(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3862:
Lăng Hàn nghĩ ngợi, quyết định tiến vào hồ lô, để Lục Oa mang đi ra ngoài.
Thế là một chiếc hồ lô màu xanh lăn lóc trên mặt đất, cứ như bị gió thổi đi vậy.
– A, sao lại có một chiếc hồ lô thế này?
Mấy người trông coi thông đạo phát hiện ra Dưỡng Nguyên Hồ Lô.
– Thực vật trong cung điện nhiều vô kể, mọc ra một chiếc hồ lô cũng là chuyện rất bình thường.
Có người vô tình nói.
– Hắc hắc, nói không chừng là một bảo bối a.
Lại có người khác lên tiếng, bản thân thì cười, hiển nhiên hắn chỉ nói đùa mà thôi.
– Nói không chừng thực sự là thật đấy.
Một người nam tử mặc áo xám đi tới, đưa tay định lấy hồ lô.
Móa!
Lăng Hàn vừa nảy ra ý nghĩ, đã xuất hiện bên ngoài, một quyền tung thẳng vào người kia.
Phanh, người kia chỉ là Cực Cốt cảnh, sao có thể là đối thủ của Lăng Hàn được chứ?
May mắn Lăng Hàn không có sát ý, chỉ đánh bay hắn mà thôi, bằng không với lực lượng mạnh mẽ của Lăng Hàn, dưới một quyền này chắc chắn hắn đã mất mạng rồi.
Người kia ngã rầm trên mặt đất, mà mấy thủ vệ bên ngoài thì cứng họng.
Tình huống gì thế này, người này biết ẩn thân hay sao?
Mãi đến khi Lăng Hàn co giò chạy ra, bọn hắn mới bừng tỉnh, vội vàng gõ chuông cảnh báo.
Chỉ một lát sau, "điểu nhân" đã xuất hiện, hắn trầm giọng hỏi thăm mấy tên thủ vệ kia. Sau khi biết được tin tức, hắn kinh ngạc nói:
– Một chiếc hồ lô tự động nhấp nhô, rồi một người sống sờ sờ đột nhiên xuất hiện ư?
– Thứ đó hẳn là Pháp Khí không gian, hơn nữa lại là thứ có thể dung nạp vật sống.
– Bảo vật như vậy, chỉ có thể là bảo vật thiên sinh địa dưỡng mà thôi.
– Mặc dù bản tọa không mấy bận tâm, thế nhưng để cho người ta chạy thoát khỏi Ngạo Thiên cung, thứ mất chính là thể diện của bản tọa!
– Hừ, oắt con ở dưới Tiên Đồ, ngươi chạy đâu cho thoát?
"Điểu nhân" bay lên trời, đuổi theo hướng Lăng Hàn đã đi xa, với thị lực cực kỳ sắc sảo, hắn có thể xuyên thấu vô số tầng lá cây, nhìn thấy từng ngọn cây cọng cỏ trong rừng rậm.
Chỉ là hắn đã phải thất vọng, hắn đã đuổi theo nửa giờ, thế nhưng chẳng phát hiện ra điều gì.
Hắn cũng không cho rằng tốc độ của Lăng Hàn có thể đạt tới gấp mười lần vận tốc âm thanh, cho nên chắc chắn đối phương đã trốn đi rồi.
– Ghê tởm!
"Điểu nhân" bay trở về, từ bỏ việc truy kích.
Chỉ là một nhân vật nhỏ, chạy thì cứ chạy đi, chờ ngày khác sau khi chinh phục thiên hạ, khi đó tiểu tử này vẫn sẽ phải rơi vào trong lòng bàn tay của hắn, trở thành miếng mồi ngon trong miệng hắn.
…
Sau khi Lăng Hàn trốn vào trong rừng rậm, trước tiên hắn đào một cái hố, chôn Dưỡng Nguyên Hồ Lô vào, mà chính hắn cũng tiến vào trong đó, công việc tiếp sau sẽ do Lục Oa hoàn thành.
Đợi đến khi triệt để an toàn, Lục Oa lại móc hồ lô ra.
Lăng Hàn trốn ra xa, mãi đến khi rời xa địa cung khoảng chừng mấy ngàn dặm về sau thì lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm, chạy gấp về phía đế đô.
Mấy ngày sau, hắn đã về tới đế đô.
Lúc này, khắp nơi trong đế đô náo loạn không ngừng, lòng người bàng hoàng.
Trước khi Thiên Địa bắt đầu kịch biến lần thứ hai, khắp nơi đều có di tích cổ mới xuất hiện, cũng đã dẫn phát trào lưu toàn dân tìm kiếm cơ duyên.
