(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3832:
Trên người Bích Tiêu công chúa hiện ra một quầng sáng màu vàng nhạt, ngưng tụ thành hình thái một con khỉ, có vài phần tương tự với con yêu hầu trên bầu trời kia.
Nàng có thể chịu đựng được luồng sát khí này không phải vì tu vi Tầm Bí Cảnh của nàng, mà là nhờ quầng sáng kia.
Lăng Hàn lại hoàn toàn khác. Trong cơ thể hắn có hàng tỷ vị diện, mỗi một sinh linh đều mang trong mình ý chí riêng. Dù một ý chí đơn lẻ chẳng thấm vào đâu, nhưng vô số sinh linh trong hàng tỷ vị diện cùng hợp lực lại thì lại đủ sức mạnh để đối kháng với sự trùng kích của sát khí.
Còn Lục Oa thì sao?
Nàng căn bản không ở trong thời không này, làm sao có thể chịu ảnh hưởng?
Trên bầu trời, yêu hầu chẳng thèm để tâm đến đám người phía dưới. Lệ khí ngút trời, nó không ngừng vung côn sắt đập về phía bạch hổ.
Ngươi là thần thú thì sao chứ, ta sẽ đánh cho ngươi phải quy phục!
Đó là một loại ngạo khí, một sự bá đạo cố hữu.
Ầm! Ầm! Ầm!
Côn sắt liên tiếp giáng xuống. Bạch hổ tất nhiên chỉ còn nước chống đỡ. Sau mấy trăm cú côn, dù bạch hổ không hề hấn gì, nhưng ảo ảnh của nó lại dần trở nên hư ảo.
Nó không phản kháng nữa, mà chỉ nhìn chằm chằm vào con yêu hầu.
Ầm.
Thêm một côn nữa giáng xuống, thân hình của nó nhất thời tan biến.
Yêu hầu chống côn, đứng ngạo nghễ giữa trời đất, như thể có thể một tay chống trời.
Nhưng thân ảnh của nó cũng đã trở nên mơ hồ, rồi bỗng nhiên biến mất.
Cuộc chiến đấu kết thúc theo một cách vừa chấn động lại đầy kịch tính.
Lăng Hàn đứng đó, còn Hổ Tứ Hải ngã xuống.
Ai có thể ngờ rằng, cuộc chiến của hai người này lại vô tình triệu hồi ra các yêu thánh thời viễn cổ, để họ tái hiện một cuộc đối đầu khác, vượt qua dòng chảy dài của lịch sử.
Phải chăng yêu hầu mạnh hơn?
Có lẽ là vậy. Cũng có lẽ bởi vì huyết mạch bạch hổ của Hổ Tứ Hải thật sự quá mỏng manh, dẫn đến ảo ảnh bạch hổ được triệu hồi không đủ mạnh.
Ai biết được?
Một tồn tại như vậy nếu như xuất thế, thì không biết sẽ kinh khủng đến nhường nào.
Không nói gì khác, chỉ riêng bản thể bạch hổ đã lớn hơn Thiên Hải Tinh rất nhiều. Vậy chỉ cần một chưởng đủ sức đập nát Thiên Hải Tinh, còn ai có thể sống sót được nữa?
- Lăng Hàn, ngươi thật đúng là đặc biệt!
Bích Tiêu công chúa nói.
- Có thể chống lại khí thế trùng kích từ yêu thánh viễn cổ, rốt cuộc ngươi có lai lịch thế nào?
Nàng biết mình có phần khoa trương khi nói vậy. Bạch hổ và yêu hầu trước đó cũng chỉ là ảo ảnh mà thôi. Nếu như bản thể xuất hiện, khí thế tỏa ra bọn họ cũng không cách nào chống cự.
Lăng Hàn cười nhạt:
- Công chúa cũng vô cùng phi phàm. Tại hạ xin được bái phục.
Trong ánh mắt Bích Tiêu công chúa lóe lên sát ý. Hiện tại tất cả mọi người đều đã hôn mê. Nếu như giết chết Lăng Hàn, không ai làm chứng, nàng có thể hoàn toàn thoát thân, đổ lỗi cho hai yêu thánh viễn cổ.
... Lăng Hàn cứ như một nạn nhân, bị bạch hổ tiêu diệt.
Vì sao Hổ Tứ Hải lại không chết? Rất đơn giản, bởi vì bạch hổ đã thắng yêu hầu.
Nàng ngẫm nghĩ kỹ càng, cảm thấy điều này có tính khả thi.
Quang não sao?
Hừm, dưới sự trùng kích của hai đại yêu thánh viễn cổ, quang não của mỗi người đều đã hỏng hóc... Mặt ngoài không tổn hao gì, nhưng linh kiện chủ chốt đã bị cháy hỏng. Cho nên, tuyệt đối sẽ không lưu lại chứng cứ.
