(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3561:
Lăng Hàn yên lặng lắng nghe. Sau khi ghi nhớ, giọng Hầu ca không còn vang lên nữa.
Lăng Hàn lẩm bẩm: – Khi đó, Hầu ca không nói chắc sợ làm ta nản chí. Ha ha, Hầu ca không biết ý chí của ta cứng cỏi đến mức nào. Ta thích nhất là rèn luyện đến cực hạn của mỗi cảnh giới. Giống như mọi người đều đã định trước không nổi bật, muốn vươn lên không thể chỉ dựa v��o kinh mạch rộng hơn người khác, mà phải đả thông nhiều kinh mạch hơn nữa. Nếu ta đả thông một kỳ kinh có lẽ đã ngang ngửa Hoán Huyết cảnh? Chắc chắn rất khó, vì đó là vượt qua một đại cảnh giới, nhưng ta tin rằng nếu đả thông bốn, năm kỳ kinh thì thực lực của ta sẽ không hề thua kém Hoán Huyết cảnh. Tốt lắm, cố gắng kiếm tiền rồi lại bày trận nhà giàu thôi!
Ngọc tử đã hao hết, Lăng Hàn đứng dậy. Hắn vốn định trùng kích Hoán Huyết cảnh, nhưng không ngờ mới tu luyện được một nửa Thông Mạch cảnh. Muốn nhanh chóng tăng cao tu vi cần dùng trận nhà giàu hoặc thiên tài địa bảo tương tự Phục Lăng quả, nhưng thiên tài địa bảo không phải muốn là có ngay, vì vậy trận pháp thiết thực hơn.
Lăng Hàn bắt đầu liều mạng luyện đan.
Mỗi viên đan dược là nền móng cho hắn tăng cao thực lực, thêm một viên đan là thêm một phần nền tảng vững chắc.
Lăng Hàn có áp lực và động lực kiếm tiền rất lớn, nên hắn quyết định luyện cùng lúc hai lô đan.
Không có gì là không thể, nếu không thử nghiệm thì lấy đâu ra kỳ tích? Hơn nữa đây chỉ là đan dược cấp thấp nhất, chắc không thành vấn đề.
Lúc này, khả năng kiểm soát tinh thần lực tỉ mỉ, tinh tế của hắn phát huy uy lực. Một lòng hai dùng vẫn thừa sức.
Vậy cùng lúc luyện ba lô được không?
Có động lực kiếm tiền khiến Lăng Hàn trở nên điên cuồng.
Ba lô… Có thể!
Vậy bốn lô.
Bốn lô… Cũng có thể!
Năm lô.
Thất bại. Lăng Hàn lắc đầu, cực hạn hiện tại của hắn là một lòng bốn dùng, không thể phân tâm thêm nữa nếu không sẽ hỏng việc.
Bốn lô cũng được, ít nhất hiệu suất đã tăng gấp ba lần.
Bảy ngày qua, Lăng Hàn luyện ra gần chín trăm viên Tham Mạch đan. Chính hắn cũng không tin nổi, đúng là quá điên cuồng.
Mạc Quốc Hào nhận lấy số đan dược này mà suýt quỳ rạp xuống đất.
Dược thần đầu thai cũng chỉ đến thế là cùng.
Gã thầm than: “Ta xin quỳ phục!”
Mạc Quốc Hào không biết nên nói gì, đây thật sự là một đan sư sơ cấp ư?
Không, dù là tông sư ra tay, đối với việc luyện chế Tham Mạch đan cũng phải trố mắt, tự than thở không bằng.
Người trẻ tuổi này sắp trở thành một truyền kỳ trong đan đạo.
Mạc Quốc Hào tỉnh táo lại, trở về bản chất của một thương nhân: – Nhiều Tham Mạch đan như vậy không thể đấu giá hết một lần, làm vậy sẽ không thể bán được giá cao.
Lăng Hàn gật đầu nói: – Ngươi có thể đấu giá từ từ, nhưng ta cần tạm ứng một số tiền.
Mạc Quốc Hào hỏi: – Bao nhiêu?
Lăng Hàn đáp: – Khoảng một nghìn vạn.
Mạc Quốc Hào đau nhói. Lăng Hàn này quả thật không biết ngại.
Nhưng một viên Tham Mạch đan giá hơn hai vạn, Lăng Hàn thu về khoảng hai vạn. Giao ra chín trăm viên Tham Mạch đan, hắn muốn tạm ứng một nghìn vạn cũng không quá đáng.
Mạc Quốc Hào gật đầu nói: – Được.
Thật ra Mạc Quốc Hào không có nhiều vốn lưu động như vậy, gã cần mượn một chút. Nhưng với danh vọng, địa vị hiện giờ của gã, có tiền trang nào dám từ chối?
Mạc Quốc Hào hành động rất nhanh, hai ngày sau đã chuyển một nghìn vạn Huyền Bắc tệ vào tài khoản của Lăng Hàn.
Lăng Hàn rất vừa lòng, có thể trở thành đại gia ba lần liền.
Lăng Hàn lại mua chín vạn viên ngọc tử, ông chủ sợ đứng tim. Vị này có tiền nhiều mà cũng tùy hứng thật.
