(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3547
Trước cửa lớn, Cố Thiên Hòa vì giữ gìn danh tiếng của Hiệp Hội Trận Đạo, chỉ răn dạy một lúc rồi thôi, sau đó ôn tồn gọi Lăng Hàn đi theo mình.
Lăng Hàn hiểu rõ chừng mực, hắn và Hiệp Hội Trận Đạo không có bất kỳ quen biết nào, hơn nữa tự mình ra tay đánh người mới thật sự hả dạ.
Việc này xem như món lợi tức trước mắt thu về một chút, còn món nợ chính thì sau này hẵng tính.
Lăng Hàn đi theo Cố Thiên Hòa vào đại điện, rồi tiến vào một gian thư phòng.
Đại điện vốn được xây bằng nham thạch, mà đã là Hiệp Hội Trận Đạo thì khắp nơi tất nhiên đều có dấu vết của trận pháp. Sau khi Lăng Hàn bước vào, hắn cảm thấy hơi bất an. Nếu hắn ra tay hành hung ở đây, e rằng không cần ai nhúng tay, trận pháp sẽ tự động trấn áp hắn trước.
Cố Thiên Hòa hỏi: – Ngưu sư thúc phái ngươi đến đây có lời nhắn gì không?
Ngưu sư thúc?
Thảo nào lại dễ nói chuyện như thế. Lão già lười biếng đó hóa ra lại có thân phận không hề nhỏ. Thì ra lão ta họ Ngưu.
Lăng Hàn lắc đầu nói: – Ngưu tiền bối chỉ bảo ta đến tìm người, chứ không nói cụ thể là việc gì.
Cố Thiên Hòa sửng sốt, Ngưu sư thúc có ý gì?
A!
Cố Thiên Hòa chợt nhớ, lần trước lão đến bái kiến Ngưu Hoa Thanh để hỏi về việc năm sau đế đô tổ chức tỷ thí, lão muốn hỏi ý kiến Ngưu Hoa Thanh xem nên cử ai làm đại biểu. Lúc ấy Ngưu Hoa Thanh vẻ mặt không kiên nhẫn, phớt lờ Cố Thiên Hòa. Không ngờ mới chỉ vài ngày trôi qua, lão đã phái người đến.
Không lẽ đây là nhân tuyển mà Ngưu sư thúc đề cử?
Một tiểu tử thậm chí còn không phải người của Hiệp Hội Trận Đạo?
Cố Thiên Hòa ngẫm nghĩ, hỏi: – Tiểu bằng hữu là trận pháp sư?
Lăng Hàn trả lời: – Chỉ hiểu sơ một chút.
Cố Thiên Hòa lại hỏi: – Ngươi tu luyện tinh thần lực từ lúc mấy tuổi?
– Mấy tháng trước.
Cố Thiên Hòa suýt sặc nước bọt, cảm thấy vô cùng lúng túng.
Ngưu sư thúc cố ý trêu đùa lão sao? Đề cử một người hoàn toàn mới đến để làm lão khó xử?
Nếu bỏ mặc Lăng Hàn thì lão sẽ mang tiếng không tôn trọng trưởng bối, còn nếu đồng ý thì cử một người hoàn toàn mới đi đế đô tỷ thí lại quá mất mặt.
Ôi, thật khó xử chết đi được.
Cố Thiên Hòa trầm ngâm nói: – Được rồi, vậy để ta thử tinh thần lực của ngươi xem sao.
Hả? Thử tinh thần lực của mình làm gì chứ?
Lăng Hàn thấy lạ, hắn chỉ đến báo tin thôi mà sao lại phải bị trắc nghiệm tinh thần lực? Rốt cuộc là chuyện gì đây?
Cố Thiên Hòa đặt một cây bút xuống mặt bàn: – Thử nâng nó lên xem.
Lăng Hàn chưa từng thử cách vận dụng tinh thần lực kiểu này, nên hắn tò mò thử làm theo. Niệm lực tuôn ra, hóa thành những xúc tu vô hình chạm vào cây bút. Cây bút cách Lăng Hàn khoảng bảy thước, ở cự ly này, tinh thần lực đã trở nên rất yếu ớt.
Lộc cộc!
Cây bút lăn sắp rớt xuống, Lăng Hàn cuống quýt, niệm lực hóa thành một bàn tay vô hình, tóm lấy cây bút đang lơ lửng giữa không trung.
Cố Thiên Hòa lộ vẻ giật mình: – A?
Mặc dù là Cố Thiên Hòa đưa ra yêu cầu, nhưng lão thực lòng không trông đợi Lăng Hàn có thể làm được.
Nếu thật sự làm được điều này, thì tinh thần lực của Lăng Hàn ít nhất cũng đã đạt đến sơ cấp.
Không thể ngờ Lăng Hàn thật sự làm được.
Mợ ơi, tiểu tử này thật sự chỉ tu luyện tinh thần lực trong mấy tháng ư? Muốn đạt đến tinh thần lực sơ cấp, thiên tài như Nghiêm Tuấn cũng phải mất năm năm. Nếu hắn nói thật, thì tiểu tử này tuyệt đối là một yêu nghiệt.
Cố Thiên Hòa lúc này mới phần nào hiểu được vì sao Ngưu sư thúc lại đưa Lăng Hàn đến đây.
Nhân tài...
Không, thiên tài!
Cố Thiên Hòa có chút dao động, có nên phái Lăng Hàn làm đại biểu của Hùng Cứ thành hay không?
