Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3571:

Lăng Hàn liếc qua, chậm rãi nói: — Ta chỉ đang chấp pháp, ngươi dám cản trở ta tức là phản quốc. Ngươi muốn ta diệt ngươi luôn sao?

Cái này!

Dương Hiểu Thành cứng người, tội danh này thật lớn. Nếu bị chụp cái mũ đó, đừng nói là gã, ngay cả Dương gia cũng khó thoát tai ương.

Giọng Lăng Hàn lạnh băng, tiếp tục đến gần Dương Tử Thanh: — Tránh xa ra!

Dương Hiểu Thành cố gắng vớt vát: — Lăng Hàn, ngươi thật sự muốn đối địch với Dương gia ta?

Lăng Hàn quăng cái mũ lớn hơn: — Là Dương gia của ngươi muốn chống đối thánh thượng đúng không?

Dương Hiểu Thành nghẹn họng. Đương kim thánh thượng là thần linh, lúc trước thành lập hoàng triều, xua đuổi yêu thú, truyền bá võ đạo, tạo dựng lại trật tự, đây là công đức vô thượng, mọi người đều kính trọng ngài từ tận đáy lòng.

Nếu tin đồn Dương Hiểu Thành bất kính với thánh thượng bị lan truyền ra ngoài, e rằng gã sẽ bị người ta chặt ra từng khúc.

Dương Tử Thanh đứt dây thần kinh: — Không, không, không!

Dương Tử Thanh ngã xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem: — Ta không muốn chết! Ta không muốn chết!

Lăng Hàn lạnh lùng nói: — Chẳng ai muốn chết cả, nhưng ngươi đã làm chuyện tội ác tày trời!

Lăng Hàn không có lòng đồng tình vì đối phương thuê sát thủ giết hắn. Hắn không phải thánh mẫu.

Lăng Hàn vươn tay chộp Dương Tử Thanh.

Trong áp lực tuyệt vọng, khát vọng sống sót của Dương Tử Thanh bùng lên mãnh liệt, cuống cuồng tìm đường tháo chạy. Hướng chạy của y là vào sâu bên trong phủ thành chủ.

Mọi người sửng sốt sau đó khẽ gật gù hiểu ra.

Chạy ra ngoài thì Dương Tử Thanh có nhanh hơn Lăng Hàn được không?

Ngược lại nếu chạy vào phủ thành chủ thì Lăng Hàn có dám đuổi theo không?

Lùi một bước cho là Lăng Hàn dám rượt theo, nhưng nếu Dương Tử Thanh gặp được thành chủ đại nhân thì liệu hắn còn dám ra tay sát hại người?

Thành chủ đại nhân không phải Lăng Hàn, ngài sẽ phải cân nhắc giữa các thế lực, và thực lực của mỗi gia tộc. Cái kiểu lời khai một phía này hoàn toàn có thể bị bác bỏ.

Chậc chậc, trong thời gian ngắn có thể suy nghĩ được nhiều như vậy, Dương Tử Thanh không hề ngốc.

Nếu Dương Tử Thanh biết bình luận của mọi người thì gã cũng sững sờ, vì gã không nghĩ nhiều như thế, hoàn toàn là cắm đầu tháo chạy.

Dương Tử Thanh chạy, người trước mặt đều tránh đường. Một là vì mọi người không muốn dính dáng với gã, hai là vì không muốn đối địch với Dương gia.

Dương Tử Thanh một đường chạy thông suốt, nhưng đằng trước bỗng xuất hiện một thiếu nữ, khoảng mười bảy, mười tám tuổi, xinh đẹp mơn mởn, làn da trắng nõn như sữa, mái tóc đen nhánh mượt mà, cực kỳ xinh đẹp.

Nếu là lúc khác Dương Tử Thanh sẽ tha thiết nịnh nọt giai nhân, hy vọng được mỹ nhân ưu ái. Nhưng bây giờ trong đầu Dương Tử Thanh chỉ có mạng sống của mình, vì thế gã vươn tay chộp lấy thiếu nữ, định ném về phía Lăng Hàn, tạo cơ hội chạy trốn cho mình.

Dương Tử Thanh mới thò tay ra thì bên tai y vang lên một giọng nói lạnh băng: — Muốn chết!

Không có chuyện sau đó nữa.

Dương Tử Thanh đã chết.

Dương Tử Thanh bị người bóp cổ, chỉ trong chớp mắt toàn bộ xương cốt đã nát vụn, chết ngay tại chỗ.

Văn Nhân Tứ Nguyệt, Triệu Trực Thụ, Lý Tử Nguyệt gọi tên thiếu nữ vừa bước ra: — Nhược Tiên muội tử.

Bọn họ lại hành lễ với lão nhân đi bên cạnh thiếu nữ, với vẻ mặt vô cùng cung kính.

Mới rồi là lão nhân bóp chết Dương Tử Thanh.

Đây là Phong Nhược Tiên sao?

Đa số người có mặt ở đây đều không biết mặt Phong Nhược Tiên, nghe nhóm Văn Nhân Tứ Nguyệt chào hỏi mới hiểu ra.

Mọi người hành lễ: — Xin chào Phong tiểu thư!

