(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3541:
Bùm!
Một cú va chạm khiến Lăng Hàn lùi lại, trong khi La Tại Uyên vẫn hiên ngang đứng vững như núi.
Lăng Hàn lùi ba bước, rồi thêm hai bước, sau cùng là hơn hai mươi bước.
Người đàn ông vạm vỡ này sở hữu sức mạnh với sáu tầng trọng lực chồng.
Lăng Hàn vô cùng ngạc nhiên, đây là người có số tầng trọng lực chồng cao nhất mà hắn từng thấy.
Tứ Phương Quyền không thể nào thắng được.
Lăng Hàn thầm nhủ. Tứ Phương Quyền chỉ có thể chồng hai tầng trọng lực, mà bản thân Lăng Hàn vốn không mạnh bằng La Tại Uyên. Dùng Tứ Phương Quyền đối địch chắc chắn sẽ yếu thế hơn.
Lăng Hàn không muốn để lộ Yêu Hầu Quyền, nhưng hắn lại không cam lòng chịu thua. Rõ ràng có thể thắng, cớ gì phải cố ý muốn thua?
Chiến thôi!
Thấy La Tại Uyên chiếm ưu thế sau một đòn, người của Vân Mặc Kỳ liền hét lớn cổ vũ reo hò:
– La đội trưởng giỏi quá!
Người của Huyền Thanh Kỳ châm chọc:
– Chẳng qua là tu sĩ Thập Nhị Mạch ăn hiếp Thập Mạch, có gì hay mà đắc ý.
Hai bên khẩu chiến nảy lửa, La Tại Uyên thì lao nhanh về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn chủ động xông lên đón đánh, Yêu Hầu Quyền xuất ra mang theo bảy tầng trọng lực.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lăng Hàn và La Tại Uyên va chạm. Chỉ một cú đấm nhưng hai người như thể đã giao chiến sáu, bảy lần trong tích tắc, tiếng gió rít không ngớt.
Lăng Hàn bị đẩy lùi, nhưng La Tại Uyên cũng không tránh khỏi phải lùi bước.
Ai là người chiếm ưu thế, mọi người đều hoang mang.
Chỉ có hai người trong cuộc mới hiểu rõ. Khuôn mặt La Tại Uyên lộ vẻ thận trọng. Gã là đỉnh cao Thập Nhị Mạch, lực lượng đạt đến mười vạn cân, đương nhiên Lăng Hàn không thể sánh bằng, chênh lệch mấy ngàn cân.
Vấn đề là số tầng trọng lực mà đối thủ sở hữu lại vượt trội hơn gã. Trong cú va chạm với sáu tầng trọng lực vừa rồi, La Tại Uyên chiếm ưu thế cũng nhờ đó. Không ngờ Lăng Hàn lại có thể đánh ra bảy tầng trọng lực, khiến gã liên tục lùi bước.
Trời ạ, bảy tầng trọng lực!
La Tại Uyên lộ vẻ kinh sợ. Gã may mắn có được bí thuật Xích Diễm Chưởng mới đạt tới sáu tầng trọng lực, khiến gã hiếm có đối thủ trong bốn địa kỳ.
Nhưng bây giờ lại xuất hiện một người có tầng trọng lực vượt qua gã.
Chuyện gì đây!
Liệu gã có thể đánh thắng đối phương trong vòng mười chiêu không?
Khó, khó như lên trời.
Lăng Hàn gầm lên chủ động tấn công, hắn chưa bao giờ là loại người bị động.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Lăng Hàn và La Tại Uyên kịch chiến, trong chớp mắt hai người đã đánh mười chiêu.
Lăng Hàn không hề có ý định dừng tay, La Tại Uyên thì không thể nào đứng yên chịu đòn, vì thế hai người cứ thế quyết chiến dữ dội.
Bảy tầng trọng lực vẫn chưa đủ?
Lăng Hàn quát khẽ, đẩy sức mạnh lên đến tám tầng trọng lực, lập tức hắn chiếm ưu thế ngay.
Lăng Hàn phải giải quyết đối thủ thật nhanh. Một tu sĩ Thông Mạch cảnh dốc toàn lực chỉ có thể duy trì trạng thái đó trong vỏn vẹn hai canh giờ. Dù hắn có mở rộng kinh mạch rộng hơn, chứa được nhiều bí lực hơn, nhưng với mức tiêu hao gấp tám lần, hắn cũng chỉ có thể chịu đựng được hơn hai mươi phút.
Thế nên, Lăng Hàn phải nhanh chóng giải quyết La Tại Uyên.
Lăng Hàn lại bùng nổ. Nếu tám tầng trọng lực vẫn chưa đủ để thắng nhanh, vậy thì chín tầng.
Thêm một tầng trọng lực nữa tương đương với sức công kích của một tu sĩ Thập Nhị Mạch, quả thực không thể đùa được.
Ầm!
La Tại Uyên không chịu nổi sức công phá đột ngột như vậy. Gã miễn cưỡng chống đỡ hơn mười chiêu thì bị Lăng Hàn đấm trúng, lùi mấy chục bước, khóe môi rỉ máu.
Thua, La Tại Uyên thua rồi.
Toàn bộ Vân Mặc Kỳ tĩnh lặng.
Cần phải biết rằng Lăng Hàn mới chỉ là tu sĩ Thập Mạch, vẫn còn rất nhiều tiềm năng phát triển.
