(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3854
Lăng Hàn đã ném con heo mập ra ngoài.
Thế nhưng, điều hơi kỳ lạ là không hề có công kích nào được tung ra.
Lăng Hàn kinh ngạc, chẳng lẽ trận pháp này đã mất linh rồi sao? Nhưng nếu đã mất linh, tại sao lại có hiệu quả với Lục Oa chứ.
- Cha, trận pháp này không phải chuyên về công kích, mà là kết hợp với một loại linh vật viễn cổ nào đó, tạo ra uy áp đáng sợ, khiến người ta khó lòng cử động.
Lục Oa giải thích.
Hiển nhiên uy áp vô hiệu với con heo mập, nó chậm rãi bò dậy, rồi bước một bước lại dừng hai bước, từ từ đi xuống bậc thang.
Lăng Hàn cảm thấy kỳ lạ, hắn cũng tiến lên, vừa đặt chân lên bậc thang đầu tiên, lập tức áp lực như núi đè nặng lên hắn.
Hắn suýt chút nữa đã phải quỳ sụp xuống, xương cốt trong cơ thể rung lên phát ra tiếng "đùng đùng".
Hắn cắn răng, lại bước thêm một bước.
Lần này, da thịt hắn lập tức rỉ máu.
Hắn vội vàng lùi về sau, chỉ cảm thấy toàn thân đau nhức ê ẩm.
Mặc dù xương cốt không vỡ, tạng phủ không bị tổn thương, thế nhưng làn da đã bị thương nặng. Mà đây mới chỉ là sau khi bước lên vẻn vẹn hai bậc.
Phải làm sao bây giờ? Hắn không thể đi lên được, mà hắn cũng không có cách nào phá giải được trận pháp này. Chẳng lẽ chỉ có thể bỏ mặc như vậy sao?
Cũng không đành lòng bỏ đi được. Nhìn trên tế đàn kìa, từng trái bảo quả trải qua ngàn năm mà vẫn không hề hư hại, riêng điều này đã đủ chứng minh giá trị phi phàm của chúng rồi.
Lăng Hàn lần nữa bước lên một bước, áp lực như núi lập tức ập tới, hắn không tiếp tục cử động mà mạnh mẽ chịu đựng áp lực đó.
Hắn phát hiện ra, làm như vậy có thể rèn luyện thể phách.
Tử Hoàng Phong mật đã được dùng hết, hiện tại thể phách của Lăng Hàn tăng lên rất chậm. Mặc dù loại áp lực cường đại này không thể sánh bằng Tử Hoàng Phong mật, thế nhưng vẫn có thể thúc đẩy thể phách của hắn tăng lên.
Hắn cứ đứng sững ở đó, không cần bí lực, chỉ dựa vào thể lực và ý chí để chống đỡ.
Thế nhưng, mới mười phút đồng hồ mà hắn đã cảm giác được áp lực cực lớn khiến hắn muốn lùi ra ngoài. Nhưng mà, việc buộc mình đến cực hạn sẽ có lợi hơn rất nhiều cho việc tăng cường thể phách.
Hắn cưỡng ép chống đỡ, thứ mà hắn dựa vào lúc này chính là ý chí.
Sau gần nửa ngày, cuối cùng Lăng Hàn đã đạt đến cực hạn, hắn lùi về sau một bước, đặt mông ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển từng ngụm lớn.
- Cha, con đói bụng!
- Cha, con muốn ôm một cái.
Mấy anh em Hồ Lô nhao nhao xông tới, liên tục mở miệng nói chuyện.
Lăng Hàn chuẩn bị đồ ăn, còn phải dỗ dành bọn trẻ, so với việc luyện thể vừa rồi còn mệt mỏi hơn.
Thật vất vả mới chăm sóc xong tất cả, lúc này Lăng Hàn mới thở phào nhẹ nhõm, lại nghỉ ngơi một thoáng. Sau đó, hắn lại tiếp tục đi đến bậc thang để tiến hành luyện thể.
Đây đúng là một loại ma luyện cực tốt, khiến cho thể phách của hắn tăng lên rất nhanh.
Thoáng cái đã trôi qua hai ngày.
Mặc dù Lăng Hàn tu luyện ở chỗ này, thế nhưng bảy anh em Hồ Lô cũng không hề nhàn rỗi, từng bước từng bước tìm kiếm trong cung điện. Thế nhưng, tuy rằng khu cung điện này trông bề thế, trên thực tế lại không có bao nhiêu đồ tốt.
