Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3501

Lăng Hàn nhìn Nhiếp Dương, quăng cục lơ.

Nhiếp Dương đổi đề tài:

– Ha ha, chắc hẳn ngươi còn chưa hay tin gì phải không? Ba tên Nhuế Nguyên Lượng thảm hại lắm. Sau khi điều tra ra bọn họ dám trộm Dẫn Mạch đan, lập tức bị trưởng bối mắng cho thối đầu. Thảm nhất phải kể đến Nhuế Nguyên Lượng. Hắn vốn dĩ dụ dỗ tiểu thư nhà họ Thích để trèo cao, đã chẳng được Thích trưởng lão vừa mắt, nay còn gây ra chuyện mất mặt như vậy. Thích trưởng lão đã treo hắn ngay trước cửa mà quất roi suốt cả buổi chiều.

Nhiếp Dương vừa cười vừa kể, vẻ mặt lộ rõ sự khoái chí khi thấy người khác gặp họa.

Lăng Hàn chỉ hờ hững, không mấy vui vẻ. Nếu không phải hắn tình cờ luyện ra được Dẫn Mạch đan, thì người mắc kẹt trong mớ bòng bong này lúc này đã là hắn rồi.

Nhiếp Dương nói tiếp, giọng điệu đầy vẻ mong chờ:

– Nếu không phải tiểu thư nhà họ Thích cầu tình, thì đến giờ Nhuế Nguyên Lượng có lẽ vẫn còn bị treo đánh.

Lăng Hàn hỏi:

– Ngươi có vẻ không hợp với bọn họ nhỉ?

Nhiếp Dương khinh thường nói:

– Dĩ nhiên! Mấy tên kia chỉ dựa vào việc ăn thật nhiều Dẫn Mạch quả mới có được tu vi như hiện giờ. Bản thân thì chẳng ra gì, vậy mà cứ vênh váo hống hách, coi thường người khác suốt ngày. Hứ, tiểu gia đây mới là người khinh thường bọn chúng!

Lăng Hàn mỉm cười, Nhiếp Dương quả là có chút khác biệt.

Nhiếp Dương nhắc nhở:

– Nhưng đám Nhuế Nguyên Lượng chắc chắn sẽ ghi hận ngươi, ngươi nên cẩn thận một chút. Dù tu vi của bọn họ chỉ là nhờ bồi dưỡng mà thành, nhưng suy cho cùng cũng đã đạt tới Thất Mạch, Bát Mạch, thực lực cũng không phải hạng xoàng đâu.

Lăng Hàn gật đầu, đúng là bây giờ hắn chưa thể đánh lại Thất Mạch. Nhưng nhiều nhất là một, hai tháng nữa, hắn sẽ đu kịp thôi.

Nhiếp Dương vỗ vai Lăng Hàn, nghĩa khí bảo:

– Nếu có chuyện gì rắc rối, cứ tìm ca, ca sẽ giải quyết giúp ngươi!

Lăng Hàn thầm nghĩ, xem ra Nhiếp Dương có năng lực kết giao khá tốt, nhưng lại mang tính phân cực. Kẻ yêu mến thì sẽ càng lúc càng yêu mến, kẻ ghét bỏ thì sẽ ghét đến tận xương tủy.

– Cũng tốt, không có ai để đạp, con đường tu luyện cũng sẽ thật buồn tẻ.

***

Cổ Đạo tông, phòng họp.

Vào đầu mỗi tháng, Tôn Kiếm Phương đều triệu tập toàn bộ trưởng lão trong tông để họp bàn công việc.

Bình thường không có việc gì, thường chỉ gặp mặt qua loa rồi giải tán.

Nhưng lần này thì khác.

Một trưởng lão đột nhiên nói:

– Tông chủ, hiện tại thế giới bên ngoài giao tranh dậy sóng, tông ta nên nhanh chóng xác định Đạo tử, tập trung tài nguyên bồi dưỡng một người duy nhất, để có thể cạnh tranh với các thế lực khác.

Trưởng lão này là tổ phụ của Lao Lực Ngôn, Lao Phong. Nghe đồn, ông ấy có tu vi Thập Nhất Mạch, nhưng cảnh giới cụ thể ra sao thì không ai hay biết.

Tôn Kiếm Phương nhướng mày, Lao Phong có ý gì?

��àm Kính phụ họa:

– Ta cũng cho rằng chúng ta nên nhanh chóng quyết định Đạo tử.

Hạ Quan gật đầu nói:

– Lão phu cũng nghĩ vậy.

Trong bảy trưởng lão có ba người bày tỏ ý kiến đồng tình.

Tôn Kiếm Phương vẫn giữ vẻ mặt bình thản, rồi nhìn bốn vị trưởng lão còn lại:

– Các ngươi thì sao?

Thích Ngũ gật đầu nói:

– Bổn tọa đồng ý.

Nhiếp Hóa Vân, Cổ Thang, Tả Hưng Bang thì lại quay mặt đi nơi khác, tỏ vẻ không mấy hứng thú.

Tôn Kiếm Phương khẽ nhướng đôi lông mày bạc hỏi:

– Các vị trưởng lão có nhân tuyển thích hợp không?

Hạ Quan nói ngay:

– Chuyện này còn phải hỏi sao? Chắc chắn là Lý Trường Đan rồi. Tiểu tử đó từ khi bắt đầu tu luyện đã luôn thể hiện thiên phú vượt trội, lại có lòng dạ phi phàm, khiến đệ tử trong tông đều tâm phục khẩu phục. Để Lý Trường Đan làm Đạo tử, chắc chắn sẽ không có ai phản đối.

Thích Ngũ, Lao Phong, Đàm Kính gật đầu:

– Đúng!

