(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3505:
Nhuế Nguyên Lượng tức sôi máu: – Ngươi…! Đang cố ý khiêu khích sao? Hơn nữa, mọi chuyện là do Lăng Hàn gây ra! Ngực Nhuế Nguyên Lượng phập phồng kịch liệt, gã cố dằn cơn giận xuống: – Ngươi cứ múa mép khua môi đi, đợi đến khi ta đạp ngươi dưới gót chân thì ngươi sẽ hối hận vì đã chọc giận ta. Lăng Hàn xòe tay ra: – Hình như là ngươi cùng với mấy người họ Đàm vu oan hãm hại ta, kết quả tự rước lấy nhục, sao bây giờ lại đổ thừa cho ta? Nhuế Nguyên Lượng rống to xông lên: – Ngươi còn dám nói!? Nhuế Nguyên Lượng uất ức vô cùng, đành phải dâng không một viên Dẫn Mạch đan cho Lăng Hàn, còn gã thì sao? Bị treo lên trước cửa đánh, mất hết mặt mũi. Nhuế Nguyên Lượng muốn giết người! Bùm! Cú đấm đánh tới kèm theo gió rít đáng sợ. Nhưng Nhuế Nguyên Lượng lộ vẻ giật mình, tất nhiên gã hiểu rõ lực lượng của mình khoảng mức này. Bảy ngàn cân. Đây là lực lượng đỉnh Ngũ Mạch. Điều này khá dễ hiểu, tu vi của Lăng Hàn chắc chắn yếu hơn gã nên đại trận sẽ kéo tu vi gã xuống. Tuy nhiên, vì cách biệt quá lớn nên gã vẫn cao hơn Lăng Hàn một mạch. Điều này nói lên cái gì? Tu vi của Lăng Hàn phỏng chừng là Tứ Mạch. Ối, một người mới nhập môn chưa đến hai tháng mà đã đạt đến Tứ Mạch? Nhưng trong tay Lăng Hàn có nhiều Dẫn Mạch đan như vậy cộng thêm tụ linh trận, hai tháng đạt đến Tứ Mạch không phải là không thể. Nhuế Nguyên Lượng ghen tỵ phát cuồng, gã chỉ được ăn ba quả Dẫn Mạch đan, so sánh với Lăng Hàn thì cách biệt quá lớn. Thiên vị, Tôn Kiếm Phương quá thiên vị! Vậy thì cứ nhục nhã tiểu tử này đi, khiến hắn mất hết mặt mũi, về sau sẽ tìm cơ hội diệt hắn. Trong tích tắc, vô vàn suy nghĩ lướt qua tâm trí Nhuế Nguyên Lượng. Lăng Hàn mỉm cười. Người Cổ Đạo tông chỉ toàn luyện Tứ Phương quyền, lại còn là phiên bản đơn giản, trước mặt hắn quả thật lộ ra sơ hở chồng chất. Dù Lăng Hàn không tu luyện Yêu Hầu quyền, nhưng với ánh mắt từng làm Chí Tôn của hắn, dễ dàng nhìn ra hơn mười điểm yếu. Lăng Hàn chỉ tốn chút sức lực. Lăng Hàn đá một cước. Bốp! Chân đá sau mà đến trước, đạp vào ngực Nhuế Nguyên Lượng. Cú đá mạnh đến mức hất gã văng lên cao cả trượng rồi mới ngã bịch xuống đất. Nhuế Nguyên Lượng rên rỉ nằm sấp dưới đất, choáng váng mặt mày. Một cước này gây ra tổn thương quá nặng nề. Nhuế Nguyên Lượng định bò dậy nhưng mới ngước đầu lên thì bị đạp một chân dập mặt. Người đạp là Lăng Hàn. Nhuế Nguyên Lượng tức hộc máu. Rõ ràng là gã vừa thấy Lăng Hàn đã muốn đến báo thù, thế mà lại bị hắn chà đạp? Thật vô lý! Sao đối phương biết sơ hở trong cú đấm của gã? Còn có lực lượng lớn như vậy? Nếu không phải thế, một cú đá đâu khiến gã khó chịu đến mức này. Lăng Hàn cười hỏi: – Sướng không? Nhuế Nguyên Lượng chỉ muốn giết người, nhưng bị Lăng Hàn đạp lên mặt thì gã chỉ có thể trừng mắt nhìn mà không làm gì được. Nhuế Nguyên Lượng cảm thấy vô cùng nhục nhã. Tuy làm con rể ở rể thường bị người cười sau lưng, nhưng trước mặt gã, ai mà chẳng cung kính gọi một tiếng Nhuế thiếu gia? Thật nhục nhã hết sức. Lăng Hàn cười gian lột quần áo Nhuế Nguyên Lượng: – He he. Nhuế Nguyên Lượng kinh kêu: – Ngươi… ngươi muốn làm gì? Tuy bị đau, khiến Nhuế Nguyên Lượng mất mặt, nhưng so với bị lột quần thì chuyện đó chỉ như trò trẻ con. Lăng Hàn hung tợn nói: – Làm nhục ngươi! Nhuế Nguyên Lượng sợ đến muốn xỉu, gã không ngờ Lăng Hàn có sở thích quái đản như vậy. Đại