Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3658

Nó lững thững quay về.

A, lợn đâu rồi?

Nhìn lại bụi cây kia, nó không khỏi há hốc mồm.

Mất hẳn mười ba chiếc lá!

Những dấu vết bị hái vẫn còn rất mới. Hiển nhiên là sau khi nó rời đi, những chiếc lá này mới bị người ta lấy mất.

Không ổn. Trúng kế điệu hổ ly sơn rồi. Không, là kế điệu chó rời núi mới đúng.

Nghĩ đến roi của ai đó, nó không khỏi kẹp chặt đuôi. A, hay là nên đào một cái hang, trốn thêm mấy ngày nữa thì tốt hơn không nhỉ?

...

Đợi đến khi con chó béo đi khuất, Lăng Hàn vội vàng từ trong Dưỡng Nguyên Hồ Lô chui ra. Ngay lập tức, hắn chạy xuống chân núi tìm Hoán Tuyết.

Nếu chỉ số thông minh của con chó béo đột nhiên tăng vọt, mai phục canh chừng ở chỗ hắn biến mất, vậy thì sẽ rất phiền phức.

– Thiếu gia!

Khi nhìn thấy Lăng Hàn, Hoán Tuyết cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nàng vội vàng lấy ra mười ba chiếc lá đưa cho Lăng Hàn. Bởi vì thời gian cấp bách, nàng cũng chỉ hái được chừng đó.

Lăng Hàn thu mười hai chiếc lá vào hồ lô, chỉ cầm một chiếc lá để nghiên cứu.

Học viện phái một con yêu thú Cực Cốt Cảnh trông coi cái cây này, tuyệt đối không thể là vật tầm thường. Chỉ là trong lúc nhất thời, Lăng Hàn chỉ có thể đưa ra một kết luận: bản thân chiếc lá này cực kỳ dai, đến hắn cũng không thể xé rách.

Chỉ riêng điểm này, cũng đủ để chứng tỏ những chiếc lá này không hề tầm thường.

– Hay là chờ sau khi ra ngoài, lên mạng tìm hiểu thêm sau vậy.

Hắn thu hồi lá cây, bắt đầu kế hoạch "đánh cướp" của mình.

Vận may của hắn phát huy tác dụng. Hắn luôn có thể gặp phải những kẻ không có mắt, chủ động muốn cướp hắn, thực ra hắn chẳng cần phải tự mình đi tìm. Sau đó, số Hồng Vân Thạch trên người hắn ngày càng nhiều, cũng đã vượt mốc một trăm khối.

Cuối cùng, thời hạn mười ngày đã đến.

Tất cả mọi người bị đại trận đưa ra ngoài, và xuất hiện trên quảng trường. Phần lớn mọi người đều than thở. Bọn họ không kiếm được dù chỉ một khối Hồng Vân Thạch nào, hiển nhiên là vô duyên tiến vào học viện Đế Đô.

– Ai có Hồng Vân Thạch thì ở lại. Những người khác lập tức rời đi.

Một lão già uy nghiêm từ phía học viện bước ra, lớn tiếng nói. Âm thanh vang dội, chấn động đến mức người ta cảm thấy đau lỗ tai.

Đám người bắt đầu rời đi, chỉ còn lại lác đác vài người.

Một số nhân viên của học viện không khỏi lộ ra vẻ mặt kỳ quái. Ban đầu họ dự tính sẽ chọn ra một trăm người có số lượng Hồng Vân Thạch nhiều nhất. Nhưng đếm đi đếm lại cũng chỉ có bảy mươi chín người.

Như vậy chỉ cần xác nhận họ có Hồng Vân Thạch hay không, là xem như đã vượt qua vòng tuyển chọn để tiến vào học viện Đế Đô.

– Tất cả đều lấy Hồng Vân Thạch ra.

Lão già nói. Theo như những người quen biết kể, hắn tên là Phan Thiên Vũ, là cường giả Cực Cốt Cảnh, giáo sư cấp cao của học viện, nổi tiếng là người nóng nảy.

Cho nên, ngàn vạn lần không nên chọc cho hắn tức giận. Nếu không đảm bảo sẽ ăn một trận đòn vô ích.

Mọi người lần lượt lấy ra Hồng Vân Thạch của mình. Ít thì một khối, nhiều thì bốn, năm khối. Cho dù là những người có Nhị thập mạch như Cát Thu Lĩnh, hắn cũng không kiếm được quá mười hai khối Hồng Vân Thạch. Hồng Thiên Lượng ít hơn, chỉ có chín khối.

Hắn bị Lăng Hàn cướp sạch, số lượng đương nhiên sẽ không nhiều.

