(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3532:
Những trận văn này cực kỳ phức tạp, dù chỉ là trận văn cơ bản nhưng lại rắc rối đến mức Lăng Hàn cảm thấy như mình đang tu luyện một môn võ kỹ thâm sâu khó lường. Dường như có một bí lực nào đó trong trời đất đang gây khó dễ, mỗi khi hắn ghi nhớ được một trận văn thì nó lại mờ đi, như muốn xóa khỏi ký ức. Điều này khiến tiến độ của Lăng Hàn cực kỳ chậm chạp. Ngay cả ghi nhớ còn không được thì nói gì đến chế tạo trận cơ?
– Lăng Hàn! Lăng Hàn!
Tiếng đập cửa dồn dập cắt ngang dòng suy nghĩ của Lăng Hàn. Hắn đang ở trên chiến hạm, có một căn phòng riêng. Lăng Hàn định thần lại, bỗng cảm thấy vừa đói vừa khát.
Người bên ngoài nói:
– Kỳ chủ đại nhân muốn gặp ngươi.
Lăng Hàn sửng sốt, chẳng lẽ đã qua ba ngày?
Nhanh quá, thảo nào hắn cảm thấy đói đến vậy.
Lăng Hàn ra khỏi phòng đến gặp Liên Tuyết Dung.
Liên Tuyết Dung hỏi:
– Tập luyện công pháp thế nào rồi?
Lăng Hàn gật đầu nói:
– Đã nắm vững.
Liên Tuyết Dung đang uống trà, nghe vậy suýt sặc.
Đùa à? Ba ngày đã học xong công pháp này ư? Thật là khoác lác quá mức!
Liên Tuyết Dung bắt đầu kiểm tra hắn:
– Tốt, vậy bổn tọa kiểm tra ngươi.
Liên Tuyết Dung đưa ra các vấn đề, tất cả đều được Lăng Hàn trả lời hoàn hảo, khiến nàng lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Trên đời đúng là có những thiên tài như vậy, ví dụ như Vô Khuyết Công Tử tài tình vô song của Huyền Bắc quốc. Nghe đồn, hắn học gì cũng chỉ cần một lần là nắm bắt được, khiến người khác chỉ biết ngưỡng mộ.
Chẳng lẽ người trẻ tuổi trước mắt nàng cũng là một thiên tài như thế?
Liên Tuyết Dung nói:
– Đi đi, chăm chỉ tu luyện, đừng trễ nải.
Vì quá đỗi kinh ngạc, Liên Tuyết Dung quên mất không hỏi Lăng Hàn về việc học trận đạo ra sao. Trong mắt nàng, việc hắn hiểu thấu công pháp này chỉ trong ba ngày đã là điều không thể tin nổi, làm sao có thể còn dư thời gian cho trận đạo? Hỏi cũng như không mà thôi.
Hai ngày sau, Lăng Hàn lại lặn xuống ao nước để hái Phục Lăng quả.
Những trái quả đã chín mọng.
Một trái Phục Lăng quả có thể giúp võ giả đột phá từ Cửu Mạch lên Thập Mạch.
Lăng Hàn rất nóng lòng, hắn tràn đầy khát khao đạt đến Thập Mạch. Nếu có thể phóng kình lực ra ngoài, sức chiến đấu của hắn sẽ bước lên một tầm cao mới, thậm chí có thể giao chiến với cường giả Thập Nhị Mạch.
Lăng Hàn ngồi xếp bằng, bắt đầu cắn Phục Lăng quả.
Ưm, quả rất thơm, tuy không quá ngọt nhưng cũng không hề khó ăn.
Lăng Hàn vừa đánh giá trái c��y thì chỉ chớp mắt sau, cơ thể hắn đã sôi trào lực lượng.
Dược lực của Phục Lăng quả phát huy tác dụng.
Lăng Hàn dẫn dắt dược lực vận chuyển khắp cơ thể.
Bùm!
Kinh mạch thứ chín nhanh chóng được mở rộng, một cách vô cùng kịch liệt.
Lẽ ra, thời điểm tốt nhất để dùng Phục Lăng quả là khi đã đạt đến đỉnh Cửu Mạch. V���i dược lực mãnh liệt như vậy, nên dùng để củng cố kinh mạch, bởi lẽ bước đột phá này vốn là khó khăn nhất, nếu không chuẩn bị kỹ, dược lực có phát huy cũng khó lòng đủ sức mở ra kinh mạch thứ Mười.
Thế nhưng Lăng Hàn không hề bận tâm đến những điều đó. Hắn chỉ cần xung kích đến đỉnh Cửu Mạch, cho dù có dùng hết dược lực mà vẫn không thể đột phá lên Thập Mạch ngay lập tức, thì sáng hôm sau, chỉ cần tu luyện thêm một chút, hắn chắc chắn có thể đả thông kinh mạch thứ Mười.
Lăng Hàn tràn đầy tự tin vào khả năng của mình.
Kinh mạch thứ chín nhanh chóng được mở rộng đến cực hạn, dù đã đả thông nhưng vẫn còn xa mới đến điểm tận cùng.
Dược lực thật quá mãnh liệt!
Lăng Hàn thầm nhủ. Bên trong cơ thể hắn, dược lực như một con mãnh thú hoang dại không ngừng va đập, khiến hắn cảm giác như mình sắp nổ tung.
Tuy nhiên, dược lực càng hung mãnh thì tu vi của Lăng Hàn tăng tiến càng nhanh. Sau nhiều lần xung kích, kinh mạch thứ chín nhanh chóng mở rộng đến cực độ, mang đến một cảm giác đau đớn tột cùng.