trận này cấm giết, nhưng hình như không nghe nói cấm hiếp. Nhuế Nguyên Lượng sợ mất m���t, nếu gã bị hiếp thì Thích gia còn chấp nhận đứa con rể này không? Nhuế Nguyên Lượng sợ hãi hét chói tai: – Không! Lăng Hàn cười gian, mặc kệ gã tiếp tục lột đồ. Nhuế Nguyên Lượng liều mạng chống cự nhưng không thể chống cự lại được, chẳng mấy chốc đã trần như nhộng. Nhuế Nguyên Lượng cũng giống như Dương Phi, hét thất thanh: – Không! Đây chính là hiệu quả mà hắn mong muốn! Bùm! Lăng Hàn đấm vào đầu Nhuế Nguyên Lượng. Đại trận ngay lập tức phát huy tác dụng đưa Nhuế Nguyên Lượng ra ngoài. Vì thế, mọi người ở ngoài trận lại có dịp được chiêm ngưỡng thân thể trần trụi. – Đó là Nhuế Nguyên Lượng! – Nhìn bộ dạng sống không bằng chết của hắn chẳng lẽ cũng bị người hiếp? – Trời, không lẽ trong tông có hiếp dâm cuồng ma? Mọi người thầm run, cảm thấy sau mông đau. – Tiêu đời! Nhuế Nguyên Lượng mất mặt trước bàn dân thiên hạ, phỏng chừng Thích gia sẽ không còn muốn đứa con rể này nữa. – Chắc rồi, vị tiểu thư kia của Thích gia nổi tiếng… ha ha, phong lưu, đổi nam nhân khác là xong, sao có thể chấp nhận phu quân lộ mông trước công chúng? – Mà công nhận cái kia của Nhuế sư huynh to thật, thảo nào tiểu thư Thích gia mê mệt. Nhuế Nguyên Lượng nghe hết những tiếng bàn tán, hai nắm tay siết chặt. Lăng Hàn không giết gã, không làm gã bị thương nặng, nhưng Nhuế Nguyên Lượng biết rằng mọi thứ của mình đã bị Lăng Hàn hủy hoại. Nhuế Nguyên Lượng thầm thề trong lòng, dù phải trả bất cứ giá nào gã cũng phải khiến Lăng Hàn phải chết. Sau đó, những giọt nước mắt nhục nhã tuôn rơi. Lăng Hàn đi vào sương mù, tiếp tục tìm trận cơ. Đã tìm được hai cây thì sẽ không khó để tìm ra cây thứ ba, chẳng mấy chốc Lăng Hàn đã định vị được nó. Lăng Hàn đào bảy thước đất kiếm được cây trận cơ thứ ba. Lăng Hàn khẽ thở dài: – Không thể đào nữa. Vấn đề không phải là có thời gian đào hay không, mà là vì ba cây trận cơ đã khiến chiếc áo xanh của hắn chật cứng, không thể nhét thêm cây thứ tư. Lăng Hàn vẫn còn luyến tiếc: – Đành chờ sau này lại đến đào vậy. Bộ trận pháp này chắc rất cao cấp, có thể cưỡng ép kéo tu vi Thông Mạch cảnh xuống gần bằng nhau, rất thực dụng trong chiến đấu. – Nếu ta có thể sửa thành bản đơn giản có thể tùy lúc bày ra, vậy thì chiến đấu cùng cấp ta còn sợ ai? Lăng Hàn bắt đầu tìm lối ra, đừng để Lý Trường Đan ăn may mà thoát ra trước thì hỏng bét. – Nơi này… Sang trái ba bước. – Chỗ này… lùi hai bước. Sương mù trước mặt Lăng Hàn dần dần tan đi. Khi đứng ở những tiết điểm đặc biệt, hắn có thể thấy rõ toàn cảnh. Lăng Hàn ngạc nhiên: – Ủa? Không thể xem thường Lý Trường Đan được. Tiểu tử này đã đi hơn nửa đường rồi, nếu không có gì bất trắc thì có lẽ hai tiếng sau gã sẽ ra khỏi trận. – Đến gặp ngươi thử một phen! Lăng Hàn tăng tốc độ, hắn không thể đi đường thẳng. Đại trận sẽ vô tình ảnh hưởng đến thần thức, trừ phi thần thức cường đại vô cùng mới có thể bỏ qua ảnh hưởng đó. Bây giờ Lăng Hàn chỉ có thể ngoan ngoãn theo quy định trận pháp. Khoảng cách giữa hai người nhanh chóng rút ngắn, nhưng nửa tiếng sau Lăng Hàn chỉ rút ngắn được chừng ba mươi trượng. Vì sương mù nên Lý Trường Đan không phát hiện Lăng Hàn đến gần, gã đang tập trung thăm dò con đường phía trước. A?
Mọi quyền lợi xuất bản và phân phối tác phẩm này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng tôn trọng công sức biên soạn.