(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3839:
Hắn đang lựa chọn, xem xét nơi nào phù hợp để hành động.
Nhưng sang ngày hôm sau, Bích Tiêu công chúa lại tìm đến.
Nàng chẳng có chuyện gì quan trọng, chỉ toàn nói chuyện phiếm, bông đùa với Lăng Hàn. Quả thật là quá trơ trẽn, khiến Lăng Hàn mất cả nửa ngày trời. Mãi đến tận nửa đêm, nàng mới như bừng tỉnh khỏi mộng, nói lời từ biệt rồi rời đi.
Nữ nhân này bị quỷ nhập vào người sao?
Lăng Hàn không bận tâm. Nhưng đến chiều tối ngày hôm sau, vị công chúa yêu tộc này lại tự nhiên tìm đến, hơn nữa lần này còn ở lại rất lâu, cũng phải đến nửa đêm mới chịu rời đi.
Đến ngày thứ ba, Hiên Viên Định Quốc tìm tới.
- Thằng nhóc nhà ngươi đúng là không biết nghĩ gì hết!
Hắn trách mắng một hồi xối xả.
- Ngươi với Bích Tiêu công chúa đã thành một đôi rồi còn gì, sao lại giấu giếm huynh đệ thế!
Chuyện gì vậy?
Sau khi Lăng Hàn sửng sốt, cuối cùng mới hiểu ra dụng ý của Bích Tiêu công chúa khi hai ngày nay cứ tìm đến chỗ hắn nói chuyện phiếm.
Nữ nhân này là muốn mọi người hiểu lầm rằng, quan hệ giữa nàng và hắn đã vô cùng mật thiết. Nếu không, làm sao có thể đợi đến tận khuya khoắt thế này mới rời khỏi?
Loại hiểu lầm này có ý nghĩa thế nào?
Rất đơn giản, nó khiến người khác đố kỵ. Nhất là những hoàng tử kia. Bởi vì yêu hoàng đã tuyên bố, sẽ gả Bích Tiêu công chúa cho một trong các hoàng tử. Nhưng hiện tại hắn lại ngang nhiên nhảy vào cướp người giữa đường, thử hỏi những hoàng tử kia sẽ nghĩ thế nào?
Nếu như tướng mạo Bích Tiêu công chúa bình thường, các hoàng tử này có lẽ sẽ chẳng bận tâm. Nhưng thế mà nàng lại đẹp như thiên tiên. Ngay cả đám hoàng tử tài năng, có chí lớn như thất hoàng tử cũng phải động lòng. Vậy nếu lời đồn về quan hệ thân mật giữa hắn và Bích Tiêu công chúa lan ra, chẳng phải sẽ mang đến vô vàn phiền phức cho Lăng Hàn sao?
Đúng vậy, có Trần Phong Viêm trấn thủ, không yêu tộc nào dám công khai động thủ với Lăng Hàn, nhưng nhân tộc thì khác? Chẳng hạn như các vị hoàng tử, họ đâu có bận tâm điều đó.
Lăng Hàn rất thiên tài, lại là đại tông sư hai tầng. Chỉ cần là những hoàng tử có tham vọng tranh giành đế vị, chắc chắn sẽ ưu tiên chiêu mộ hắn làm thủ hạ. Nhưng bây giờ, Bích Tiêu công chúa đã khiến các hoàng tử mê mẩn, thần hồn điên đảo, vậy cuối cùng họ sẽ chọn thủ hạ hay mỹ nhân đây?
Nếu mục tiêu là đế vị, vậy người như thất hoàng tử nhất định sẽ từ bỏ mỹ nhân. Nhưng Lăng Hàn chỉ là một quân cờ giúp họ lên ngôi đế vị, liệu có thể so sánh với mỹ nhân tuyệt thế đó sao?
Chết tiệt, nữ nhân này sử dụng mỹ nhân kế, lại thêm cả kế ly gián, chỉ là đối tượng mê hoặc không phải là hắn, mà là kéo thù hận về phía hắn.
Tiểu nương mặt dày này, ngươi đúng là ngoan độc thật.
Lăng Hàn trầm ngâm. Ngay cả Hiên Viên Định Quốc cũng nghĩ Bích Tiêu công chúa và hắn rất "thân thiết". Vậy với tốc độ lan truyền tin tức nhanh nhạy của đám người thất hoàng tử, khẳng định họ còn nắm được tin tức sớm hơn nữa.
Hiện tại hắn có đứng ra giải thích cũng chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì ngươi nói chẳng có ý gì với người ta, vậy vì sao công chúa yêu tộc lại đợi đến tận nửa đêm mới rời khỏi?
Trên thực tế, một cường giả Tầm Bí Cảnh cứ lì lợm không chịu đi, Lăng Hàn có biện pháp nào?
