(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3545:
Không biết đường cũng chẳng sao, tìm bừa một người hỏi là được. Hiệp Hội Trận Đạo nổi tiếng lừng lẫy cơ mà.
Trong thành có xe cộ đi lại, dù tốc độ không bằng Lăng Hàn dốc sức phi thân, nhưng hắn không vội, với lại không phải tốn sức thì cớ gì không đi thử?
Ngồi xe đến Hiệp Hội Trận Đạo cần hai nguyên huyền bắc tệ, không rẻ chút nào.
Lăng Hàn trả tiền rồi xuống xe, ngước nhìn phía trước.
Trước mặt Lăng Hàn là Hiệp Hội Trận Đạo, một kiến trúc vô cùng đồ sộ. Mở đầu là một hàng bậc thang cao khoảng hai tầng, dẫn lên một đại điện trắng muốt, với những cột trụ khổng lồ chống đỡ, trông cực kỳ uy nghi.
Nơi đây hầu như không có người ra vào, nếu không phải thấy bốn thủ vệ đứng sừng sững trên đỉnh bậc thang, người ta ắt hẳn sẽ nghi ngờ liệu nơi này có phải là địa điểm đang hoạt động hay không.
Lăng Hàn sải bước lên cầu thang, nhanh chóng đi đến bậc trên cùng thì bị bốn người ngăn lại.
Một người kiệm lời hỏi:
– Ai đó? Có chuyện gì?
Lăng Hàn cười đáp:
– Ta tên Lăng Hàn, đến tìm một người tên Cố Thiên Hòa, không biết ở đây có người này không?
Có chứ, sao lại không có? Đó chính là người đứng đầu nơi này!
Bốn thủ vệ liếc mắt nhìn nhau. Thằng nhóc này uống nhầm thuốc à? Chạy đến tận đây hỏi có Cố hội trưởng không.
Một thủ vệ phá ra cười:
– Ha ha, ngươi nói muốn gặp hội trưởng của chúng ta ư?
Cái gì? Cố Thiên Hòa là hội trưởng của Hiệp Hội Trận Đạo?
Lăng Hàn nhe răng. Chẳng lẽ bị lão già kia lừa rồi? Lại còn nói Cố Thiên Hòa chỉ là “thằng nhóc”, khiến Lăng Hàn cứ ngỡ đó là một tiểu nhân vật trong Hiệp Hội Trận Đạo.
Nhưng đã được người nhờ vả thì phải làm cho xong, Lăng Hàn tiếp tục nói:
– Xin làm phiền bẩm báo với Cố hội trưởng, nói ta là người được lão bản tiệm trận pháp Hữu Gia phái đến đây.
Phụt!
Bốn thủ vệ suýt phì cười. Trong thành có biết bao nhiêu tiệm trận pháp, vậy là tiệm nào phái người đến đây? Lại còn nói năng ấp úng mà đòi gặp hội trưởng đại nhân?
Lăng Hàn càng thêm cảm thấy mình bị lão già kia lừa. Đặt tên tiệm quái gở như vậy chẳng phải cố tình gây hiểu lầm sao?
Lăng Hàn nói:
– Tiệm trận pháp này tên là tiệm trận pháp Hữu Gia. Làm phiền bốn vị chỉ cần thông báo một tiếng là được, tại hạ không mong mỏi gì được gặp trực tiếp Cố hội trưởng.
Lăng Hàn chỉ đi đưa tin giùm Ngưu Hoa Thanh. Giờ đã đến nơi, truyền tin xong xuôi, nhiệm vụ của hắn coi như hoàn thành. Những chuyện khác thì hắn không quan tâm.
Bốn thủ vệ đáp:
– Xin lỗi, Cố hội trưởng bận rộn trăm công nghìn việc, chúng tôi không dám quấy rầy.
Đùa à, nếu ai muốn gặp Cố hội trưởng mà bọn họ cũng đi thông báo thì chẳng phải Cố hội trưởng sẽ bị quấy rầy đến chết sao? Lấy đâu ra thời gian mà nghiên cứu trận đạo nữa?
Các thủ vệ liền xua tay đuổi Lăng Hàn:
– Đi đi.
Nếu bốn người này chịu đi thông báo mà Cố Thiên Hòa không muốn gặp, Lăng Hàn sẽ không dây dưa mà lập tức rời đi. Nhưng đằng này bọn họ còn chẳng thèm bẩm báo lấy một tiếng, khiến hắn cảm thấy mình vẫn chưa hoàn thành nhiệm vụ.
Vì thế, Lăng Hàn bắt đầu lý lẽ, muốn bốn người ít ra cũng phải châm chước truyền lời một tiếng hộ hắn.
Một thanh niên bước ra khỏi đại điện, mặc áo trắng, phong thái tiêu sái.
– Có chuyện gì mà ồn ào thế này?
Bốn thủ vệ vội vàng hành lễ, vẻ mặt vô cùng cung kính:
– Tuấn thiếu gia!
Vị này chính là Nghiêm Tuấn, Nghiêm thiếu gia. Hắn có thiên phú trận đạo cực kỳ xuất sắc, được mệnh danh là thiên tài trận đạo mười năm khó gặp một lần, lại được Lưu chấp sự thu làm đệ tử. Nghiêm Tuấn mới hai mươi tuổi đã trở thành trận pháp sư sơ cấp.
Trận pháp sư, chỉ riêng cái chữ "sư" thôi đã đủ ghê gớm rồi.
