Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3539

Bùm!

Cả hai cùng phóng kình lực, dù cách nhau ba trượng, sức mạnh từ hai phía vẫn va chạm dữ dội. Chu Lãng biến sắc. Kình lực của gã như gặp phải một con đập lớn, không thể tiến thêm một li nào. Con đập ấy bỗng hóa thành những đợt sóng lớn vô biên, ập thẳng vào gã.

Sau đó Chu Lãng bay đi.

Giống như những kẻ gã từng đá bay, đánh bay trước đó, Chu Lãng cũng văng ra khỏi đám đông, ngã bịch xuống đất, ho ra máu xối xả.

Đệt mợ nó!

Mọi người kinh ngạc đến ngây người.

Tình huống gì đây? Chu Lãng bị một chiêu đánh bay?

Chu Lãng tuy là Thập Mạch nhưng sức chiến đấu sánh bằng Thập Nhất Mạch, thậm chí là đỉnh Thập Nhất Mạch.

Ai tin được?

Họ đổ dồn ánh mắt về phía Lăng Hàn, tên thanh niên trông còn trẻ hơn Chu Lãng hai tuổi mà sức chiến đấu lại cuồng bạo như quái vật.

– Lăng đội trưởng giỏi quá!

– Đánh hay lắm!

Những tiếng hoan hô rải rác vang lên. Đó là năm người từng chứng kiến lực lượng đáng sợ của Lăng Hàn trên không hạm. Trước đó, họ không dám hò reo vì sợ bị đồng đội xử lý, nhưng giờ đây Lăng Hàn đã đánh bay Chu Lãng, nên năm người chẳng còn e ngại gì nữa.

Đáng tiếc là họ không được điều vào đội của Lăng Hàn, nếu không thì đã càng nở mày nở mặt.

Khuôn mặt Trương Hồng Lãng tràn đầy kinh ngạc, đầu óc gần như tê liệt.

Phó đội trưởng chẳng phải đã đánh ngang sức ngang tài với hắn sao? Vì sao lại một đấm đánh bay Chu Lãng? Chuyện quái gì thế này? Hắn không thể hiểu nổi.

Một đội viên tiểu đội thứ bảy vỗ nhẹ gáy Trương Hồng Lãng:

– Ngốc, lúc nãy phó đội trưởng nhường ngươi đấy.

Trương Hồng Lãng phản ứng lại, ánh mắt nhìn Lăng Hàn tràn đầy kính ý.

Rõ ràng thực lực vượt xa nhưng vì muốn giữ thể diện cho hắn nên cố tình đấu ngang tài ngang sức. Chậc, đây đúng là vị đội trưởng tuyệt vời nhất trần đời!

Lăng Hàn cười khẽ rút nắm tay về:

– Ăn nói to tát vậy mà kết quả lại không chịu nổi một đòn.

Cả Huyền Thanh kỳ im lặng trong giây lát rồi vỡ òa trong tiếng hò reo như sấm dậy.

Thật hả hê!

Vị phó đội trưởng mới này quá oách!

Sướng, đánh chết cha nó luôn! Ai bảo ngươi coi trời bằng vung, kiêu ngạo!

Hai chiến sĩ Vân Mặc kỳ luống cuống, tình huống gì đây?

Có cường giả Thập Nhị Mạch ra tay?

Bọn họ la lên:

– Thật vô sỉ, lấy cường giả Thập Nhị Mạch ra chèn ép!

– Thắng bẩn thì càng mất mặt!

Hai người không tin có cường giả Thập Mạch hoặc Thập Nhất Mạch nào có thể một kích đánh bại Chu Lãng. Ngay cả những thiên tài tốp mười trong thành cũng không làm được điều đó, à không, có lẽ quái vật hạng nhất có thể, nhưng tuyệt đối không thể là người thanh niên trước mặt này.

Lăng Hàn đính chính:

– Có thể ăn bậy nhưng không được nói bậy!

Lăng Hàn xông tới, tung hai cú đấm đá bay hai nam nhân vạm vỡ.

Lăng Hàn dốc toàn lực vận chuyển công pháp, mười kinh mạch của hắn đồng loạt phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Tu vi Thập Mạch rõ rành rành.

Người Huyền Thanh kỳ phấn khởi, ngửa đầu gào rú, hoặc giơ cao vũ khí, hoặc nhảy múa tưng bừng.

Bên kia, Chu Lãng chậm rãi bò dậy. Gã bị đánh bay nhưng không bị thương quá nặng, chỉ là do choáng váng trong chốc lát nên mới nằm bệt dưới đất.

Tại sao gã thua?

Chu Lãng hỏi:

– Ngươi là ai?

Lăng Hàn bình tĩnh nói:

– Phó đội trưởng tiểu đội thứ bảy Huyền Thanh kỳ, Lăng Hàn.

Phó đội trưởng?

Vậy ắt hẳn phải là Thập Nhất Mạch, thậm chí trong một số đội, cường giả Thập Nhị Mạch làm phó đội trưởng cũng không phải chuyện hiếm gặp.

Một đấm đánh bay được hắn, tất nhiên phải là lực lượng Thập Nhị Mạch.

Chu Lãng không phục!

Chu Lãng nghiến răng nói:

– Huyền Thanh kỳ các ngươi quá vô sỉ, phái cường giả Thập Nhị Mạch đến đánh lén ta!

Phụt!

Mọi người nhìn nhau đầy khinh bỉ, ngầm chế giễu Chu Lãng.

