Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3574:

“Tiểu Hàn?”

Mọi người hít một hơi lạnh. Từ bao giờ thành chủ đại nhân lại thân mật gọi một tiểu bối như vậy?

Bắt đầu từ ngày mai, không, từ bây giờ Lăng Hàn không còn là phó đội trưởng Huyền Thanh kỳ bình thường nữa, mà là người được thành chủ trọng dụng.

Họ nghĩ mãi không ra, chẳng lẽ chỉ vì Lăng Hàn dâng lên một bình Trú Nhan đan sao?

“Dù nó giúp giữ mãi tuổi thanh xuân, mang lại lợi thế lớn cho Phong tiểu thư khi gả vào cung sau này, nhưng tháng sau là có thể mua được, cũng không cần phải xem trọng đến mức ấy chứ?”

“Nghĩ không ra thật.”

Mọi người vô cùng kinh ngạc, khó chấp nhận.

Phong Nhược Tiên khẽ cúi người về phía Lăng Hàn:

“Đa tạ Lăng phó đội trưởng.”

Lăng Hàn chắp tay trả lễ:

“Khách sáo.”

Lăng Hàn về chỗ, ai nấy đều há hốc mồm như có thể nhét vừa một cái bánh bao. Chỉ có Phan Hổ giơ ngón cái với hắn.

Hàn thiếu gia siêu bảnh!

Lăng Hàn vừa ngồi xuống liền có các đại tiểu thư, các phu nhân trẻ tuổi đến gần hỏi mua Trú Nhan đan.

Đối với phụ nữ, tuổi xuân trôi qua từng phút giây. Dù biết tháng sau sẽ có Trú Nhan đan bán ra, nhưng họ rất muốn có được càng sớm càng tốt.

Hơn nữa, Trú Nhan đan sẽ không được bán rộng rãi, lỡ như lượng cung ứng không đủ thì sao?

Bởi vậy, có được sớm chừng nào, tuổi xuân sẽ được giữ gìn sớm chừng ấy.

Lăng Hàn khéo léo từ chối, nói rằng đan dược là do Mạc Quốc Hào luyện chế, hắn chỉ có mười viên đã tặng hết cho Phong Nhược Tiên. Vừa hay lúc trước Chung Dương Tất đã cho hắn cái cớ, Lăng Hàn đẩy hết sang Mạc Quốc Hào. Còn về việc ngày mai cửa Từ Tâm dược đường có bị đạp hỏng hay không thì Lăng Hàn chẳng quan tâm.

Sau khi dùng yến tiệc và tặng quà, Lăng Hàn đi chào tạm biệt Phong Nhược Tiên.

Lăng Hàn đi được vài bước thì chợt quay đầu lại hỏi:

“Phong tiểu thư, ta có thể xin một điều nho nhỏ không?”

Phong Nhược Tiên hứng thú nhìn Lăng Hàn:

“Yêu cầu gì?”

Người đàn ông này khác với mọi người, rất thú vị.

Lăng Hàn mỉm cười nói:

“Ta xin Phong tiểu thư cho một thứ.”

Mọi người giật thót mình, ngây ngẩn.

Xin đồ của Phong tiểu thư ư?

Ui chà, ngươi đang tán tỉnh thiên kim của thành chủ sao? Đúng là tìm đường chết. Ngươi không nghe nói thành chủ đại nhân có ý muốn đưa Phong Nhược Tiên vào cung? Nàng là cấm luyến, vậy mà ngươi dám mơ tưởng?

Phong Nhược Tiên luôn giữ vẻ mặt dịu dàng, dường như từ nhỏ đã được huấn luyện, dù xảy ra chuyện gì cũng phải giữ gìn sự ung dung, dịu dàng.

“Nói đi.”

Lăng Hàn nói:

“Ta xin Phong tiểu thư cho một cái ghế. Lúc trước cá cược với Thích Tùy Phong nếu ta đánh bại Thác Bạt Thiên Hoang thì hắn phải nuốt một chiếc ghế ở đây, ta sợ đến lúc đó hắn không tìm được, nên ta xin trước một cái.”

Phong Nhược Tiên không kiềm được che miệng cười khúc khích:

“Hì hì.”

Những người khác ngây người ra, sau đó bật cười phá lên.

Tiểu tử này nhớ dai thật, ăn ghế thì cái nào chẳng được, đâu nhất thiết phải là ghế trong phủ thành chủ chứ?

Lăng Hàn nhắc lại chuyện này chắc vì muốn trêu đùa Thích Tùy Phong.

Mọi người nhìn sang Thích Tùy Phong, gã ta siết chặt hai nắm đấm, trán nổi đầy gân xanh, đã tức đến phát điên rồi.

Ài, thật là một kẻ đáng sợ.

Phong Nhược Tiên thu lại tiếng cười, lại là tiểu thư dịu dàng như nước:

“Được, xin cứ tự nhiên.”

Lăng Hàn bưng một cái ghế lên, nghênh ngang rời đi:

“Cảm ơn.”

Mọi người kính phục. Ai vào phủ thành chủ mà còn có thể mang đồ về chứ?

Chỉ có Lăng Hàn!

Tuy chỉ là một cái ghế.

Lăng Hàn kêu xe về nhà.