Đây là đại tiểu thư phủ thành chủ, tương lai không chừng còn sẽ thành vương phi, thậm chí là hoàng hậu.

Đám người với vẻ mặt kỳ quái, tự nhủ trong lòng rằng Dương Tử Thanh thật sự quá xui xẻo, vừa lúc đụng vào Phong Nhược Tiên, lại còn dám ra tay với nàng. Nhưng lão nhân kia là ai, ra tay dứt khoát, vô tình đến mức trực tiếp tước đoạt mạng người.

Lăng Hàn khẽ lắc đầu thầm nghĩ, hắn muốn tự tay giết Dương Tử Thanh. Nhưng trông lão nhân vô cùng mạnh mẽ, thôi đành bỏ qua, đừng dại mà tìm lão "lý luận".

Ba người Văn Nhân Tứ Nguyệt cùng chào: — Xin chào Mục quản gia!

Mọi người tim rớt cái bịch. Ai nấy đều biết phủ thành chủ có một lão quản gia, nghe nói lúc bị người truy sát được thành chủ đại nhân cứu nên cam tâm tình nguyện làm người hầu.

Đây là một cường giả Cực Cốt cảnh.

Những người khác hành lễ: — Xin chào Mục quản gia!

Đối với một đại nhân vật cần phải thể hiện sự cung kính, đó là cường giả tầm cỡ trong Hùng Cứ thành.

Lão quản gia không để ý đến ai, lão nheo mắt, dáng vẻ dường như uể oải.

Phong Nhược Tiên cười tủm tỉm chào đám người Văn Nhân Tứ Nguyệt, cũng thân thiện mỉm cười đáp lại những người khác. Nàng dịu dàng như nước, không chút kiêu ngạo của thiên kim phủ thành chủ, khiến mọi người không ngớt lời tán thán. Cái tên đẹp tựa tiên nữ quả là không sai, thân thiện như một hài tử trong gia đình bình thường, dễ dàng chiếm được cảm tình của mọi người.

Lăng Hàn thì thầm lắc đầu, một người sống bỗng chết trước mắt mà nàng không hề chớp mắt, đây là phản ứng của người thường sao?

Nhưng liên quan gì hắn?

Phong Nhược Tiên chỉ vào Dương Tử Thanh, hỏi: — Hắn bị gì vậy?

Lý Tử Nguyệt đến gần kéo Phong Nhược Tiên sang một bên thì thầm: — Nhược Tiên muội muội, để ta nói cho nghe.

Một lúc sau Phong Nhược Tiên quay lại, nhìn về phía Lăng Hàn: — Lăng phó đội trưởng làm rất tốt.

Khen hắn?

Lăng Hàn có chút kinh ngạc, rõ ràng là hắn đã ép Dương Tử Thanh chạy trốn, khiến y hốt hoảng va vào Phong Nhược Tiên, dẫn đến việc lão quản gia phải ra tay oanh sát y. Dù sao thì có người chết ngay trong bữa tiệc chắc chắn sẽ khiến chủ nhân không mấy vui vẻ, nhưng Phong Nhược Tiên không những không hề tức giận mà ngược lại còn khen ngợi hắn, làm Lăng Hàn thấy kỳ lạ.

Lăng Hàn gật đầu với Phong Nhược Tiên: — Xin lỗi vì ra tay trong tiệc sinh nhật của Phong tiểu thư, đã quấy nhiễu tiểu thư.

Phong Nhược Tiên cười dịu dàng khiến lòng người thư thái: — Cấu kết với tổ chức sát thủ, quốc pháp khó tha, Lăng phó đội trưởng đừng tự trách.

Bảo sao Phong Tử Thịnh tràn đầy tự tin cho rằng nữ nhi sẽ thành sủng phi của các hoàng tử, thậm chí có hy vọng trở thành hoàng hậu. Từ dung mạo đến cách ăn nói, cử chỉ, tu dưỡng của nàng đều không thể nào chê trách được.

Phong Nhược Tiên thu lại ánh mắt khỏi Lăng Hàn, quay sang trò chuyện vài câu với mọi người, sau đó tuyên bố bắt đầu tiệc sinh nhật.

Tuy rằng thành chủ không đến nhưng có một vị lão quản gia Cực Cốt cảnh tọa trấn, khiến mọi người khó lòng vui vẻ thoải mái, mỗi lời nói, mỗi cử chỉ đều vô cùng gò bó.

Lăng Hàn thì không để ý, chỉ chờ chút nữa tặng quà xong hắn sẽ đi.

Chuyến đi này có thu hoạch lớn, đánh Nghiêm Tuấn một trận, làm Dương Tử Thanh chết, xem như đã có được một nửa lợi ích mong muốn, việc còn lại là tìm cách tiêu diệt Nghiêm Tuấn.

Ai nấy đều biết thành chủ đại nhân định gả nữ nhi cho hoàng thất nên không kẻ nào mù quáng mà hiến ân cần với nàng, chẳng khác nào tự tìm cái chết. Mọi người khách sáo giữ khuôn phép.

Lăng Hàn ngồi cạnh Nghiêm Tuấn, gã đang uống rượu giải sầu. Sau khi xấu mặt trước mọi người, giờ đây không ai muốn ngồi gần Nghiêm Tuấn nữa.

Bản quyền dịch thuật này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free