Nhưng hai ngày trước, Cố Thiên Hòa đã bàn bạc với mấy vị chấp sự về việc phái Nghiêm Tuấn làm đại biểu của họ. Giờ lão bỗng dưng muốn đổi người thì thật khó coi. Hơn nữa, Nghiêm Tuấn cũng là một thiên tài trận đạo với tương lai rộng mở, đầy hứa hẹn. Giờ Cố Thiên Hòa đột ngột gạch tên chẳng phải sẽ khiến người ta thất vọng, đau khổ sao? Một nhân tài như vậy thì tòa thành nào mà chẳng rộng cửa hoan nghênh?
Nhưng Lăng Hàn thì sao?
Người này được Ngưu sư thúc đề cử đến, nếu Cố Thiên Hòa không cho Lăng Hàn tham gia thì chẳng phải là không nể mặt Ngưu sư thúc? Nếu sư phụ của Cố Thiên Hòa biết chuyện, chắc chắn sẽ lột da lão.
Hơn nữa Lăng Hàn rất thiên tài.
Cố Thiên Hòa vô cùng khó xử, vì sao Ngưu sư thúc không phái người này đến sớm hơn, như vậy lão đã không phải khó xử đến thế.
Ài.
Cố Thiên Hòa nhìn Lăng Hàn, khách sáo nói: – Tiểu hữu có hứng thú tham gia vào Hiệp Hội Trận Đạo chúng ta không?
Một nhân tài như vậy, đương nhiên phải ra sức lôi kéo vào Hiệp Hội Trận Đạo ngay lập tức.
Lăng Hàn cười nói: – Ta cần suy nghĩ thêm.
Cố Thiên Hòa gật đầu nói: – Được.
Cố Thiên Hòa thầm nghĩ, người này được Ngưu sư thúc đề cử thì chắc sẽ không rời khỏi Hùng Cứ thành đâu.
Cố Thiên Hòa ngẫm nghĩ, lấy một huy chương màu bạc ra đưa cho Lăng Hàn: – Cầm lấy đi, có thứ này sau này chỉ cần đưa ra thì sẽ không ai ngăn cản ngươi.
Lăng Hàn gật đầu nói: – Được.
Thế này cũng tốt, Lăng Hàn rất có hứng thú với trận đạo. Thứ này không chỉ có thể phụ trợ chiến đấu mà còn có thể dùng để luyện đan. Về trận pháp, hắn cũng không thể cứ trông chờ Ngưu Hoa Thanh luôn tặng cho mình được.
Hai người không thân chẳng quen.
Lăng Hàn từ biệt rời đi, trong lòng cảm thấy Cố hội trưởng khá hiền lành, không hề kênh kiệu chút nào.
Nếu người khác biết đánh giá này sẽ nói Lăng Hàn bị mù rồi.
Cố Thiên Hòa không kênh kiệu?
Đừng đùa, Cố Thiên Hòa rất cao ngạo, biết bao hào môn vọng tộc trong thành muốn thỉnh cầu lão chế tạo trận pháp. Nhưng Cố Thiên Hòa vẫn dửng dưng, người ta dâng núi vàng núi bạc đến lão cũng chẳng thèm nhìn, không chịu gặp mặt lấy một lần.
Hiền hòa? Ha ha.
Lúc ra cửa, Lăng Hàn không còn thấy Nghiêm Tuấn hay Dương Tử Thanh đâu nữa. Chắc hai người đã không còn mặt mũi để ở lại đây nữa rồi. Nhưng rõ ràng thù này đã kết.
Kết thù thì cứ kết, nhưng bọn họ dám quang minh chính đại khiêu khích hắn ở Huyền Thanh kỳ sao?
Lăng Hàn mỉm cười, thong dong về nhà.
Trong một nhà ăn, Dương Tử Thanh nói nhỏ bên tai Nghiêm Tuấn: – Tuấn thiếu gia, đã tra ra chỗ ở của tiểu tử kia rồi.
Nghiêm Tuấn khoanh tay đứng bên cửa sổ. Chỗ này là tầng sáu mươi chín của một tòa cao ốc, từ đây nhìn xuống, tất cả đều thật nhỏ bé. Ngay cả một cường giả Thập Nhị Mạch nhảy từ độ cao này xuống cũng sẽ thành thịt nát.
Nghiêm Tuấn gật đầu: – Tốt.
Nghiêm Tuấn không nói thêm, có vài việc gã không thể cho Dương Tử Thanh biết.
Dương Tử Thanh hỏi: – Tuấn thiếu gia, không biết tiểu tử đó có quan hệ gì với Cố hội trưởng mà lại được ưu ái như vậy, chúng ta đừng dễ dàng đụng vào hắn thì hơn.
Dương Tử Thanh có chút hèn nhát, sợ Lăng Hàn có bối cảnh ghê gớm nào đó khiến gã không chịu nổi.
Nghiêm Tuấn cười nhạt, loại người này thật hèn mạt, mới có chút chuyện đã sợ hãi như vậy.
– Yên tâm, cho dù hắn có quan hệ thế nào, thì Cố hội trưởng là ai chứ? Một tên nhà quê như hắn làm sao có thể trèo cao được chứ.
Nam nhân trung niên xua tay ra hiệu: – Ngươi về được rồi.
Dương Tử Thanh ngẫm nghĩ, cắn răng nói: – Tuấn thiếu gia, ta nguyện cùng tiến cùng lùi với thiếu gia!
Toàn bộ bản dịch này là tâm huyết và tài sản độc quyền của truyen.free.