(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3568:
Phan Hổ rụt cổ nói: "Đó là tuyệt sắc giai nhân của Lý gia, mang tên Lý Tử Nguyệt. Đừng thấy nàng đẹp như tiên nga mà tính cách lại đáo để, ra tay vô tình. Một thiếu gia lông bông của Lưu gia chỉ vì ngắm nàng lâu thêm một chút, buột miệng khen 'cô nương này thật đẹp' mà đã bị đánh chết. Lưu gia là một trong những hào môn chỉ đứng sau ba thế lực lớn, gia tộc có cường giả Hoán Huyết cảnh tọa trấn, nhưng được ích gì? Lưu gia không dám hó hé nửa lời, đành xem như chuyện chưa từng xảy ra."
Lăng Hàn nhìn sang, Văn Nhân Tứ Nguyệt, Triệu Trực Thụ và Lý Tử Nguyệt đang đứng thành một vòng tròn, xung quanh là vô số nam nữ trẻ tuổi vây quanh như sao sáng vờn trăng. Bên ngoài vòng tròn lớn ấy là sáu, bảy vòng nhỏ hơn, với quy mô kém hơn hẳn.
Phan Hổ chỉ vào những vòng người nhỏ nói: "Lưu gia, Dương gia, Thích gia, Hồ gia, Long gia, Thác Bạt gia. Sáu gia tộc lớn này đều là những thế lực chỉ đứng sau ba hào môn chính, mỗi gia tộc đều có cường giả Hoán Huyết cảnh. Nghe đồn lão tổ Kỷ gia đang bế tử quan, nếu thành công xuất quan thì trong thành sẽ có thêm một thế lực Cực Cốt cảnh nữa."
Mỗi vòng tròn nhỏ này đều lấy một người làm trung tâm, ngầm tỏa ra địch ý với những vòng khác. Thỉnh thoảng, một vòng tròn nhỏ lại tiến vào vòng lớn hơn để kính rượu.
Lăng Hàn hỏi: "Người nào là Thác Bạt Thiên Hoang?"
Phan Hổ lắc đầu, bĩu môi chỉ sang trái: "Võ si như hắn làm sao có mặt ở đây được. Kia là Thác Bạt Cống của Thác Bạt gia, đường ca của Thác Bạt Thiên Hoang. Trước kia hắn cũng từng có tiếng là một thiên tài, nhưng từ khi Thác Bạt Thiên Hoang nổi lên, ánh sáng của Thác Bạt Cống hoàn toàn bị lu mờ."
Lăng Hàn nhìn sang, đó là một thanh niên khoảng hai mươi lăm, hai mươi sáu tuổi, dáng vẻ đường đường, khí vũ phi phàm, nhưng giữa đôi lông mày lại đọng lại vẻ ưu tư nặng nề.
Vốn là thiên tài mà bị tộc đệ của mình làm lu mờ ánh sáng, đúng là chuyện khiến người ta không khỏi buồn bực.
Phan Hổ nói: "Ngoài các hào môn võ đạo ra, còn có đan sư, trận pháp sư. Như Cố Thiên Hòa, hội trưởng Hiệp Hội Trận Đạo, Chu hội trưởng của Hiệp Hội Đan Sư. Dù họ chỉ ở Hoán Huyết cảnh nhưng cũng đủ để sánh ngang với các hào môn Cực Cốt cảnh. Như dượng của ta, tuy chỉ là thập nhị mạch nhưng vì là đan sư trung cấp nên có uy tín rất lớn, ngay cả Hoán Huyết cảnh cũng phải nể trọng. Đặc biệt là bây giờ, sau khi cho ra mắt Bí Lực Hoàn và Tham Mạch đan bản cải tiến, thành chủ đại nhân còn khen nức nở, phỏng chừng dượng ta đã có thể sánh ngang Cực Cốt cảnh rồi. Đương nhiên tất cả là công lao của Hàn thiếu gia!"
Cuối cùng, Phan Hổ không quên vuốt mông ngựa một câu.
Lăng Hàn cười cười, chỉ cần Phong Tử Thịnh biết tất cả là do hắn làm là đủ, chứ để nhiều thế lực suốt ngày vây quanh thì làm gì, chỉ tổ làm phiền việc tu luyện của hắn.
Phan Hổ lên tiếng: "A! Nghiêm Tuấn đến rồi!"
Nghiêm Tuấn nhanh chóng bước vào từ ngoài cửa, Dương Tử Thanh theo sát phía sau.
Nghiêm Tuấn vừa đến lập tức thu hút ánh mắt của rất nhiều người, đó chính là thiên tài số một về trận đạo, với thành tựu tương lai không thể nào lường trước được. Những người thừa kế từ các gia tộc hạng hai như Lưu gia, Tiền gia ngay lập tức xúm lại chào hỏi Nghiêm Tuấn.
Nghiêm Tuấn tỏ ra khiêm tốn lễ độ, nhưng Lăng Hàn thấy rõ nét kiêu ngạo ẩn sâu trong ánh mắt hắn, hiển nhiên ngay cả những gia tộc Hoán Huyết cảnh cũng không đáng để hắn bận tâm. Nghiêm Tuấn có dã tâm rất lớn, hắn muốn sau này đến đế đô để lập danh, trở thành nhân vật lẫy lừng một cõi ở Huyền Bắc quốc.
Mắt Lăng Hàn lóe tia sát ý, hắn sẽ không để Nghiêm Tuấn đi đế đô. Hắn đã dám thuê sát thủ nhắm vào mình, vậy mà còn muốn vỗ mông phủi áo rời đi? Hừ, mơ đẹp quá rồi!
