Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3728

- Bệ hạ! Hồng thái sư tiến đến, khẽ gọi. Chẳng lẽ cứ để mọi người đứng mãi thế này sao? Trần Phong Viêm giơ tay ngăn lại. Hồng thái sư lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng. Ở Huyền Bắc Quốc, Trần Phong Viêm vốn có quyền uy vô thượng. Bất cứ ai đứng trước mặt hắn cũng đều phải ngoan ngoãn nghe lời.

Vèo. Một lát sau, chỉ thấy một bóng người từ phía xa bay tới, mỗi lần lao đi là xa tới cả trăm trượng, tốc độ nhanh đến kinh người. Nhanh gấp bốn lần vận tốc âm thanh? Vèo. Bóng đen kia thoắt cái đã nhảy lên, đáp xuống đài cao. Đám vệ binh đồng loạt rút đao. Ai lại lớn mật đến thế, dám khiêu khích Thánh Hoàng?

- Bệ hạ! Người vừa tới liền hướng về phía Trần Phong Viêm chắp tay hành lễ. - Hoành Thiên đại soái! Tất cả mọi người kinh ngạc kêu lên. Người vừa tới chính là Hoành Thiên đại soái, một trong bốn vị đại soái của triều đình. Thế nhưng vị cường giả đứng đầu, chỉ dưới Thánh Hoàng, lại toàn thân đầy những vết thương, máu tươi đầm đìa. Đã xảy ra chuyện gì vậy? Hoành Thiên đại soái, một cường giả tu vi Minh Văn Cảnh, lại toàn thân thương tích, trông chật vật đến cực điểm. Chuyện gì đã xảy ra thế này? Trên đời này có ai có thể làm hắn bị thương, lại còn khiến thương thế của hắn đến mức độ này? Đám hậu duệ của Hoành Thiên đại soái, mà Đường Duyệt là đại diện, ai nấy cũng kinh ngạc thốt lên. Đây chính là trụ cột của Đường gia bọn họ. Một khi Hoành Thiên đại soái ngã xuống, thanh thế Đường gia cũng sẽ chẳng còn nữa.

- Đường khanh, ngươi đã gặp phải cường địch nào? Trần Phong Viêm ôn tồn hỏi. - Hồi bẩm bệ hạ, đó là một con yêu chuột! Hoành Thiên đại soái cung kính đáp lời. Người trong thiên hạ chỉ biết Thánh Hoàng chính là cao thủ mạnh nhất. Nhưng những người có thực lực như bọn họ mới hiểu rõ rằng, khoảng cách giữa họ và Thánh Hoàng đâu chỉ cách xa vạn dặm. Ở trước mặt Trần Phong Viêm, hắn thầm muốn quỳ bái.

Trần Phong Viêm khẽ "A" một tiếng: - Nói rõ ràng hơn một chút. - Vâng. Hoành Thiên đại soái gật đầu, đáp: - Thần phụng mệnh đi thanh trừ yêu thú quấy phá thôn trấn. Hai ngày trước, cuối cùng thần đã gặp phải nó. Thần dẫn binh đón đánh, nhưng lại bị trọng thương. Vẻ mặt hắn hiện rõ sự đau buồn: - Ba nghìn tinh binh thần dẫn theo, tất cả đều đã tử trận. Thần vì muốn bẩm báo thực lực của con yêu chuột này cho bệ hạ, mới đành vội vàng bỏ chạy. Kính mong bệ hạ giáng tội!

Sắc mặt Trần Phong Viêm có chút thâm trầm. Ba nghìn tinh binh tử trận, trong lòng hắn không khỏi đau xót. Khi nghe Hoành Thiên đại soái nói vậy, tất cả mọi người đều vô cùng khiếp sợ. Hóa ra, kẻ đánh bại Hoành Thiên đại soái lại là một con yêu thú? Rốt cuộc là con yêu thú nào lại to gan lớn mật đến thế, dám hành hung ở Huyền Bắc Quốc? Có điều, thực lực của nó thật sự quá mạnh. Đây chính là Hoành Thiên đại soái cơ mà. - Đường khanh không nên tự trách. Không phải lỗi của ngươi. Trần Phong Viêm mở miệng, ánh mắt lại nhìn về phía tây. - Hơn nữa, mối thù này rất nhanh sẽ có thể được báo. Cái gì? Hoành Thiên đại soái không khỏi quay đầu nhìn lại. Chỉ thấy một bóng đen đang xuyên qua bầu trời lao tới. Đó là một con chuột cực lớn, kích thước chẳng khác gì một người bình thường, như một luồng sáng bay tới, hoàn toàn không hề chao đảo. Bay, bay? Một con yêu chuột biết bay ư? Rõ ràng không hề thấy nó mọc cánh, vậy vì sao lại có thể bay? Chẳng lẽ cảnh giới của nó đã đạt tới trình độ phi phàm, đến mức thân thể cũng có thể bay lượn?

