gằn từng chữ từng chữ, trong hai mắt tản ra hàn mang muốn đoạt mạng người.
Bản chuyển ngữ này là tài sản của truyen.free.