Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3811:

Đại nam nhân, nhận chút vết thương ấy lại không chịu nổi?

Lăng Hàn cười, tiện tay ném hắn xuống đất, từ trên cao nhìn xuống đối phương.

– Sáng sớm đã chạy tới, vội về chịu tang sao?

Miệng ngươi thật quá độc.

Cổ Hạng Minh không tài nào tưởng tượng nổi, một người sở hữu hai danh hiệu cấp tông sư, hơn nữa còn được gọi là thiên tài võ đạo Hồng Thiên Bộ thứ hai, lại có thể thốt ra lời lẽ ác độc đến thế.

– Lăng Hàn, ngươi lại dám đánh cấm...

Hắn gào lên.

– Dừng lại, dừng lại. Ngươi đã nói qua một lần, phiền phức quá đấy.

Lăng Hàn cắt ngang lời hắn.

– Cấm vệ quân thì thế nào, trừng phạt không được sao?

Cổ Hạng Minh trợn mắt há hốc mồm. Ngươi có nhầm không đấy? Có biết ba chữ "cấm vệ quân" đại diện cho điều gì không?

Cận thần của thiên tử!

Ngươi đánh cấm vệ quân, khác gì sỉ nhục thánh hoàng chứ?

Chuyện này rõ ràng là đi tìm chết. Thế nhưng hết lần này đến lần khác Lăng Hàn lại lộ ra vẻ mặt không quan tâm, giống như chỉ là không cẩn thận đạp phải một con kiến nhỏ, hoàn toàn chẳng cần bận tâm.

Hắn ta sắp phát điên rồi. Điều này hoàn toàn khác biệt so với những gì hắn tưởng tượng.

Hắn nghĩ, với tình cảnh đầy áp lực hiện tại của Lăng Hàn, chắc chắn tâm lý đã sụp đổ. Chỉ cần thấy hắn, nhất định sẽ òa khóc nức nở, nước mắt giàn giụa.

Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy?

– Đừng giả vờ chết, cũng đừng nói nhảm nữa. Tại sao lại làm phiền ta tu luyện?

Lăng Hàn hỏi.

Ta làm phiền ngươi tu luyện?

Cổ Hạng Minh thật sự muốn khóc. Hắn nhận lệnh áp giải Lăng Hàn, thì còn bận tâm ngươi có tu luyện hay không sao?

Nhưng gặp phải mãnh nhân này, hành động hoàn toàn không theo lẽ thường, khiến hắn chỉ biết phiền muộn chồng chất.

– Ta tuân lệnh của các vị đại nhân, áp giải ngươi...

Hắn cắn răng nói.

Bốp!

Chưa nói dứt câu, hắn lại nhận thêm một cái tát vào miệng. Chỉ có điều lần này không phải Lăng Hàn đánh, mà là Tam Oa.

– Áp giải phụ thân ta, muốn chết sao?

Tam Oa cao ngạo, lạnh lùng nói.

– Đúng vậy!

Tứ Oa hai tay chống nạnh.

– Đúng!

Ngũ Oa cũng không chịu kém cạnh.

Cổ Hạng Minh cảm thấy sau này không còn mặt mũi nào gặp ai nữa. Gương mặt này của hắn bị các hài tử vẽ bậy lên đã đành, đằng này còn bị một cô bé đánh cho. Điều này đúng là mất mặt đến tận cùng.

Lăng Hàn cười ha hả, nói:

– Cuối cùng đã có quyết định rồi sao?

Hắn suy nghĩ một lát, nói:

– Được, vậy đi xem.

– Dẫn đường.

Lăng Hàn xách Cổ Hạng Minh lên.

Hắn đi rất nhanh. Khi đến gần cửa, chỉ thấy còn có hai cấm vệ quân bị "trồng cây chuối" ngược xuống đất... Đầu của bọn họ bị cắm vào bùn đất, chìm sâu đến tận gáy. Bên cạnh là Đại Oa cười khanh khách, với vẻ mặt thưởng thức "tác phẩm" xuất sắc của mình.

– Đừng làm chết người đấy.

Lăng H��n nhắc nhở.

– Không có việc gì, sẽ rút ra đúng lúc để họ thở.

Đại Oa nói.

– Ừ.

Lăng Hàn gật đầu.

Cổ Hạng Minh kinh ngạc đến ngây dại. Ngươi "ừ" một tiếng là xong sao? Chẳng lẽ không khuyên can gì sao?

Bị điên rồi. Mấy người ở đây đều bị điên hết rồi.

Hắn vô cùng hối hận. Lần này đến đây, thật sự đã chịu tổn thất lớn. Hắn đâu thể ngờ rằng Lăng Hàn và những đứa con gái của hắn lại vô pháp vô thiên đến mức đó?