Chờ ngọc tử được đưa đến, Lăng Hàn lại bố trí Thiên Vân trận. Huyền Bắc quốc có nhiều cường giả, chỉ có danh hiệu trận pháp sư, đan sư vẫn chưa đủ, sức mạnh tự thân mới là thứ đáng tin cậy.
Ầm!
Nhiều bí lực ồ ạt đổ về phía Lăng Hàn.
Đến đây nào, nào, nào!
Lăng Hàn vận chuyển công pháp của Hầu ca, thúc đẩy luồng lực lượng này lưu chuyển trong người. Chính kinh thứ mười hai nhanh chóng được mở rộng, chỉ nửa ngày đã đạt đến cực hạn, không thể tiến thêm một phần nào nữa nếu không kinh mạch sẽ đứt đoạn.
Được rồi, giờ thì cảm ứng kỳ kinh bát mạch.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ, nuốt một viên Tham Mạch đan. Mặc dù hắn tự tin vào mình, nhưng có thể giảm bớt khó khăn thì tại sao phải hành hạ mình?
Đúng như Hầu ca nói, rất khó cảm ứng kỳ kinh bát mạch. Dù có Tham Mạch đan hỗ trợ, ừm, ước chừng Tham Mạch đan thích hợp dùng cho chính kinh, còn thăm dò kỳ mạch thì hiệu quả giảm năm mươi phần trăm hoặc thấp hơn nữa.
Lăng Hàn vận chuyển niệm lực thẩm tra thân thể, tìm chỗ đột phá.
– Hoán Tuyết, lại đây!
Kỳ kinh bát mạch đã được mở ra thì không thể dừng lại, trừ phi năng lượng đã cạn kiệt.
Lăng Hàn đang thăm dò kinh mạch, hắn chỉ cần một chút năng lượng. Nhiều hơn nữa chỉ là lãng phí, lại không thể giúp hắn mở rộng kinh mạch thêm.
Không thể lãng phí.
Thị nữ nhỏ Hoán Tuyết bước vào trận, hấp thu năng lượng bàng bạc, tu vi tăng nhanh vùn vụt.
Hoán Tuyết cần năng lượng không cần quá tinh thuần. Về điểm này, tốc độ tu luyện của nàng đã nhanh hơn Lăng Hàn gấp mười lần. Nhưng Huyền Hoàng quyết hấp thu năng lượng kém xa công pháp của Hầu ca. Bởi vậy, nếu tu luyện bình thường thì Lăng Hàn vẫn tiến bộ nhanh hơn nàng một chút.
Lăng Hàn mặc kệ Hoán Tuyết, hắn tập trung hết sức vào thân thể mình, thăm dò kỳ kinh bát mạch đầu tiên.
Một tiếng sau, Lăng Hàn rùng mình, há miệng phun ra một ngụm máu.
Hoán Tuyết vội dìu hắn: – Thiếu gia bị sao vậy?
Từ nửa tiếng trước, trận pháp đã ngừng vận chuyển, tiêu hao hết ngọc tử.
Lăng Hàn cười nói, nét mặt mừng như điên: – Không sao.
Lăng Hàn đã tìm được kỳ kinh thứ nhất, nhưng vì trận pháp đã dừng, hắn không còn rút được lực lượng nên không thể mở rộng.
Lăng Hàn lại bỏ ngọc tử vào, mở ra trận nhà giàu lần hai.
Ầm!
Lực lượng cuồn cuộn ập đến, Lăng Hàn dẫn dắt lực lượng mở ra kỳ kinh đầu tiên, lặp đi lặp lại mở rộng, tu vi tăng vùn vụt.
Nửa ngày sau, Lăng Hàn ngừng lại, kỳ kinh thứ nhất đã mở rộng đến cực hạn.
Lăng Hàn không dùng đống ngọc tử cuối cùng, vì hắn cần cảm ứng kỳ kinh thứ hai trước. Hắn sẽ dùng thời gian tu luyện buổi sáng để khai mở nó, sau đó mới dùng trận nhà giàu để mở rộng kỳ kinh đến mức tận cùng.
Đáng tiếc đến sáng ngày thứ hai, Lăng Hàn vẫn không cảm ứng được kỳ kinh thứ hai, làm hắn hơi thất vọng.
Lăng Hàn mở quang não ra tra tìm trên trang mạng quốc tế.
Lăng Hàn không điều tra được tư liệu gì về kỳ kinh bát mạch, cuối cùng tuyên bố treo giải thưởng mới có người trả lời.
[Kỳ kinh bát mạch được gọi là ẩn mạch, nghe nói cũng thuộc về Thông Mạch cảnh. Tức là cực hạn của Thông Mạch cảnh là hai mươi mạch, nhưng đã từ lâu chưa ai nghe nói có người đả thông một kỳ kinh, đó chỉ là truyền thuyết. Vẫn là nghe đồn, kỳ kinh bát mạch gồm có Đốc mạch, Nhâm mạch, Xung mạch, Đái mạch, Dương Duy mạch, Âm Duy mạch, Âm Kiều mạch, Dương Kiều mạch. Nhưng chỉ có các cái tên gọi, là thật hay chỉ là lời đồn thổi khó xác định.]
Bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin đừng mang đi nơi khác.