Phan Thiên Vũ kinh ngạc. Chà, số lượng này có vẻ sai sai. Lần này học viện rõ ràng đã thả ba trăm khối Hồng Vân Thạch. Lẽ nào, còn hơn phân nửa vẫn chưa được ai tìm thấy sao?

Cho đến khi Lăng Hàn lấy ra Hồng Vân Thạch, Phan Thiên Vũ mới hiểu vì sao lại chỉ có hơn bảy mươi người nhận được Hồng Vân Thạch, mà số lượng của mỗi người lại ít ỏi đến thế.

Một mình tên nhóc này đã có hơn một trăm khối.

Chà, tiểu tử ngươi là vận khí tốt đến nghịch thiên, hay là đã cướp của bao nhiêu người rồi vậy?

– Được, rất tốt. Các ngươi đều vượt qua vòng tuyển chọn.

Phan Thiên Vũ gật đầu.

– Từ hôm nay trở đi, các ngươi chính là một thành viên chính thức của học viện Đế Đô. Bây giờ đi về thu xếp đồ đạc một chút, sáng sớm ngày mai chính thức nhập học.

Vừa nghe nói như thế, tất cả mọi người đều hưng phấn vô cùng. Học viện Đế Đô lại là thánh địa võ đạo mà mọi người trẻ tuổi đều tha thiết ước mơ được đặt chân đến.

Bọn họ rời đi, đến trước cổng lớn, và quét vân tay. Như vậy thông tin thân phận của bọn họ được ghi nhận vào học viện.

Học viện Đế Đô không thu học phí, do Hoàng Gia chi trả.

Hồng Thiên Lượng nhìn Lăng Hàn thêm vài lần, lúc này mới quay đầu rời đi. Ánh mắt hắn rất phức tạp, chứa đựng vô vàn điều khó nói.

Hắn tuyệt đối không thể buông tha Dưỡng Nguyên Hồ Lô. Cho nên hiện tại coi như là tạm thời gửi ở chỗ Lăng Hàn. Một ngày nào đó hắn sẽ đoạt lại.

Hắn rất kiêu ngạo, khinh thường việc dùng danh tiếng Hồng gia để chèn ép Lăng Hàn. Bởi vậy, biện pháp hắn có thể đoạt lại Dưỡng Nguyên Hồ Lô chỉ có thể là vượt qua Lăng Hàn về thực lực, sau đó đánh bại hắn.

Cho nên, tiếp theo hắn sẽ khổ luyện, mau chóng đạt được lực lượng cực hạn một trăm vạn cân. Sau đó hắn đột phá Hoán Huyết Cảnh, dùng ưu thế cảnh giới để chèn ép Lăng Hàn.

– Đại ca!

Cát Thu Lĩnh bước tới.

Lăng Hàn thật ra có chút e ngại gã này. Bởi vì hắn hoàn toàn không phân biệt được thật giả hay chỉ là đùa giỡn, rất dễ gây ra nhiều tình huống dở khóc dở cười.

Bởi vậy, hắn chỉ khẽ gật đầu, vội vàng dẫn theo Hoán Tuyết rời khỏi đó.

Rời đi mười ngày, hắn cũng phải về xem xét nhà cửa. Đừng để người khác đột nhập, trộm đồ trong phòng.

Thật may, khách sạn nơi hắn ở khá xa hoa, an ninh cũng rất tốt, không mất mát thứ gì.

Lăng Hàn yên lòng. Tuy rằng tiền tốn nhiều, nhưng không phí hoài.

Một đêm trôi qua. Hắn cùng Hoán Tuyết đi trả phòng. Bởi vì từ hôm nay trở đi bọn họ không cần thuê nữa. Bọn họ có thể tiến vào học viện Đế Đô sinh sống.

Hắn không cần lo lắng không tìm thấy Tôn Kiếm Phương; có quang não, hắn có thể liên hệ bất cứ lúc nào.

Hắn vừa dồn sức chuẩn bị nhập học ở học viện, vừa tra cứu thông tin về Dưỡng Nguyên Hồ Lô, nhưng không tìm thấy chút tin tức nào. Ngược lại bụi cây kỳ quái kia không khó để tra cứu, có rất nhiều thông tin liên quan.

Nó được gọi là Dưỡng Binh Thụ, không ra quả. Điều quý giá của nó lại nằm ở những chiếc lá.

Bởi vì lá cây có thể dùng làm phù binh!

Dưỡng Binh Thụ có thể ra chín trăm chín mươi chín chiếc lá. Mỗi chiếc lá sau khi hoàn toàn lớn lên, hái xuống chính là phù binh cao cấp nhất, có thể phát huy uy năng tương đương với Minh Văn Cảnh.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free