Thị nữ nh��� tò mò nhìn Lăng Hàn mang ghế về, hỏi dồn dập xem có chuyện gì. Nghe Lăng Hàn kể xong, mắt Hoán Tuyết sáng rực lên, tràn đầy vẻ hâm mộ.

Lăng Hàn cười nói:

“Không cần hâm mộ, chờ tiểu thư nhà nàng rồng bay lên trời thì nàng sẽ còn rạng rỡ hơn cả công chúa.”

Hoán Tuyết liên tục xua tay:

“Không không, Hoán Tuyết hy vọng suốt đời hầu hạ thiếu gia. Hoán Tuyết sợ sau này già đi và trở nên xấu xí, thiếu gia nhìn Hoán Tuyết sẽ cảm thấy khó chịu.”

Lăng Hàn sửng sốt, sau đó cười phá lên.

Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, thị nữ nhỏ cũng sợ mình già đi.

Lăng Hàn nói:

“Không sao, Trú Nhan đan có rất nhiều, chờ lát nữa ta luyện vài lô cho nàng.”

Hoán Tuyết mừng rỡ nói:

“Đa tạ thiếu gia, đa tạ!”

Nếu là chuyện khác chắc chắn Hoán Tuyết sẽ từ chối, làm sao nàng dám nhận của thiếu gia được? Nhưng Trú Nhan đan thì nàng đành mặt dày nhận lấy, chứng tỏ phụ nữ ai cũng yêu cái đẹp.

Không lo Trú Nhan đan bị ế.

Một đêm trôi qua, Lăng Hàn tu luyện nửa tiếng đồng hồ lúc bình minh, ăn sáng sau đó mang thị nữ nhỏ nhàn nhã đến địa điểm đại tái tỉ võ.

Huyền Bắc quốc lấy võ lập quốc, dân chúng yêu võ, nên trong thành chuyên xây dựng các sân võ đạo. Bình thường người ta huấn luyện trong đó, hoặc tổ chức các trận so tài.

Đại tái tỉ võ một năm một lần do phủ thành chủ tổ chức, không cần bỏ tiền mua phiếu, có phiếu vào cửa miễn phí. Một số hào môn thế lực trong thành dĩ nhiên được tặng phiếu dư dả, dân chúng thì đã sớm xếp hàng để nhận phiếu trên mạng.

May mắn sân võ đạo khá lớn, Hùng Cứ thành chỉ có hai mươi vạn người, sân có thể chứa một nửa nhân khẩu.

Các chiến sĩ Huyền Thanh kỳ đều đến:

“Phó đội trưởng, chúng ta đến trợ uy cho phó đội trưởng đây!”

Họ là đội viên của Huyền Thanh kỳ, nên khi không có nhiệm vụ thì khá tự do.

Lăng Hàn gật đầu. Hắn cũng nhìn thấy đội Vân Mặc kỳ nhưng đám người kia không thèm nhìn hắn, chuyện bình thường.

Lăng Hàn hỏi:

“Liên kỳ chủ đâu?”

Vương Phong cười hềnh hệch, vỗ nhẹ vào ngực Lăng Hàn:

“Kỳ chủ đại nhân vào lâu rồi, sao? Muốn kỳ chủ đại nhân ở đây chờ ngươi?���

Đám chiến sĩ cười khúc khích:

“He he he.”

Chết tiệt, đám người này lấy tin vỉa hè từ đâu mà nghĩ lầm hắn và Liên Tuyết Dung có quan hệ mờ ám? Thôi kệ, lười đôi co với bọn họ. Không ngờ đàn ông cũng nhiều chuyện vậy.

Mỗi năm đại tái tỉ võ có rất nhiều người đăng ký tham gia, năm nay cũng không ngoại lệ.

Nếu đánh từng trận thì phải mất mười ngày, nửa tháng mới kết thúc. Nhưng thời gian đại tái chỉ có ba ngày, đến ngày thứ ba chỉ diễn ra một trận, đó là trận chiến quán quân cuối cùng.

Nên ban đầu sẽ rút ra tám tuyển thủ hạt giống, còn lại mọi người chia thành hai mươi bốn tổ chọn ra mười bốn người thắng cuộc vào vòng chính thức.

Lăng Hàn cứ nghĩ mình sẽ phải thi đấu từng trận so tài, nhưng bất ngờ là hắn được xếp vào hạt giống.

Tức là hôm nay Lăng Hàn không phải thi đấu, ngày mai mới đến đây bắt đầu đấu chính thức.

Là Liên Tuyết Dung làm?

Chắc không phải, phủ thành chủ tổ chức so tài, Liên Tuyết Dung không có tư cách nhúng tay.

Vậy thì là Phong Tử Thịnh rồi.

Lăng Hàn gật gù, hắn cống hiến ba tấm đan phương, xem như ông ấy đáp lại thiện ý của mình.

Giải thưởng cuộc so tài đã công bố.

Tám người mạnh nhất được một vạn huyền bắc tệ, tứ cường được một viên Tham Mạch đan bản cải tiến. Á quân được một pháp khí từ thời thượng cổ, quán quân được một viên Kỳ Vân quả.

Dịch phẩm này thuộc bản quy��n truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free