(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3591
Đường Hải, một người tu luyện Thập Nhị Mạch, lại bị kẻ nào đó thần không biết quỷ không hay bắt cóc ngay trong doanh địa. Kẻ ra tay rốt cuộc có thực lực đến mức nào?
Kẻ đó ít nhất phải là Hoán Huyết cảnh Nhị Biến, Tam Biến hay Tứ Biến. Trong doanh địa có một cường giả Tam Biến tọa trấn, chẳng lẽ hung thủ không sợ vừa hay chạm trán Liên Tuyết Dung sao?
L��ng Hàn trầm ngâm, liệu có liên quan đến thế lực đứng sau yêu thú không? Nếu không phải vì điều này, hắn thật sự không nghĩ ra khả năng nào khác.
Thế lực đó quả thực quá to gan, dám lẻn vào doanh địa Huyền Thanh kỳ ngang nhiên bắt người.
Hai ngày sau, Đường Hải xuất hiện trở lại, được người phát hiện trong một con sông, nhưng lúc này gã đã chỉ còn là một thi thể.
Khi còn sống, Đường Hải đã bị tra tấn dã man, cơ thể gã đầy rẫy vết thương. Mười ngón tay bị bẻ gãy nát từng đốt, chân trái gãy lìa, đùi phải cụt mất. Chỉ có khuôn mặt là còn nguyên vẹn, ngoại trừ hai lỗ tai đã bị cắt rời.
Thảm trạng đó khiến người ta không nỡ lòng nhìn.
Khi thi thể Đường Hải được đưa về doanh địa, không chỉ khiến thành viên tiểu đội thứ bảy tức giận, mà còn khiến cả doanh địa như phát cuồng.
Kẻ nào lại dã man đến mức này?
Tin tức nhanh chóng lan ra, các chiến sĩ Địa Hoàng kỳ, Thiên Hỏa kỳ và Vân Mặc kỳ đều vô cùng tức giận.
Bình thường họ vẫn cạnh tranh lẫn nhau, nhưng không thể phủ nhận một sự thật rằng họ là nh��ng chiến hữu. Nếu Đường Hải chết trên chiến trường thì bọn họ sẽ không còn gì để nói, nhưng rõ ràng gã bị tra tấn dã man để ép cung đến chết, thì sao có thể không tức giận cho được?
Các chiến sĩ bốn đại kỳ cảm xúc sôi sục, ai nấy đều đứng ngồi không yên, ước gì hung thủ xuất hiện ngay trước mặt, để họ có thể dùng cách tàn nhẫn nhất mà kết liễu kẻ đó.
Toàn thành giới nghiêm, nhưng kẻ thủ ác có thể dễ dàng bắt người như vậy, chứng tỏ y ít nhất phải là cao thủ Hoán Huyết cảnh. Nếu y muốn ẩn mình, thì Thông Mạch cảnh làm sao có thể phát hiện ra được?
Trong thành này rốt cuộc có bao nhiêu Hoán Huyết cảnh, bao nhiêu Cực Cốt cảnh?
Giới nghiêm kiểu này, trong mắt cường giả Hoán Huyết cảnh, chẳng khác gì không tồn tại.
Lăng Hàn dâng lên khát vọng mãnh liệt đối với thực lực. Nếu hắn vẫn là Thiên Tôn, chỉ cần thả thần thức ra quét một cái là có thể tìm ra hung thủ ngay lập tức. Còn bây giờ... Lăng Hàn chỉ biết lắc đầu.
Đi Thiên Liên sơn, hắn muốn tìm bảo quả để chuẩn bị cho việc đột phá Hoán Huyết cảnh.
Lăng Hàn lặng lẽ xuất phát. Hắn không biết có ai đang theo dõi mình hay không, nhưng cẩn trọng vẫn là trên hết.
Lăng Hàn mua một chiếc xe. Sau nhiều ngày, hắn đã học được cách lái xe, với thiên tư của hắn, việc này cực kỳ dễ dàng.
Có xe rồi, những thứ Lăng Hàn muốn mang theo có thể chất vào xe, không còn phải vác lỉnh kỉnh trên người trông như tên trộm vừa vét sạch một mẻ.
Ban đầu, Lăng Hàn hơi căng thẳng và hưng phấn, nhưng khi lái xe đi được trăm dặm, hắn dần bình tĩnh lại.
Đường xóc nảy gồ ghề, do thường xuyên xảy ra động đất nên không thể sửa đường. Có đường để lái đã là may mắn lắm rồi.
Lăng Hàn là người mới, lái xe năm ngày đã khiến chiếc xe hư hỏng nặng do bị bào mòn quá mức. Hắn chỉ mới học lái, đương nhiên không biết sửa xe, đành phải đẩy xe sang ven đường, cõng hành lý lên lưng và tiếp tục hành trình.
Đi thêm một ngày, Lăng Hàn dừng lại, tìm một chỗ yên tĩnh để tập trung tu luyện, chuẩn bị cho Hoán Huyết cảnh.
Hắn cảm ứng được ẩn mạch thứ năm!
Nửa ngày sau, kinh mạch này đã được khai m��� đến cực hạn.
Tốt lắm, vẫn còn thiếu ba cái nữa.
Lăng Hàn tiếp tục đi, năm ngày sau thì đến Thiên Liên sơn.