Khi chủ nhân trước đó rời đi đã dọn sạch các đồ vật, cũng không để lại bao nhiêu thứ tốt cả.
Vì sao tế tự điện này lại còn nhiều như vậy chứ?
Rất đơn giản, đây là thứ cung cấp cho tổ tông hoặc Thần linh, dù có trân quý cũng không thể mang đi, bằng không chẳng phải sẽ là đại nghịch bất đạo sao?
Cũng không phải là hoàn toàn không có thu hoạch, Nhị Oa nhặt được một cái chùy màu vàng, khẽ huy động là có tiếng sấm sét chấn động, uy lực cũng không thể khinh thường.
Đây là một cái pháp khí, thế nhưng chỉ là cấp bậc nhất tinh. Nhưng ở trên tiên đồ, nếu lấy ra tuyệt đối sẽ dẫn tới một trận cướp bóc rất lớn.
Đến buổi chiều ngày thứ ba, cuối cùng lại có người đến đây.
Kẽo kẹt, cánh cửa lớn của cung điện được đẩy ra, một nhóm bảy người đi tới.
Lăng Hàn nhìn lại, đồng tử hắn khẽ co rút.
Thất hoàng tử!
Người cầm đầu chính là Thất hoàng tử Trần Thái Thanh, mà phía sau hắn là sáu người, có nam có nữ, có trẻ có già. Tất cả đều đi sau Trần Thái Thanh ba bước, trên mặt hiện lên vẻ rất cung kính.
Không ngờ hắn lại gặp phải Trần Thái Thanh ở chỗ này.
Ánh mắt Thất hoàng tử lướt qua tế đàn, lập tức trở nên nóng bỏng như lửa. Bảo quả ở phía trên quá nhiều, quá trân quý, khiến hắn cũng không tự chủ được mà nảy sinh tham niệm.
Sau đó, hắn nhìn về phía Lăng Hàn, trên mặt lập tức hiện lên vẻ âm trầm.
- Lăng Hàn, cô vương đã cảnh cáo ngươi, nên giữ khoảng cách với Bích Tiêu công chúa. Nàng cao cao tại thượng, căn bản không phải là thứ mà ngươi có thể với tới.
Thất hoàng tử chậm rãi nói, sau khi dừng lại một chút, giọng hắn đột nhiên trở nên lạnh lẽo:
"Thế nhưng ngươi lại coi lời nói của cô vương thành gió thoảng bên tai!"
Hơn nữa, khi hắn biết được tin tức Bích Tiêu công chúa qua đêm trong nhà Lăng Hàn, lúc đó trong lòng đột nhiên phẫn nộ, rất muốn vọt tới làm thịt tên gia hỏa gan to bằng trời như Lăng Hàn.
Ngươi là cái thá gì chứ? Chỉ là chó mà Trần gia nuôi, lại dám tranh giành nữ nhân với hoàng tử như bọn hắn sao?
Lăng Hàn mỉm cười, bị Bích Tiêu công chúa hung hăng chơi một vố, hiện tại bất kể hắn cãi lại thế nào cũng là vô dụng. Sẽ chỉ bị người ta tưởng rằng hắn được tiện nghi còn muốn khoe mẽ.
Công chúa Yêu tộc đúng là yêu nữ mà, lần sau gặp lại nàng, nhất định phải ấn nàng xuống mà hung hăng đánh đòn mới được!
- Sao ngươi lại dám nói chuyện với cha ta như thế?
Đại Oa nói như ông cụ non.
- Đúng vậy, ở trước mặt cha ta phải khách khí một chút.
Tứ Oa hát đệm.
- Còn không mau quỳ xuống!
Ngũ Oa cũng nói theo.
Sắc mặt Thất hoàng tử âm trầm như nước, Lăng Hàn lại để mấy đứa trẻ miệng còn hôi sữa ứng phó với mình, đây là sự miệt thị đến mức nào đối với hắn chứ?
- Điện hạ, để cho ta tới giết hắn!
Ở phía sau hắn, một nam tử dáng người khỏe mạnh đứng dậy, chủ động xin chiến.
Thất hoàng tử chậm rãi gật đầu, nói:
- Tất cả mọi người phân tán ra một chút. Quần áo trên người người này có kèm theo trận pháp, có thể bao trùm những ai tiến vào, khiến cảnh giới bị hạ xuống ngang bằng với người mặc.
- Vâng, điện hạ.
Năm nam nữ còn lại nhao nhao tản ra, tạo thành thế vây quanh.
Toàn bộ bản dịch này là tài sản trí tuệ của truyen.free, mong bạn đọc không tùy tiện sao chép.