Thế nhưng tình huống giống như Ngạo Thiên cung không phải là một ví dụ cá biệt, mà là thường xuyên xảy ra.
Khắp nơi đều có sinh linh cấp Tiên Đồ xuất hiện, phần lớn đều rất ngang ngược, hoặc là ăn tươi nuốt sống, hoặc là tàn sát, hoặc là bắt những người đi vào thám hiểm làm tôi tớ. Chỉ vẻn vẹn có m��y người dễ nói chuyện, thả cho người ta rời đi.
Cứ như trong vòng một đêm, toàn bộ thế giới đã thay đổi, xuất hiện nhiều sinh linh cấp Tiên như vậy. Đứng ở trên đỉnh võ đạo thế giới, nhìn xuống thiên hạ.
Từng tòa núi lớn cũng có chủ nhân mới, vốn Huyền Bắc quốc nhất thống đại thế cũng đã bị chia cắt thành từng mảnh nhỏ, mà bên Yêu tộc còn chưa kịp phản ứng với tình huống này, có lẽ cũng sẽ không khá hơn chút nào.
Huyết Xích La đã khẩn cấp chạy về, thế nhưng Bích Tiêu công chúa vẫn ở lại đế đô.
Lần này những người thất thủ quả thực không ít, thậm chí còn có Tứ Đại Soái, Hồng thái sư, Dương Bách cùng hậu duệ của các đại nhân vật. Các hoàng tử hoàng tôn cũng lưu lạc rất nhiều, dẫn tới rất nhiều đại nhân vật phẫn nộ.
Bọn hắn quyết định phải lập tức xuất binh, nhưng bây giờ di tích cổ xuất hiện rất nhiều, khắp nơi. Bọn hắn phải đi đánh nơi nào đây?
Mỗi người đều có tư tâm, đương nhiên là hi vọng đi đánh di tích cổ mà hậu duệ nhà mình thất thủ, nhưng Tứ Đại Soái bọn hắn đều là những người có rất nhiều hậu duệ. Đều thất thủ ở các nơi khác biệt, chính bọn hắn cũng phải suy tính một chút, xem nên đi cứu hậu duệ nào trước.
Mặt khác, hiện tại những người xuất hiện bên trong di tích cổ đều là cường giả cấp Tiên Đồ, làm thế nào mới có thể cứu được đây?
Thánh Hoàng không ra, ai có thể địch nổi cường giả Tiên Đồ được chứ?
Tất cả mọi người đều phân vân, mà hết lần này tới lần khác Thánh Hoàng vẫn đang bế quan, không người nào có thể quyết định được.
Lăng Hàn cũng không có ý tứ thò một chân vào, ở trước mặt cường giả Tiên Đồ, chút thực lực của hắn căn bản không đáng để bận tâm, đi cũng chỉ là vô ích.
Sáng sớm hôm sau, theo thường lệ Lăng Hàn bắt đầu tu luyện, chỉ là hắn lại kinh ngạc phát hiện ra, lúc này đúng là Thiên Địa lực đã nồng đậm hơn mấy phần.
Thiên Địa kịch biến, cũng không chỉ có rất nhiều di tích cổ xuất thế, ngay cả bản thân hoàn cảnh cũng đang xảy ra biến hóa.
Tu luyện dưới tình thế như vậy, tốn ít công sức mà thu hoạch lớn.
Mà khả năng này chỉ là v���a mới bắt đầu, tương lai hoàn cảnh Thiên Địa sẽ trở nên càng thêm thích hợp với việc tu luyện.
Lăng Hàn suy nghĩ, trong tình thế như vậy, đương nhiên tiên thụ sẽ sinh trưởng rất mạnh, cung cấp một lượng lớn bảo quả, từ đó thúc đẩy thực lực của võ giả càng tăng lên một cách nhanh chóng.
Không có mấy ngày đã có tin tức kinh ngư��i truyền ra, Tông chủ Tử Hồng tông giá lâm đế đô, yêu cầu gặp Trần Phong Viêm.
Tử Hồng tông này là gì?
Trước kia là một di tích cổ, vừa mới xuất thế đã bị một cường giả Tiên Đồ chiếm cứ, hiện tại hắn mang theo một nhóm thủ hạ vừa mới thu phục tới đế đô, muốn so tài võ kỹ với Trần Phong Viêm một chút.
Luận bàn là giả, đánh đổ hoàng vị của Trần Phong Viêm mới là thật.
Lăng Hàn đi tìm hiểu một thoáng mới biết được Tông chủ Tử Hồng tông này gọi là Thôi Trấn Hải, toàn thân trên dưới không có một chút xíu bộ dáng nào giống như yêu thú, hẳn là Nhân tộc.
Bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, không được sao chép dưới mọi hình thức.