– Theo tư liệu, Bão Hợp phong có một gốc Phượng Vương thụ kết trái từ mười mấy năm trước. Mỗi cây cho ra bảy, tám trái, và dựa vào tuổi đời sinh trưởng của cây cối, ít nhất trong một trăm năm, bảo thụ này sẽ kết trái hàng năm.
Nếu hái hết số trái cây này, ta không chỉ đột phá Hoán Huyết cảnh, mà còn có cả bảo quả để chuẩn bị đột phá Nhị Biến. Ừm, không biết bảo quả này có thể cất giữ được lâu không nhỉ?
Đường trong núi không hề dễ đi, Lăng Hàn phải mất ba ngày mới đến được dưới chân Bão Hợp phong.
– Nơi này có trận pháp trấn áp, càng đến gần đỉnh núi sẽ bị trấn áp càng mạnh mẽ hơn. Nghe nói Phượng Vương thụ do một vị trận pháp sư phát hiện, nhưng ông ấy cũng chỉ có thể nhìn từ xa chứ không thể tiếp cận.
Lăng Hàn tò mò không biết tại sao trên những ngọn núi này lại có trận pháp cấm chế.
Người của văn minh đời trước nhàn rỗi sinh nông nổi sao? Hơn nữa, tại sao văn minh này lại đột nhiên biến mất?
– Lúc trước, ta giao lưu với Hầu ca quá ít. Sau khi tu ra tinh thần lực, ngẫm kỹ lại thì thực lực của Hầu ca quả là sâu không lường được! Hừm, việc Hầu ca bị trấn áp liệu có liên quan đến văn minh đời trước không? Nếu không, nơi nhỏ bé như Cổ Đạo tông làm gì có tồn tại nào đủ sức trấn áp Hầu ca?
Lăng Hàn gạt bỏ những suy nghĩ miên man, bắt đầu quan sát trận pháp trên ngọn núi.
Đại trận này có khiếm khuyết.
Lăng Hàn gật gù. Thiên địa biến đổi lớn, một số dãy núi trước kia chỉ có mười ngọn, nay đột nhiên mọc lên mười mấy hai mươi ngọn, sự thay đổi cực kỳ lớn. Núi nhô lên từ lòng đất, với động tĩnh lớn như vậy, trận pháp trên núi làm sao có thể không bị ảnh hưởng được chứ? Trận pháp đã bị hư hỏng một chút, uy lực yếu đi. Nếu không, ngay cả một trận pháp đại sư cũng không thể nào đặt chân lên núi được.
Lăng Hàn không hề lỗ mãng leo lên ngay, hắn đặt hành lý sang một bên, tập trung quan sát.
Lăng Hàn ngồi hai ngày, bị cảm giác đói bụng mãnh liệt đánh thức. Hắn ăn chút lương khô và uống nước, giờ không phải lúc để thưởng thức món ngon, hắn lại vùi đầu vào nghiên cứu trận đạo.
Nửa ngày sau đó, Lăng Hàn nở nụ cười, xách hành lý bước nhanh lên núi.
Lăng Hàn lẩm bẩm:
– Trái, phải, rồi ba bước trái phải.
Lăng Hàn đi nhanh, đột nhiên chân hắn phát sáng, một tiếng "bùm" vang lên, người và hành lý của hắn liền văng ra xa.
Lăng Hàn ngã uỵch xuống đất, đau đến nhe răng.
– Suy diễn sai ư? À, hóa ra là chỗ này.
Lăng Hàn gật gù. May mắn là hắn có mặt dây chuyền lai lịch bất minh, ức chế phần lớn uy lực của trận pháp, nếu không thì vừa rồi hắn đã toi mạng rồi.
Đi thêm một quãng đường nữa, Lăng Hàn chợt dừng lại.
– Nếu ta suy diễn không sai, thì bên dưới chỗ này chắc chắn có một trận cơ.
Lăng Hàn đào ba thước đất, quả nhiên phát hiện một tảng đá đen thui, bên trên khắc những hoa văn dày đặc.
Lăng Hàn không chắc chắn:
– Ôi, cái này phức tạp hơn trận văn cao cấp rất nhiều, chẳng lẽ đây là cực hiệu trận văn?
Lăng Hàn chưa từng thấy cực hiệu trận văn, nên không thể so sánh được.
Lăng Hàn quan sát kỹ hơn:
– Quả nhiên trận cơ đã bị hư hỏng.
Lăng Hàn không dám đào tảng đá này lên. Hắn linh cảm nếu tùy tiện chạm vào, hậu quả sẽ là bị oanh sát thành bã.
Trên tảng đá, có một phần trận văn bị mài mòn, một góc bị mẻ thì hoàn toàn không có trận văn.
Lăng Hàn cảm khái:
– Quá phức tạp, mỗi ký hi��u là sự tổ hợp của vài trận văn, có sơ cấp, trung cấp và cả cấp độ cao hơn nữa. Ồ, hóa ra có thể như thế này.
Lăng Hàn hầu như tự học tự thông hiểu trận đạo, giờ thấy kiệt tác trận đạo của văn minh đời trước khiến hắn tặc lưỡi cảm thán. Thì ra hắn vẫn còn chưa bước vào cảnh giới nhập môn.
– Tuy ta không thể phân giải trận văn, nhưng có thể vá lại một góc của trận pháp.
Lăng Hàn vươn niệm lực bao phủ quanh trận cơ, lướt qua từng ký hiệu.
Truyện dịch được thực hiện bởi truyen.free, không sao chép dưới mọi hình thức.