Bên cạnh Nghiêm Tuấn là Dương Tử Thanh, một thiếu gia của Dương gia, vọng tộc trong thành. Dương Tử Thanh cố ý tìm Nghiêm Tuấn để nhờ đối phương chế tạo một bộ trận pháp cho mình.
Dương Tử Thanh cao ngạo nói:
– Nơi đây là Hiệp Hội Trận Đạo, đâu phải cái chợ búa nào!
Thật tình, tưởng chó mèo gì cũng có tư cách bước vào đây sao? Đúng là làm hạ thấp thân phận của gã mà.
Lăng Hàn nhìn Dương Tử Thanh. Dù bốn thủ vệ luôn miệng từ chối, nhưng ít ra thái độ còn tạm được, vì vậy hắn cũng không nổi sùng. Nhưng thái độ của Dương Tử Thanh lại khiến Lăng Hàn cảm thấy hơi khó chịu.
Lăng Hàn châm chọc lại:
– Ngươi là cái thá gì?
Dương Tử Thanh tức giận quát:
– Ngươi dám nhục ta?
Lăng Hàn cười nói:
– À, vậy ra ngươi cũng chẳng phải cái thá gì sất!
Dương Tử Thanh giậm chân, chỉ mấy câu đã bị Lăng Hàn chọc cho nổi trận lôi đình:
– Khốn nạn!
Một thủ vệ vội giải thích:
– Tuấn thiếu gia, là thế này ạ, người này tên Lăng Hàn, nói là muốn gặp hội trưởng đại nhân.
Lăng Hàn!
Nghiêm Tuấn cảm thấy đầu óc như nổ tung, những lời sau đó của thủ vệ gã không hề lọt tai.
Người này là Lăng Hàn?
Nghiêm Tuấn nhìn Lăng Hàn, hỏi:
– Ngươi là Lăng Hàn của Huyền Thanh Kỳ sao?
Ồ, tên này biết mình ư?
Lăng Hàn gật đầu:
– Đúng vậy!
Nghiêm Tuấn toát ra sát ý âm trầm. Thằng nhóc này dám cướp người phụ nữ của gã sao? Quan trọng hơn là gã theo đuổi Liên Tuyết Dung cả một, hai năm trời mà nàng vẫn hờ hững với gã.
Giờ thì sao?
Liên Tuyết Dung không chỉ tặng đồ cho Lăng Hàn mà còn công khai bao che hắn.
Chết tiệt!!!
Dương Tử Thanh quan sát nhạy bén, lập tức nói:
– Thằng nhóc kia, nơi này không phải chỗ cho ngươi giương oai. Còn không cút đi là ta sẽ không khách sáo với ngươi đâu!
Lăng Hàn liếc Dương Tử Thanh một cái:
– Ngươi muốn động thủ?
Dương Tử Thanh lạnh lùng đáp:
– Không phải đánh, chỉ là giữ gìn trật tự thôi.
Thấy Dương Tử Thanh chủ động ra mặt, Nghiêm Tuấn liền im lặng. Gã muốn giết Lăng Hàn lắm chứ, nhưng dù có to gan đến mấy cũng không dám công khai giết người ngay trong thành.
Quốc có quốc pháp. Nếu không phải tội phạm quan trọng bị truy nã, hoặc gây hại khiến người khác tàn phế hay chết, thì bản thân mình cũng phải trả giá rất đắt.
Nếu bây gi��� Dương Tử Thanh ra mặt, Nghiêm Tuấn rất sẵn lòng để đối phương làm "chim đầu đàn", cho Lăng Hàn một bài học. Đương nhiên, Nghiêm Tuấn vẫn sẽ ngầm tìm cách giết Lăng Hàn, vì gã không cho phép người phụ nữ mình thích lại có bất kỳ nam nhân nào khác trong tim.
Dương Tử Thanh giơ tay tát Lăng Hàn:
– Biến ngay!
Dương Tử Thanh là cường giả thập nhất mạch, một đòn kia lực lượng hùng hậu, dấy lên gió rít khiến bốn thủ vệ rùng mình suýt ngã.
Lăng Hàn lộ vẻ tức giận. Hắn có trêu ai chọc ai đâu? Lăng Hàn nhìn ra được Nghiêm Tuấn có địch ý mãnh liệt với mình, còn Dương Tử Thanh thì nịnh bợ đối phương nên mới hăng hái ra mặt.
Cứ tưởng hắn là kẻ dễ bắt nạt lắm ư?
Lăng Hàn tát lại.
Bốp!
Kình lực Dương Tử Thanh đánh ra bị tan rã, ngay sau đó, lực lượng của Lăng Hàn đã giáng thẳng vào mặt gã.
Dương Tử Thanh rên rỉ đau đớn, trên mặt in hằn vết tát đỏ ửng:
– A!
Dương Tử Thanh ngây người. Gã là thập nhất mạch, mà kẻ có thể tùy ý tát gã trong Thông Mạch cảnh thì chỉ có thập nhị mạch mới làm được thôi.
Thằng nhóc này trông trẻ thế mà lại là cường giả thập nhị mạch sao?
Dương Tử Thanh không tin. Nếu không, gã đã chẳng vội vàng ra tay đánh người như thế.
Nghiêm Tuấn mở miệng chụp mũ Lăng Hàn:
– Lăng Hàn, ngươi dám càn rỡ ngay trước cửa Hiệp Hội Trận Đạo, thật đúng là to gan!
Bản chuyển ngữ này là thành quả tâm huyết của đội ngũ truyen.free.