Được rồi! Lăng Hàn tự nhủ, bắt đầu hướng tới xung kích mạch thứ Mười.
Lực lượng bên trong cơ thể lúc này như những xúc tu, nhưng lại cuồng bạo và không hề ôn hòa chút nào. Nó khiến Lăng Hàn bị thương, liên tục ho ra máu.
May mắn thay, chưa đầy một phút sau, Lăng Hàn đã cảm nhận được kinh mạch thứ Mười.
Bùm!
Lực lượng có chỗ để trút ra, liền thô bạo ùa vào.
Đến đây! Đến đi!
Lăng Hàn vững vàng như đá tảng, hắn hấp thu những năng lượng này, dẫn dắt chúng xung kích kinh mạch thứ Mười.
Bùm!
Kinh mạch thứ Mười được đả thông một cách bạo liệt. Đây chính là Thủ Dương Minh Đại Tràng Kinh, bắt đầu từ ngón trỏ tay trái và kết thúc ở dưới mắt trái.
Việc đả thông chưa kết thúc, dược lực của Phục Lăng quả vẫn chưa tan biến hết mà còn tiếp tục xung kích thêm vài lần nữa mới hoàn toàn chấm dứt.
Lăng Hàn đứng lên, tràn ngập mong đợi.
Giờ đây hắn đã đạt đến Thập Mạch, có thể phóng kình lực ra ngoài.
Lăng Hàn động ý niệm, mười kinh mạch cùng lúc dâng lên lực lượng, hội tụ, dung hợp, tạo thành một sức mạnh mang tính chất hoàn toàn khác biệt, khó mà diễn tả. Lăng Hàn giơ tay phải lên, ấn về phía trước.
Phịch!
Chiếc đèn bàn đặt trên mặt bàn đổ ập xuống.
Thành công!
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, nhưng không dám dùng hết sức lực trong phòng, vì thế đành đi ra ngoài.
Ở tầng dưới của chiến hạm có một võ phòng, bên trong đặt máy đo sức mạnh. Lăng Hàn đã sớm hỏi thăm về nơi này.
Lăng Hàn đến đó, thấy năm nam nhân đang đấu luyện. Người trẻ nhất khoảng hai mươi, lớn nhất thì ba mươi, tất cả đều là Thập Mạch.
Thấy Lăng Hàn đến, hai nam nhân trẻ tuổi gật đầu chào:
– Lăng phó đội trưởng.
Ba nam nhân khác ngạo mạn hơn nhiều, làm lơ hắn.
Việc Lăng Hàn đột nhiên được Liên Tuyết Dung phong làm phó đội trưởng khiến không ít đội viên cũ bất mãn. Dựa vào cái gì mà một kẻ ở Cửu Mạch lại có thể cưỡi trên đầu bọn họ?
Họ không dám càu nhàu với Liên Tuyết Dung, nhưng không chút kính trọng Lăng Hàn, thậm chí tràn ngập địch ý.
Lăng Hàn chỉ cười gật đầu đáp lại hai người chào mình, còn ba người kia thì hắn hoàn toàn “quăng cục lơ”. Hắn nghĩ, chỉ cần bày ra thực lực thì có gì không thể giải quyết?
Thấy Lăng Hàn không hề có bất kỳ phản ứng gì, chỉ lướt qua họ, ba chiến sĩ đầy địch ý lộ rõ vẻ khinh thường.
– Xì, đúng là một tên hèn, bị khiêu khích như vậy mà không có chút khí phách nào thì làm sao xứng đáng làm phó đội trưởng của bọn họ?
– Ha ha ha! Cứ khiêu chiến với hắn là sẽ biết ngay thôi.
– Cũng đúng, đánh cho hắn một trận là tiểu tử này sẽ biết khó mà rút lui, tự động xin nghỉ với kỳ trưởng.
– Mà những phó đội trưởng của chúng ta, có ai mà không dùng nắm đấm để giành lấy vị trí này cơ chứ?
– Ơ? Tên đó muốn đo sức mạnh ư?
– Đợi hắn đo sức xong thì chúng ta hãy khiêu chiến.
Năm người lập tức ngừng đấu luyện, xúm lại gần.
Lăng Hàn tiến đến trước máy đo sức mạnh, đứng cách đó ba thước. Thông thường, đây là khoảng cách tấn công xa nhất của một Vương Giả Thập Mạch.
Rồi, bắt đầu!
Lăng Hàn không dùng bất kỳ kỹ pháp nào, chỉ tung một cú đấm.
Bùm!
Nắm đấm không hề chạm vào máy đo sức, nhưng một luồng lực lượng kinh khủng bùng nổ, tạo thành cú đấm nặng nề đánh thẳng về phía trước.
Con số trên máy đo sức không ngừng nhấp nháy, cuối cùng ngừng lại.
– Mợ nó!
– Đệt, ta bị hoa mắt rồi!
– Không thể nào!
– Trời ạ!
Trên máy đo sức, con số chín vạn một ngàn cân hiện lên cực kỳ bắt mắt.
Cực hạn sức mạnh của một Thập Mạch bình thường là năm vạn cân, của Thập Nhất Mạch là bảy vạn cân. Dù có những thiên tài có thể đột phá giới hạn đó, nhưng tối đa thì Thập Mạch cũng chỉ đạt sáu vạn cân lực lượng, còn Thập Nhất Mạch là tám vạn cân.
Truyện được biên tập và thuộc bản quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.