Nhiếp Hóa Vân định mở lời nhưng rồi lại thôi, chỉ bình tĩnh ngồi quan sát. Hắn vốn muốn tiến cử cháu trai Nhiếp Dương của mình, nhưng rõ ràng bốn người Thích Ngũ đã bắt tay nhau, một mình Nhiếp Hóa Vân làm sao có thể đối kháng? Tốt nhất cứ để Tôn Kiếm Phương đứng ra gánh vác. Chuyện này vốn dĩ đã khó giải quyết. Tả Hưng Bang, Cổ Thang và Tôn Kiếm Phương đều không có hậu nhân, việc lập ai làm Đạo tử cũng không hề đụng chạm đến lợi ích của họ. Vì vậy, rất có khả năng Tôn Kiếm Phương sẽ lựa chọn vì sự đoàn kết của tông môn.

Tôn Kiếm Phương trầm ngâm nói:

– Chẳng lẽ các ngươi quên viên thần thạch vỡ ra đã thai nghén Thần Tử?

Thích Ngũ khinh thường nói:

– Khác loài tất sẽ khác lòng, ai mà biết hắn rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào. Theo bổn tọa, tốt nhất là bóp chết hắn ngay đi, tránh để lại hậu họa.

Lão già này ác thật.

Tôn Kiếm Phương xua tay, lão đã đặt hết hy vọng vào Lăng Hàn, làm sao có thể nghe lời Thích Ngũ mà ra tay sát hại?

Tôn Kiếm Phương nói:

– Trong cổ ngọc bội của vị đại năng tiền bối có ghi rõ, thần thạch sẽ thai nghén nên Thiên Địa Tạo Hóa Chi Linh, tương lai của Cổ Đạo tông ta sẽ được đặt lên vai Lăng Hàn. Các vị, ta hy vọng chư vị có cái nhìn xa trông rộng hơn một chút. Thời đại đại thịnh mới chỉ vừa hé mở, con đường tu luyện sau này không biết còn dài rộng đến mức nào, chúng ta chẳng qua chỉ là đi trước một bước, bất cứ lúc nào cũng có thể bị vượt qua. Nếu chọn đúng người, không chừng hắn sẽ dẫn dắt chúng ta vươn tới đỉnh cao hơn nữa.

Hạ Quan cười to bảo:

– Ta đồng ý với quan điểm của Tông chủ, quả thực phải chọn đúng người cho vị trí Đạo tử. Bởi vậy, ta vẫn xem trọng Lý Trường Đan. Chúng ta đều đã già, có lẽ sẽ vĩnh viễn kẹt lại ở Nhập Nhị Mạch. Nhưng Trường Đan thì khác, trong thời đại đầy sóng ngầm dữ dội này, hắn có thể cưỡi gió đạp sóng, vươn tới độ cao mà chúng ta chỉ có thể ngước nhìn mà thôi.

Thích Ngũ gật đầu nói:

– Ừ, bổn tọa cũng xem trọng Trường Đan. Nên bây giờ là lúc thu phục lòng người, phải cột chặt Trường Đan vào cỗ xe của Cổ Đạo tông.

Tôn Kiếm Phương khẽ nhướng mày, thầm nghĩ, lẽ nào Lý Trường Đan có ý phản bội Cổ Đạo tông?

Tôn sư trọng đạo vốn là ��ạo lý cơ bản nhất của một người tu luyện.

Tôn Kiếm Phương chậm rãi nói:

– Chọn Đạo tử phải thận trọng, chẳng những phải có danh vọng mà còn phải có tiềm lực lớn. Thôi thì cứ dùng cổ trận pháp để tuyển chọn vậy.

Nhiếp Hóa Vân hỏi:

– Cổ trận pháp đã sửa xong rồi ư?

Tôn Kiếm Phương gật đầu rồi lại lắc đầu, nói:

– Đã sửa chữa được một phần, nhưng vẫn còn kém xa mới có thể phát huy hết uy lực.

Cổ Thang hỏi:

– Vậy Tông chủ nói tuyển chọn này có ý nghĩa gì?

Cổ Thang vốn là người vô tư nhất, dưới gối không có con cái, thích nhất là tiền tài và mỹ nữ. Miễn sao cuộc sống của lão không bị ảnh hưởng, Cổ Thang sẽ chẳng màng ai làm Đạo tử.

Tôn Kiếm Phương nói:

– Đã là tuyển chọn Đạo tử của Cổ Đạo tông, vậy thì tất cả những đệ tử ở độ tuổi thích hợp đều có thể tham gia. Sau khi tiến vào cổ trận, ai là người bước ra đầu tiên, người đó sẽ là nhân tuyển Đạo tử.

Đàm Kính mong chờ hỏi:

– Xin hỏi Tông chủ, cổ trận pháp này ra sao?

Nếu có cơ hội, Đàm Kính dĩ nhiên muốn tôn tử của mình trở thành Đạo tử. Tuy nhiên, lão biết tôn tử mình không sánh bằng Lý Trường Đan, vả lại Lý Trường Đan cũng đã được Hạ Quan đút lót nên mới được lão ta hết sức tiến cử. Giờ thì khác, Đàm Kính dấy lên niềm mong mỏi.

Tôn Kiếm Phương trả lời:

– Trong cổ trận sẽ có nhiều thử thách, quan trọng nhất là, nếu có hai người giao chiến với nhau, đại trận sẽ tự động điều chỉnh tu vi của cả hai bên, khiến cho sức chiến đấu của họ thiên về ngang tài ngang sức.

Truyện dịch này được đăng tải độc quyền trên truyen.free, mọi hình thức sao chép đều không được phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free