(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3514:
Con thằn lằn đỏ vốn rất hung tàn, đến nước này mà vẫn không chịu lùi bước, dường như muốn trụ vững cho đến khi Phù Binh tiêu hao hết năng lượng, rồi nuốt sống Lăng Hàn.
Mợ nó, có cần đến mức đó không chứ?
Lăng Hàn không biết nói gì cho phải. Đối với hắn, tình huống lý tưởng nhất là Phù Binh Hoàng Kim đuổi được con thằn lằn đỏ đi, sau đó gây trọng thương cho Lý Trường Đan, lúc đó hắn mới có thể nắm quyền chủ động.
Lý Trường Đan cười lớn: – Ha ha ha!
Lý Trường Đan liên tục ném đá, buộc Phù Binh Hoàng Kim phải phân tán một phần lực lượng để hóa giải, giảm bớt áp lực cho con thằn lằn đỏ.
Chỉ cần con thằn lằn đỏ câu giờ, khiến Phù Binh tiêu hao hết lực lượng, Lý Trường Đan có thể thuận lợi thu dọn tàn cuộc. Hắn tin rằng, đến lúc đó con thằn lằn đỏ cũng sẽ đầy thương tích, không chịu nổi một đòn.
Nhưng Vương Giả há dễ đối phó như vậy?
Quả nhiên, Phù Binh Hoàng Kim mãnh liệt sát phạt, rất nhanh con thằn lằn đỏ đã toàn thân đẫm máu. Máu của nó quá hôi thối, Lăng Hàn không kìm được phải bịt mũi, dường như ngửi nhiều sẽ bị trúng độc.
Con thằn lằn khổng lồ này sợ hãi chiến đấu, lòng tham muốn săn mồi không thể thắng được bản năng sinh tồn, cuối cùng nó đành phải lùi bước.
Giờ mới muốn chạy ư? Lăng Hàn nổi giận, lập tức điều khiển Phù Binh Hoàng Kim truy sát nó.
Nếu con thằn lằn đỏ sớm chạy trốn, có lẽ còn chút cơ hội. Vì địa hình khoáng đ���ng phức tạp, chỉ cần cắt đuôi được Lăng Hàn là mối uy hiếp từ Phù Binh Hoàng Kim sẽ tự động biến mất.
Giờ đây, con thằn lằn đỏ đã bị thương quá nặng, máu chảy không ngừng dọc đường đi. Trong trạng thái này, làm sao nó có thể thoát khỏi sự truy sát của Phù Binh Hoàng Kim được nữa? Chỉ vài bước thôi, nó đã bị đuổi kịp.
Bùm bùm bùm bùm bùm! Cú đấm liên tục đánh cho con thằn lằn đỏ rụng vảy.
Ong ong ong ong ong! Phù Binh Hoàng Kim chợt tung ra đại chiêu, vốn đã sáng nhấp nháy bỗng trở nên cực kỳ rực rỡ, sau đó tung một quyền, bắn ra đoàn sáng vàng rực như lửa cháy.
Một kích kia cực kỳ khủng bố, khiến đá vụn dưới đất bay ngược lên, lơ lửng trên không như trong trạng thái không trọng lực.
Khi đoàn sáng vàng bắn tới, những viên đá vụn cũng bay ra ngoài vèo vèo như đạn đá vô tận.
Ánh sáng vàng ập tới, con thằn lằn đỏ phát ra tiếng rít chát chúa, tứ chi mềm nhũn không còn nhúc nhích. Khi đá vụn bắn tới, con thằn lằn đỏ không thể né tránh, bị bắn thủng lỗ chỗ.
Chủ yếu là vì vảy trên người nó đã bị rụng gần hết, khiến lực phòng ngự giảm sút nghiêm trọng. Ăn thêm một đòn đại chiêu nữa, cuối cùng con hung vật đã bị oanh sát thành bã.
Rốt cuộc cũng đã giải quyết xong.
Lăng Hàn xoay người, Phù Binh Hoàng Kim cũng quay lại, đối diện với Lý Trường Đan.
Lý Trường Đan bình tĩnh nói: – Sư đệ, Phù Binh của ngươi còn chống đỡ được bao lâu?
Quả nhiên tên này biết về Phù Binh, hèn gì lúc trước hắn luôn tỏ ra rụt rè sợ hãi. Nhưng biết vũ khí bí mật mà không dùng thì sức uy hiếp rất lớn; một khi đã sử dụng, tức là lật ngửa át chủ bài, đối phương sẽ có cách ứng phó.
Lăng Hàn hừ lạnh một tiếng: – Ngươi cứ việc nói!
Vừa động ý niệm, Phù Binh Hoàng Kim lập tức xông về phía Lý Trường Đan.
Lăng Hàn cũng nhanh chóng di chuyển theo, hắn cảm thấy mình phải ở trong một phạm vi nhất định với Phù Binh Hoàng Kim, nếu không thì ý thức kết nối sẽ đứt đoạn, hắn sẽ không thể chỉ huy Phù Binh được nữa.
Lý Trường Đan cười lớn rồi nhanh chóng lùi lại. Gã không nhanh bằng Phù Binh Hoàng Kim, nhưng không sao cả, miễn là không chậm hơn Lăng Hàn là được. Vì Phù Binh Hoàng Kim không thể rời xa phạm vi chỉ huy của Lăng Hàn, Lý Trường Đan ung dung ứng đối.