Nhưng ngoại trừ Lăng Hàn, ai biết được công chúa yểu điệu này lại là một cường giả Tầm Bí Cảnh?
Hiên Viên Định Quốc nói không ngừng nghỉ, nhưng Lăng Hàn cũng không mấy bận tâm.
Tên này có hiểu lầm hay không, Lăng Hàn cũng chẳng quan tâm lắm. Điều thực sự có thể gây ảnh hưởng đến Lăng Hàn chính là đám thất hoàng tử đang nắm giữ thực quyền, và bản thân thực lực của họ lại mạnh mẽ đến không thể sánh bằng.
Trong đế quốc, ngoại trừ bốn đại soái ra, cho dù là nghị sự trưởng hay Hồng thái sư cũng không được phép nắm giữ binh lính riêng. Nhưng hạn chế đó lại không áp đặt lên các vị hoàng tử.
Điều này giống như Trần Phong Viêm có ý định thử thách những người con trai của mình, khiến họ cạnh tranh lẫn nhau, để từ đó chọn ra người thích hợp nhất kế thừa ngôi vị hoàng đế.
Các hoàng tử có thứ tự thấp hơn, thứ nhất là thiên phú không tốt, thứ hai là đã bỏ lỡ thời kỳ phát triển tốt nhất, hoàn toàn có thể không đáng nhắc tới. Nhưng những hoàng tử xếp hạng đầu, nhất là mười người đứng đầu, ai cũng có thực lực cường đại, dưới trướng lại nhiều nhân tài.
Cho nên, nếu như bị đám thất hoàng tử nhằm vào, Lăng Hàn sẽ rất phiền phức.
May mắn thay, thực lực của hắn bây giờ đã có thể quét sạch Minh Văn cảnh. Liệu đám thất hoàng tử có thể nắm giữ thủ hạ Khai Khiếu Cảnh không?
Có lẽ cũng có, nhưng tuyệt đối là hiếm có như lông phượng, sừng lân. Lăng Hàn có thể dựa vào Tuyệt Đối Công Bằng để kéo thấp cảnh giới của đối phương, dễ dàng tuyệt sát.
Nhưng nếu như mấy hoàng tử liên thủ ra tay với hắn, vậy thì phiền toái.
Dù sao Tuyệt Đối Công Bằng chỉ có thể sử dụng mười phút. Cũng giống như Huyết Khí Sôi Trào, một khi đã kích hoạt lại không có cách nào dừng lại.
Tiểu nương mặt dày này!
Lăng Hàn thầm tính toán xem, rốt cuộc phải giải quyết vấn đề khó khăn này ra sao.
Nhưng Hiên Viên Định Quốc mới vừa đi, thất hoàng tử ngay sau đó đã tìm đến.
- Ra mắt điện hạ.
Lăng Hàn ôm quyền.
Thất hoàng tử gật đầu, vẻ mặt có chút nghiêm nghị, nói:
- Lăng Hàn, cô vương đối với ngươi như thế nào?
Đây tính là cái gì?
Lăng Hàn cười:
- Điện hạ đối đãi không tệ.
Trước đó quả thật rất tốt, còn tặng hắn một môn Lôi Quang Quyền. Nhưng khi yêu tộc tiếp cận, hắn lại chọn cách bo bo giữ mình, khiến Lăng Hàn thấy rõ bản chất kiêu hùng của hắn, theo bản năng mà kéo giãn khoảng cách với đối phương.
Thất hoàng tử trầm ngâm một hồi, nói:
- Cô vương gần đây nghe được một ít lời đồn.
- Không biết điện hạ nghe được lời đồn gì?
Lăng Hàn hỏi, trong lòng có chút phiền muộn. Ngươi có chuyện gì sao không nói thẳng ra, cứ vòng vo như vậy không thấy mệt sao, chẳng phải sẽ khiến người ta nghi ngờ là đang kéo dài thời gian để bày trò sao.
Thất hoàng tử liếc mắt nhìn hắn một cái:
- Nghe nói ngươi và Bích Tiêu công chúa qua lại rất gần?
- Không thể nào.
Lăng Hàn phủ định hoàn toàn.
Thất hoàng tử gật đầu:
- Vậy thì tốt. Ngươi phải biết rằng, công chúa yêu tộc là tới hòa thân, chỉ có thể gả cho duy nhất một vị hoàng tử. Nếu như ngươi ngang nhiên xen vào, sẽ khiến người ta cười nhạo ngươi không biết tự lượng sức mình, hơn nữa còn khiến tất cả các hoàng tử đều xem ngươi là kẻ địch.
Đây là uy hiếp trắng trợn.
Truyện này thuộc về thư viện truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.