Phan Hổ hỏi: "Hàn thiếu gia có thù với Nghiêm Tuấn?"
Tuy Phan Hổ chỉ là kẻ lông bông, chẳng được tích sự gì nhưng lại rất giỏi quan sát sắc mặt.
Phan Hổ vỗ tay một cái rồi nói nhỏ: "A, đúng rồi! Nghe nói tên Nghiêm Tuấn đang theo đuổi Liên kỳ chủ của Huyền Thanh kỳ, mà Hàn thiếu gia lại ở trong Huyền Thanh kỳ. Ha ha, ta hiểu rồi, hiểu rồi!"
Ngươi biết cái gì!
Lăng Hàn lườm Phan Hổ, rõ ràng tiểu tử này đang nghĩ bậy bạ. Nhưng Nghiêm Tuấn đang theo đuổi Liên Tuyết Dung?
Lăng Hàn gật gù, vậy ra đây chính là nguồn cơn vì sao Nghiêm Tuấn lại nhắm vào mình. Hắn vốn thấy kỳ lạ, giờ ngẫm lại thì mọi chuyện đều xuất phát từ Liên Tuyết Dung.
Nhưng chỉ vì một chút nghi ngờ vớ vẩn cộng thêm những chuyện suy đoán vu vơ mà Nghiêm Tuấn lại dám thuê sát thủ giết người sao?
Lòng dạ hắn thật quá hẹp hòi.
Lăng Hàn luôn cho rằng, một người dù thiên tài đến mấy nhưng nếu lòng dạ hẹp hòi thì cũng đã định trước không có tiền đồ lớn.
Phan Hổ hơi hoảng hỏi: "Hàn thiếu gia, Hàn thiếu gia làm gì vậy?"
Lăng Hàn đang sải bước đến chỗ Nghiêm Tuấn.
Chẳng lẽ đây là tình địch gặp mặt nhau, lập tức đỏ mắt, muốn đánh nhau sao?
Phan Hổ giật mình thon thót, Lăng Hàn tính gây sự sao? Đây là phủ đệ của thành chủ đại nhân, lại còn là tiệc sinh nhật của Phong Nhược Tiên, nếu phá hỏng không khí vào lúc này thì liệu thành chủ đại nhân có bỏ qua cho hắn không? Dù bây giờ ngươi được thành chủ yêu thương đến đâu cũng không thể gây rối như vậy, dù ngươi có thiên phú ghê gớm đến mấy trong đan đạo thì cũng cần nương tựa vào cường giả, không thể đắc ý mà quên hết mọi chuyện.
Phan Hổ lật đật chạy theo, nhưng chân Lăng Hàn dài hơn, chỉ vài bước đã bỏ xa hắn.
Lăng Hàn đứng trước mặt Nghiêm Tuấn: "Nghiêm huynh!"
Mắt Nghiêm Tuấn lóe lên tia lửa giận dữ dội liếc về phía Lăng Hàn.
Hôm trước Nghiêm Tuấn lại bị tổ chức Địa Ngục chất vấn, còn bị uy hiếp sẽ giết hắn, chỉ vì hắn đã cung cấp tư liệu giả.
Lăng Hàn không phải thập mạch mà là thập nhị mạch, thậm chí có thực lực ngang ngửa Hoán Huyết cảnh.
Nói thật, Nghiêm Tuấn không tin nổi. Dù là thiên kiêu tuyệt đỉnh trăm năm khó gặp như Thác Bạt Thiên Hoang cũng không thể sánh ngang với Hoán Huyết cảnh. Lăng Hàn chỉ là phó đội trưởng của Huyền Thanh kỳ thì có tài đức gì m�� làm được điều đó?
Nhưng Nghiêm Tuấn không nghĩ ra tổ chức Địa Ngục lừa gạt hắn bằng cách nào, nên hắn tin rằng bên cạnh Lăng Hàn có cao thủ bảo vệ, hay chính là Liên Tuyết Dung. Nếu cường giả tam biến âm thầm ra tay thì rất có thể bảo vệ Lăng Hàn.
Nghĩ đến đó, Nghiêm Tuấn càng ghen ghét dữ dội hơn.
Giờ tiểu tử này dám đến trước mặt mình diễu võ dương oai?
Nghiêm Tuấn khẽ nhếch môi, phát ra tiếng cười khẩy: "Ha ha."
Trước mặt công chúng, đặc biệt là trong buổi tiệc hôm nay, Nghiêm Tuấn rất chú trọng hình tượng của bản thân.
Dương Tử Thanh đứng ra: "Lăng Hàn, ngươi muốn làm gì?"
Lăng Hàn cười nói: "Ta đang nói chuyện với chủ tử của ngươi, ngươi xen mồm vào làm gì?"
Lăng Hàn ấn tay lên vai Dương Tử Thanh đẩy nhẹ, khiến hắn không kiềm được mà lùi sang một bên.
Lăng Hàn choàng vai Nghiêm Tuấn: "Nào, chúng ta tâm sự."
Ai thèm tâm sự với ngươi! Có gì để nói?
Nghiêm Tuấn muốn tránh thoát, hắn có tạo nghệ không nhỏ trong trận pháp, rất có thiên phú, nhưng về võ đạo thì chỉ ở mức bình thường. Tu vi thập nhị mạch của hắn không thấp, nhưng so về lực lượng với Lăng Hàn thì kém xa, làm sao Nghiêm Tuấn vùng thoát được?
Người khác không biết chuyện nên thấy Nghiêm Tuấn tuy xô đẩy nhưng rõ ràng là giả vờ ngại ngùng, chứ nếu không thì sao hắn không thể đẩy người kia ra?
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung này đều thuộc về truyen.free.