Chỉ một lúc sau, Lăng Hàn phát hiện ánh sáng trên người Phù Binh đã hơi tối đi.
Năng lượng của nó sắp cạn kiệt.
Lăng Hàn dứt khoát xoay người bỏ chạy.
Sau khi chiến đấu với con thằn lằn đỏ, Lăng Hàn liền biết hiện tại hắn không thể đánh lại Cửu Mạch, đặc biệt là những kẻ ở đỉnh Cửu Mạch như Lý Trường Đan, thực lực của gã đã vượt xa đẳng cấp bình thường.
Quả nhiên, Phù Binh Hoàng Kim chỉ kịp tung thêm một quyền nữa rồi thân ảnh mờ ảo của nó cuối cùng hóa thành một luồng sáng, biến mất.
Lý Trường Đan liền quay lại đuổi theo Lăng Hàn: – Lăng sư đệ, món nợ này ta nên đòi lại thôi.
Lăng Hàn chạy nhanh: – Đuổi kịp ta rồi tính!
Lý Trường Đan cười nói: – Đừng nói chuyện ám muội như vậy chứ, sẽ khiến người khác hiểu lầm đó.
Lăng Hàn một đường chạy như bay. Địa hình khoáng động phức tạp, cứ một chốc lại có lối rẽ, điều này tuy giảm bớt uy hiếp từ việc Lý Trường Đan ném đá, nhưng vẫn không thể hoàn toàn bỏ qua.
Thật hết cách, trong khoáng động còn rải rác những ngọn đèn cung cấp ánh sáng, nên không ảnh hưởng quá lớn đến sự chính xác trong đòn ném của Lý Trường Đan.
Lăng Hàn cắn răng tiếp tục chạy về phía trước.
Rất nhanh, phía trước xuất hiện một vùng bóng tối sâu thẳm.
Lăng Hàn không chút do dự lao thẳng vào.
Lý Trường Đan nhướng mày, trong môi trường tối tăm như vậy, gã chỉ có thể ném đá bừa bãi. Lỡ như bị người khác đánh lén thì sao đây?
Sẽ không thể điều tra ra được.
Nhưng chỉ vài giây sau, Lý Trường Đan đã hạ quyết tâm, tốc độ không hề chậm lại.
Không sao cả, Lăng Hàn đi ở đằng trước, nếu còn có hung vật phục kích, nó sẽ tấn công hắn trước. Hắn ta chẳng khác nào cục đá dò đường.
Lý Trường Đan thản nhiên nói, mọi thứ nằm gọn trong lòng bàn tay gã: – Lăng sư đệ, chạy nhanh vậy làm gì? Chúng ta từ từ tâm sự đi chứ.
Lăng Hàn trào phúng: – Ngụy quân tử, quên ngươi từng bị ta đánh cho khóc thét sao? Còn mặt dày dạn ra oai trước mặt ta à?
Nghe câu này, sắc mặt Lý Trường Đan lập tức biến đổi.
Trận chiến với Lăng Hàn trong cổ trận là kinh nghiệm nhục nhã nhất trong đời Lý Trường Đan. Bị đánh vào hạ bộ hai lần, khi gã về nhà kiểm tra, bác sĩ nói một bên tinh hoàn đã bị liệt. Đây cũng là một lý do khác khiến Hạ gia hủy bỏ hôn lễ. Không thể đảm bảo có con nối dõi được thì cần loại rể phụ này làm gì chứ?
Tất cả chỉ tại Lăng Hàn!
Lý Trường Đan âm trầm nói: – Đồ khốn, chờ ngươi rơi vào tay ta, ta sẽ không giết ngươi dễ dàng đâu. Ta sẽ lột da ngươi ra trước. Nhưng cứ yên tâm, ngươi sẽ không chết được ngay đâu. Ta sẽ cho ngươi uống bảo dược giữ mạng, khiến ngươi tận mắt chứng kiến, cảm nhận tất cả. Sau đó, ta sẽ đập nát từng khúc xương của ngươi, cuối cùng mới cắt từng miếng thịt, cho đến khi ngươi tắt hơi thở cuối cùng!
Lăng Hàn cười nhạt, quả nhiên dưới lớp da quân tử khiêm tốn giả dối là một tâm hồn gần như biến thái.
Lăng Hàn không đôi co nữa, chỉ cắm đầu chạy nhanh.
Con đường này không quá dài, cũng không có ngã rẽ nào. Nếu không, trong môi trường tối đen như mực mà đụng phải bức tường, Lăng Hàn khó mà dừng lại kịp.
Chạy hơn hai tiếng sau, Lăng Hàn cảm thấy máu toàn thân sôi sục cực kỳ khó chịu, đôi chân như sắp nổ tung.
Chạy như điên với tốc độ cao lâu như vậy đã khiến thân thể hắn đạt đến cực hạn.
Lúc này, phía trước xuất hiện một đốm sáng.
Có lối ra ư?
Lăng Hàn cố gắng chống đỡ, tiếp tục tăng tốc chạy.
Đốm sáng càng lúc càng lớn, quả nhiên có một lối ra thật.
Lăng Hàn không kịp suy nghĩ tại sao mình chạy xuống lòng đất mà lại có một lối ra.
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.