- Ca ca ca! Con chuột phát ra tiếng cười quái dị. - Hóa ra, kẻ được gọi là hoàng đế ở chỗ này! Trong lòng Lăng Hàn thầm rùng mình. Con yêu chuột kia chính là con đã thoát khỏi trận pháp vây khốn trước đây. So với trước kia, thực lực của nó không biết đã tăng lên gấp bao nhiêu lần. Sau khi thoát khỏi thời kỳ suy yếu, nó đã mạnh đến mức khiến người ta phải tuyệt vọng. Đó là thực lực Khai Khiếu Cảnh sao? - Lớn mật! Hồng thái sư và Dương Bách lập tức lớn tiếng trách mắng. - Hai tên tiểu bối chỉ mới đạt tới Minh Văn Cảnh, dám ở trước mặt chuột gia mà làm càn? Yêu chuột lạnh lùng nói. - Cái gì mà Hoành Thiên đại soái? Đúng là khoác lác không biết ngượng. Bị chuột gia một vuốt đánh cho trở mình. Nếu không phải còn muốn mượn hắn chỉ đường, tìm đến sào huyệt của các ngươi, các ngươi cho rằng, loại cặn bã này có thể chạy thoát khỏi tay của chuột gia sao?

A! Vừa nghe nó nói như thế, tất cả mọi người cảm thấy phía sau ớn lạnh. Con yêu chuột này rõ ràng là nhắm thẳng vào Thánh Hoàng. Sự tự tin này lớn đến mức nào đây? Ngay cả Thánh Hoàng bệ hạ cũng không thèm để vào mắt ư? Nhưng nếu nó không nói ngoa, ngay cả Hoành Thiên đại soái cũng chẳng phải đối thủ của nó, vậy thực lực của nó rốt cuộc mạnh đến mức nào? E rằng thật sự có thể sánh ngang với Thánh Hoàng. Hồng thái sư và Dương Bách đều không hề lộ ra vẻ sợ hãi, bởi vì có Trần Phong Viêm đứng sau lưng họ. Trong lòng tất cả mọi người đều có một niềm tin vững chắc. Đó chính là chỉ cần có Thánh Hoàng của họ ở bên cạnh, mọi thứ đều có thể bị trấn áp.

- Thấy bệ hạ, còn không hành lễ? Hồng thái sư lạnh lùng nói. - Ha ha ha, chỉ là thằng oắt con Khai Khiếu Cảnh, cũng xứng để cho chuột gia hành lễ sao? Yêu chuột cười to, trên mặt lộ rõ vẻ khinh thường. - Lớn mật! Hồng thái sư xông lên, huyết khí sôi trào. Hắn biết thực lực của mình chắc chắn không bằng con yêu chuột, nên không thể không dốc toàn lực ứng phó. Không những thế, hắn còn rút ra một thanh kiếm, quang văn chớp động, kiếm khí lưu chuyển. - Ai, tinh cầu này sao lại suy bại đến vậy. Năm đó cường thịnh biết bao. Đáng tiếc, đáng tiếc! Yêu chuột vừa tặc lưỡi, vừa rất tùy ý vung chân trước ra. Vút. Chẳng thấy ánh sáng rực rỡ chớp động nào, thế mà Hồng thái sư lại bị chấn động bay ra ngoài. - Ai, thế giới này bị áp chế thật ghê gớm. Đã qua nhiều ngày như vậy rồi, mà thực lực chuột gia vẫn chưa khôi phục được một phần vạn! Tất cả mọi người há hốc mồm, hoàn toàn không nói nên lời. Hồng thái sư lại là cường giả Minh Văn Cảnh, nhưng vẫn không phải là đối thủ của yêu chuột! Điều càng khiến người ta giật mình hơn là, con yêu chuột này lại còn chưa dốc hết toàn lực. Trời ạ, vậy ở trạng thái mạnh nhất, con yêu chuột này sẽ kinh khủng đến mức nào? Lần đầu tiên, trong lòng mọi người dâng lên sự nghi ngờ. Thánh Hoàng bệ hạ liệu có đánh thắng được con chuột yêu này không? Không phải Thánh Hoàng không đủ cường đại, mà là con yêu chuột này quá khủng khiếp đến mức nghịch thiên. - Ngươi cũng muốn bị chuột gia đánh bay sao? Yêu chuột nhìn Dương Bách, nhếch miệng cười, lộ ra hai cái răng cửa cực lớn.

Bản quyền của bản dịch này do truyen.free nắm giữ.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free