Lăng Hàn gọi Lục Oa đi theo mình. Nếu chẳng may gặp tình huống xấu, hắn sẽ mạnh mẽ đột phá vòng vây, sau đó tiến vào Dưỡng Nguyên hồ lô, để Lục Oa đưa mình rời đi.

Khi đã quyết định bước ra đây, hắn cũng muốn cố gắng thuyết phục đối phương một chút.

Lăng Hàn xách theo Cổ Hạng Minh, bước đi về phía hoàng cung.

Hắn triển khai thân pháp, với tốc độ gấp đôi vận tốc âm thanh, thì cần bao nhiêu thời gian để đến hoàng cung?

Sau khi tới nơi, hắn giảm tốc độ xuống.

– Cấm địa của hoàng cung, người nào dám tự tiện xông vào?

Lập tức có cấm quân tiến lên quát hỏi.

Lăng Hàn mỉm cười, nói:

– Ta là Lăng Hàn, tuân lệnh đến, à, đây là Cổ đội trưởng của các ngươi.

– Cổ, Cổ đội trưởng!

Sau khi cấm quân này nhìn rõ Cổ Hạng Minh, không khỏi giật mình kinh hãi.

Chuyện gì thế này? Tại sao Cổ đội trưởng của bọn họ bị thương thảm như vậy?

Cổ Hạng Minh vừa định vạch trần tội ác của Lăng Hàn, lại nghe Lăng Hàn cướp lời nói:

– Cổ đội trưởng của các ngươi nửa đường gặp phải yêu tộc, bị đánh thành trọng thương.

Yêu tộc cái quái gì, rõ ràng là bị ngươi đánh!

Cổ Hạng Minh thầm rống lên trong lòng. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt đang mỉm cười của Lăng Hàn, lòng hắn không khỏi cảm thấy ớn lạnh. Một nỗi sợ hãi khó tả dâng lên. Đó chính là Lăng Hàn thật sự có thể giết chết hắn.

Cho nên, hắn không dám hé răng câu nào. Nỗi oan này hắn chỉ có thể giữ lại cho đến khi gặp được nghị sự trưởng và những người khác.

Cho nên, khi cấm quân này mang ánh mắt dò hỏi nhìn qua, hắn đành gật đầu, coi như đồng ý với lời Lăng Hàn nói. Cấm quân thấy vậy liền cho đi.

Lăng Hàn đi tới điện nghị sự. Dọc đường đi, hắn tất nhiên còn gặp phải nhiều cấm quân khác, nhưng đều bị hắn dùng lý do tương tự để qua mặt, khiến Cổ Hạng Minh gật đầu nhiều đến nỗi bản thân hắn cũng sắp tin rằng mình thật sự bị yêu tộc đả thương.

Thế rồi, cuối cùng cũng đến điện nghị sự.

Lăng Hàn bước nhanh vào trong.

Hôm nay trong điện rất náo nhiệt, có rất nhiều người đang tề tựu.

Nghị sự trưởng Dương Bách ngồi ở vị trí chủ tọa. Hồng thái sư, bốn đại soái ngồi ở hàng dưới. Chỉ cần nhìn thấy họ khoác khôi giáp, lại thêm khí thế bức người là có thể đoán ra thân phận của họ.

Còn có tam hoàng tử, lục hoàng tử và thất hoàng tử. Đây là những người Lăng Hàn quen mặt. Ngoài ra còn có rất nhiều hoàng tử mà Lăng Hàn không biết. Bởi vì bọn họ mặc trang phục giống nhau, nên cũng có thể đoán ra thân phận của họ.

Trước khi Trần Phong Viêm bế quan đã giao phó việc quốc gia đại sự cho Dương Bách. Cho dù có sự góp mặt của các vị hoàng tử quan trọng, Dương Bách vẫn là người ngồi ghế chủ tọa.

– Bái kiến các vị đại nhân!

Lăng Hàn quẳng Cổ Hạng Minh xuống đất, ôm quyền hành lễ với mọi người.

Bịch.

Cổ Hạng Minh ngã một tiếng thật mạnh. Hắn vốn đã gãy chừng mười khúc xương. Nay vết thương chồng chất vết thương, khiến hắn đau đớn kêu lên.

Hồng thái sư giận tím mặt, lập tức đứng lên, quát:

– Lăng Hàn, ngươi thật to gan đó. Ngay cả cấm vệ quân cũng dám đả thương? Ngươi đừng tưởng rằng mình đạt được chút thành tựu nhỏ bé, mà dám không coi bệ hạ ra gì!

– Thật đúng là to gan lớn mật!

Trần Kinh Nghiệp lạnh lùng nói.

Truyện được truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ, xin cảm ơn.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free