Trong lòng Lăng Hàn dấy lên sự cảnh giác. Hắn biết công chúa yêu tộc này đã có vài lần muốn giết hắn. Mà lần này, đối phương thật sự có khả năng nắm trong tay một cơ hội vàng.
Chỉ có đi��u…
Lăng Hàn mỉm cười, nói:
- Lục Oa, cầm một trái cây cho ta.
- Được ạ, phụ thân.
Lục Oa rõng rạc đáp lời.
Con ngươi của Bích Tiêu công chúa không khỏi co rút. Chỉ thấy một loại quả từ không trung xuất hiện, lơ lửng di chuyển về phía Lăng Hàn.
Điều này rất giống với niệm lực tạo thành. Nhưng Bích Tiêu công chúa có thể khẳng định, đây tuyệt đối không phải niệm lực. Bởi vì nàng cũng dùng niệm lực, nhưng không cảm nhận được niệm lực nào khác từ trái cây.
Còn nữa, nàng cũng nghe được giọng nói của Lục Oa.
A, một tồn tại có khả năng ẩn thân!
Bích Tiêu công chúa lập tức gạt bỏ ý định giết người, không thể giết người diệt khẩu được. Điều này có nguy hiểm quá lớn. Một khi bị Trần Phong Viêm biết, vậy nàng chắc chắn sẽ phải đền tội.
- Hóa ra, Lăng đại sư còn có nước cờ này. Thật sự là hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Bích Tiêu.
Bích Tiêu công chúa bình thản nói. Đột nhiên, mặt nàng biến sắc, ửng đỏ lên.
- Ngươi là tên trộm kia!
Nàng bị trộm mất một pháp khí không gian. Mãi đến bây giờ vẫn không thể tìm ra kẻ đã đánh cắp. Hơn nữa, vì bên trong còn có nội y của mình, khiến nàng thậm chí không dám hé răng tiết lộ.
Mãi đến bây giờ, nàng mới phát hiện tên trộm thần bí này là ai!
Vừa nghĩ tới Lăng Hàn có khả năng đã từng dùng tay chạm vào nội y của mình, nàng nhất thời nổi giận không sao tả xiết.
À, Lăng Hàn khẽ kêu một tiếng. Thật không nghĩ tới vì muốn khiến công chúa yêu tộc này phải kiêng dè, lại vô tình để lộ chuyện mình từng đi trộm đồ. Chỉ có điều, hắn đương nhiên là chối bay chối biến, lắc đầu quầy quậy:
- Không biết công chúa đang nói cái gì.
- Ngươi cứ tiếp tục giả vờ đi!
Bích Tiêu công chúa hừ một tiếng. Nàng đã kết luận Lăng Hàn chính là tên trộm kia. Dĩ nhiên, kẻ ra tay thực sự lại là "Lục Oa".
Nàng thật sự muốn nhìn xem Lục Oa này có hình dạng ra sao.
Lăng Hàn buông thõng hai tay, nói:
- Thật đúng là muốn vu oan cho ai thì cứ vu oan. Ta nói này công chúa điện hạ, nàng không thể nào vu oan cho người tốt như vậy được.
Lục Oa thè lưỡi, thầm nghĩ phụ thân này thật đúng là vô sỉ hết chỗ nói. Chỉ có điều nàng thích. Nếu như quá khuôn phép thì cũng quá nhàm chán.
Lăng Hàn đi tới trước người Hổ Tứ Hải, dừng bước.
- Ngươi muốn làm cái gì?
Bích Tiêu công chúa hỏi, giọng nói có chút lạnh. Nếu như Lăng Hàn dám nhân cơ hội tổn thương Hổ Tứ Hải, nàng tuyệt đối sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Yêu tộc dù có lúc phải kiêng nể, nhưng tuyệt đối không thể để nhân tộc lấn tới.
Lăng Hàn cười, lấy ra một chiếc bút, vẽ nguệch ngoạc mấy nét trên đầu của Hổ Tứ Hải, nói:
- Không cần lo lắng. Ta sẽ không nhân cơ hội lấy đi tính mạng của hắn.
Bích Tiêu công chúa vừa thấy, không khỏi vừa tức vừa buồn cười.
- Ừm!
- Hả?
- À...
Lúc này mọi người lần lượt tỉnh lại. Người tu vi cao, thiên phú cao tỉnh lại sớm. Người tu vi thấp, thiên phú kém tỉnh lại muộn. Nhưng sớm muộn cũng không chênh lệch đáng kể, chỉ vỏn vẹn vài phút.
Mỗi con chữ bạn vừa đọc là thành quả chuyển ngữ thuộc quyền sở hữu của truyen.free.