Việc La Tại Uyên thua trận lần này có nghĩa là trong một thời gian dài sắp tới, sẽ không có tu sĩ Thông Mạch cảnh nào có thể uy hiếp được hắn. Hay nói cách khác, Lăng Hàn đã trở thành vô địch ở cảnh giới Thông Mạch, chừng nào hắn chưa bước vào Hoán Huyết cảnh, sẽ không có đối thủ cùng cấp độ.
Bảo sao những người kia mặt mày ỉu xìu như vừa mất đi người thân vậy.
Ngược lại, người của Huyền Thanh Kỳ thì hưng phấn reo hò, mỗi người đều như phát điên. Họ hết sức hãnh diện, chưa từng phấn khích đến thế.
– Lăng Hàn!
– Lăng đội trưởng!
Nơi này như trở thành doanh địa của Huyền Thanh Kỳ, tiếng reo hò chiến thắng vang dội khắp nơi.
Người của Vân Mặc Kỳ đang khó chịu nghe vậy càng tức giận:
– Kêu la cái gì, ồn ào!
Người của Huyền Thanh Kỳ hưng phấn không chịu thua:
– Thì sao? Chúng ta thích đấy!
– Mẹ kiếp!
Có người không nhịn được ném cục đá.
– Dám đánh người ư!?
– Đánh đi!!!
Ầm!
Tình hình mất kiểm soát, vốn dĩ chỉ là vài người tranh chấp nhưng rất nhanh đã biến thành một cuộc đại hỗn chiến.
Hơn một trăm người lao vào đánh hội đồng. Mỗi người ít nhất là Thập Mạch, kình lực phóng ra ngoài, chỉ cần sượt qua một chút cũng đủ gây thương tích nghiêm trọng, khiến tình hình càng thêm hỗn loạn.
Lăng Hàn gầm lên, hắn thích nhất là tham gia vào những trận hỗn chiến như thế này.
Khoảng vài chục phút sau, một giọng nói đầy tức giận và uy nghiêm vang lên:
– Dừng tay!
Thanh âm như sấm khiến tai mọi người ù đi, máu trong người sôi lên, đầu óc muốn nổ tung.
Mọi người lập tức dừng lại, có người mắt đã chảy máu.
Một người đàn ông từ xa xông tới, trông khoảng bốn mươi tuổi, sắc mặt âm trầm, mặc bộ trường bào trắng, khí huyết sôi trào.
Cường giả Hoán Huyết cảnh.
Người của Vân Mặc Kỳ đồng loạt quỳ xuống:
– Bái kiến kỳ chủ đại nhân!
Người của Huyền Thanh Kỳ không quỳ nhưng ai nấy đều khẽ cúi đầu, đây là sự tôn trọng cần thiết dành cho cường giả.
Người này là kỳ chủ của Vân Mặc Kỳ, Kế Tu Du.
Kế Tu Du lạnh lùng hỏi:
– Các ngươi muốn tạo phản sao?
Giọng Kế Tu Du không cao nhưng l��i khiến lồng ngực người nghe khó chịu, máu huyết sôi trào.
Hoán Huyết Cảnh quá mạnh mẽ, tạo thành sự áp đảo tuyệt đối về cấp độ.
Kế Tu Du quét mắt nhìn khắp mọi người:
– Dám gây sự ở doanh địa, các ngươi thật đúng là gan to bằng trời! Huyền Thanh Kỳ, các ngươi đang làm gì thế?
Một giọng nói dịu dàng, êm ái vang lên:
– Chỉ luận bàn một chút, Kế kỳ chủ sao phải ngạc nhiên đến thế?
Liên Tuyết Dung cũng xuất hiện. Nàng đứng trước mặt Kế Tu Du, trong bộ y phục bó sát, tôn lên vóc dáng thướt tha, uyển chuyển.
Kế Tu Du chỉ tay về phía đám người, rất nhiều người đầu sứt trán mẻ, máu chảy lênh láng:
– Kỳ chủ gọi đây là luận bàn sao?
Liên Tuyết Dung lạnh lùng nói:
– Không phải luận bàn thì là gì?
Liên Tuyết Dung quay đầu nhìn người của Huyền Thanh Kỳ:
– Các ngươi rất rảnh đúng không? Xem ra ta huấn luyện còn quá ít. Lập tức trở về cho ta! Trong vòng mười ngày tiếp theo, lượng huấn luyện mỗi ngày tăng lên gấp đôi!
Chà, đúng là bao che lỗi lầm. Chuyện lớn đến thế mà qua lời Liên Tuyết Dung lại thành chuyện vặt vãnh.
Người của Huyền Thanh Kỳ mặt mũi nhăn nhó, tăng gấp đôi lượng huấn luyện thì đúng là khổ sở.
Liên Tuyết Dung sắc mặt âm trầm nói:
– Còn đứng ngây ra đấy làm gì, mau về ngay cho ta!
Người của Huyền Thanh Kỳ vội rút lui, Liên Tuyết Dung có uy quyền tuyệt đối trong lòng họ.
Lăng Hàn đi theo, lúc này đừng làm chim đầu đàn.
Sau khi trở về Huyền Thanh Kỳ, một lúc sau Liên Tuyết Dung cũng trở về.
Mặt Liên Tuyết Dung lạnh băng nói:
– Tất cả tập hợp lại đây hết cho ta!
Tất cả đội viên bước ra, ngoan ngoãn như những đứa trẻ.
Bản dịch chất lượng của chương truyện này được truyen.free giữ bản quyền, kính mong quý độc giả ủng hộ.