Thập Nhị Mạch?

Mới rồi Lăng Hàn đã hiển lộ ra trước mặt mọi người rằng hắn là cường giả Thập Mạch! Rõ ràng là Thập Mạch! Đánh không lại thì thôi đi, kiếm cớ lằng nhằng như thế, đúng là dám làm không dám nhận.

Chu Lãng lấy làm khó hiểu. Cái vẻ mặt đó là sao? Rõ ràng là phái cường giả Thập Nhị Mạch ra chèn ép ta, sao lại còn nhìn hắn như một kẻ ngốc?

Người Huyền Thanh kỳ hét rầm lên:

– Lăng Hàn! Lăng Hàn! Lăng Hàn!

Giờ phút này bọn họ hoàn toàn chấp nhận vị phó đội trưởng này.

Muốn thắng được sự tôn trọng rất đơn giản, có thực lực là được.

Lăng Hàn nhìn xung quanh, hỏi:

– Doanh địa của Vân Mặc kỳ ở đâu?

Mọi người sửng sốt, Lăng Hàn hỏi vậy làm gì?

Có người đầu óc nhanh nhẹn hiểu ý ngay:

– Phó đội trưởng muốn đi Vân Mặc kỳ khiêu chiến?

Lăng Hàn bình tĩnh nói:

– Đương nhiên rồi, có qua có lại chứ, lẽ nào chỉ cho họ đến gây sự một chiều?

– Ta dẫn phó đội trưởng đi!

– Ta cũng mang phó đội trưởng đi!

– Ta đi nữa!

Mọi người phấn chấn, hăng hái vô cùng.

Cho đến nay, trước nay toàn là ba đại kỳ khác đến gây hấn, buộc Huyền Thanh kỳ phải nghênh chiến. Nhiều lúc họ phải nuốt trái đắng thua trận và chịu sự nhục nhã từ đối thủ.

Thật hết cách, vì không có thiên tài đẳng cấp tinh anh nào có thể xoay chuyển tình thế.

Giờ đây Lăng Hàn tuyên bố muốn đánh thẳng vào Vân Mặc kỳ, điều đó như thiêu đốt những cảm xúc dồn nén bấy lâu trong lòng mỗi người.

Mọi người vung tay hò reo, muốn cùng Lăng Hàn đi gây rối.

Liễu Kinh thầm thở dài, chỉ trong chớp mắt, các thành viên tiểu đội thứ bảy đã trở thành những người ủng hộ trung thành của Lăng Hàn, vị trí phó đội trưởng của hắn đã không thể lay chuyển. Ngay cả Liễu Kinh cũng phải phục Lăng Hàn, đi theo một phó đội trưởng tuổi trẻ tài cao, hào khí ngút trời như thế này chắc chắn sẽ rất sảng khoái.

Mọi người rống to:

– Giết!!!

Cả đám làm như đi khiêu chiến Vân Mặc kỳ là xông lên đánh nhau thật.

Lăng Hàn dẫn đầu, cả Huyền Thanh kỳ kéo nhau đi theo. Hơn tám mươi người chen chúc vây quanh Lăng Hàn, như thể hắn là kỳ chủ của Huyền Thanh kỳ vậy.

Thật ra thì trừ Liên Tuyết Dung, có đội trưởng nào được uy vọng như vậy?

Mới ra doanh địa Lăng Hàn chợt đứng lại, hỏi người sau lưng mình:

– À mà... chạy hướng nào?

Câu hỏi này khiến mọi người ngã ngửa.

Mẹ nó, mọi người đang khí thế hừng hực như lửa đốt, ngươi lại đột nhiên hỏi một câu khiến sĩ khí tụt dốc không phanh.

Sau đó, mọi người bật cười. Vị phó đội trưởng này đúng là rất có tài gây cười.

Có người chỉ đường:

– Đi bên trái trước.

Lăng Hàn tiếp tục dẫn đầu, mọi người đi theo sát phía sau. Sau lưng họ, Chu Lãng và hai nam nhân vạm vỡ của Vân Mặc kỳ vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu gì. Người của Huyền Thanh kỳ hôm nay uống phải loại thuốc kích thích gì mà dám rầm rộ kéo nhau sang Vân Mặc kỳ gây rối?

Doanh địa của bốn đại kỳ rải rác khắp bốn góc Hùng Cứ Thành. Vì thế, bất cứ nơi nào trong thành có náo động, một bộ đội tinh nhuệ sẽ nhanh chóng hành động trấn áp. Từ Huyền Thanh kỳ đến Vân Mặc kỳ khoảng cách hơi xa, phải mất khoảng một giờ đi bộ mới thấy quân doanh.

Bọn họ thấy doanh địa, người trong doanh cũng phát hiện bọn họ.

Nơi đây có trạm gác cẩn mật, nếu không, lỡ bị yêu thú đột kích thì chẳng phải sẽ chết một cách ngớ ngẩn sao?

Doanh địa hú còi cảnh báo inh ỏi.

Ối trời, đám đông đông nghìn nghịt ùa đến, trận thế vô cùng rầm rộ.

Chỉ một lát sau, đám người đã lao ra khỏi cửa doanh địa, nhiều người còn chưa kịp chỉnh tề trang phục, trông vô cùng chật vật.

Ồ, là người của Huyền Thanh kỳ đây mà.

Các ngươi đến đánh nhau?

Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, và là một phần nhỏ trong kho tàng truyện đồ sộ mà chúng tôi dày công vun đắp.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free