(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3497
Bởi vậy Lý Trường Đan ghét Lăng Hàn, nhưng gã cũng rất khôn ngoan. Trong Cổ Đạo tông, ai dám giở trò ngay trước mắt Tôn Kiếm Phương?
May mắn thay, Lăng Hàn mới chỉ chập chững bước vào con đường tu luyện, kém gã còn xa. Lý Trường Đan không tin Lăng Hàn có thể bắt kịp mình, huống hồ các trưởng lão trong tông môn sẽ đồng ý lập hắn làm đạo tử sớm như vậy.
Đạo tử là người đại diện cho thế hệ trẻ của tông môn, cần phải chọn người có thực lực mạnh nhất và tiềm lực lớn nhất.
Thiên địa này mới chỉ bắt đầu biến dị, con đường cầu tiên còn dài dằng dặc. Bọn họ mới chỉ đứng ở vạch xuất phát, tài nguyên quý báu nên được dồn cho người thích hợp nhất.
Ví dụ như gã!
Bởi vậy, khi hay tin Tôn Kiếm Phương ban cho Lăng Hàn ba trái Dẫn Mạch quả, ngay cả Lý Trường Đan khôn ngoan cũng không thể nhịn nổi. Gã cố ý dẫn dắt để Hạ Diệu Âm mời Lăng Hàn đến dự tiệc.
Mục đích là khiến Lăng Hàn phải xấu hổ không chịu nổi, tốt nhất là làm hắn nhục nhã đến mức không còn mặt mũi ở lại Cổ Đạo tông. Tệ hơn nữa, nếu hắn mang tiếng xấu thối tha, liệu còn có tư cách làm đạo tử hay không?
Lý Trường Đan cười nói: – Nào, Lăng sư đệ, để vi huynh giới thiệu cho sư đệ.
Trông Lý Trường Đan nho nhã như một khiêm khiêm quân tử, khiến người ta không khỏi nảy sinh hảo cảm.
Lý Trường Đan chỉ vào thanh niên đứng bên cạnh: – Vị này là Nhuế Nguyên Lượng Nhuế sư huynh.
Người này chừng hai mươi bốn, hai mươi lăm tuổi, vẻ mặt kiêu căng ra mặt, chẳng thèm để Lăng Hàn vào mắt.
Lăng Hàn gật đầu chào: – Nhuế sư huynh.
Nhuế Nguyên Lượng khẽ hừ lạnh, hơi hếch cằm xem như đáp lễ.
Lăng Hàn thầm cười nhạt. Ngươi ngạo mạn như thế, tưởng mình ghê gớm lắm sao? Chảnh choẹ cái gì!
Lý Trường Đan bổ sung thêm: – Nhuế sư huynh là rể của Thích trưởng lão, thiên phú võ đạo cũng khá bất phàm, hiện tại đã là cao thủ Bát Mạch.
Nhuế Nguyên Lượng mỉm cười khách sáo, nhẹ gật đầu với Lý Trường Đan.
À, hóa ra là kẻ bám váy đàn bà, chảnh chọe nỗi gì!
Lý Trường Đan lại giới thiệu: – Vị này là Lao Lực Ngôn Lao sư huynh.
Lăng Hàn lười biếng gật đầu. Những kẻ này đều mắt cao hơn đầu, toàn là con cháu hoặc người thân của các trưởng lão, tự phụ có thân phận cao quý. Hắn chẳng cần khách sáo với bọn họ.
Lao Lực Ngôn bất mãn hừ một tiếng: – Hừ! Lên mặt ghê nhỉ.
Những người này thật ích kỷ, chẳng thèm nhìn lại xem ai mới là kẻ chảnh choẹ hơn.
Một nam nhân khác lên tiếng: – Tiểu sư đệ này thật quá cao ngạo, đừng tưởng có Tông chủ đại nhân cưng chiều mà có thể không coi ai ra gì!
Lăng Hàn liếc người kia: – Ngươi là ai?
Nam nhân ngạo nghễ đáp: – Đàm Cao Bác.
Lăng Hàn thản nhiên nói, đoạn quay mặt đi: – Chưa từng nghe nói qua.
Đám người Đàm Cao Bác rất tức giận: – Ngươi...!
Dù Tôn Kiếm Phương có coi trọng ngươi đến mấy, thì ngươi cũng chỉ mới bước chân vào con đường võ đạo được hơn một tháng. Ngươi phải thể hiện sự cung kính, khiêm tốn trước mặt các sư huynh như bọn họ chứ. Hơn nữa, họ là hậu nhân, là người thân của các trưởng lão, địa vị cao quý biết bao. Ngươi còn chưa phải đạo tử, dựa vào cái gì mà hếch mũi lên trời với họ?
Lý Trường Đan xua tay, ra vẻ can ngăn mâu thuẫn bùng nổ: – Thôi thôi, Lăng sư đệ tuổi trẻ bồng bột, các ngươi đừng chấp nhặt hắn làm gì.
Nghe qua thì như đang nói đỡ cho Lăng Hàn, nhưng thực chất là cố tình chụp mũ hắn ngạo mạn, kiêu căng, đổ thêm dầu vào lửa.
Lăng Hàn nhìn vị thiên tài trẻ của Cổ Đạo tông, thầm nghĩ: tuổi còn nhỏ mà tâm kế đã thâm sâu đến vậy.
Mấy người Đàm Cao Bác vẻ mặt khó chịu, ánh mắt tràn ngập sự chán ghét khi nhìn Lăng Hàn.
Trong mắt bọn họ, Lăng Hàn chỉ là một kẻ may mắn, bởi vì xuất thân từ thần thạch nên mới được Tôn Kiếm Phương yêu quý đặc biệt.
Rất không công bằng.
Bọn họ nhìn nhau, sau đó cùng nhếch mép. Nhất định phải làm cho tiểu tử này mất mặt, mang tiếng xấu thối tha.
Chợt có người kêu lên: – Hạ sư muội ra rồi!
Một nữ nhân vận xiêm y đỏ rực, được bốn mỹ nữ vây quanh, bước ra. Bốn mỹ nữ kia đều mặc đồng phục váy hở vai, để lộ bờ vai trắng nõn, phần ngực nhô cao đầy quyến rũ.
Đám nam nhân lập tức tru tréo, gầm rú.
Nữ nhân vận xiêm y đỏ rực chính là Hạ Diệu Âm, nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay. Nàng tiến vào giữa đại sảnh, nói vài lời mở đầu rồi tuyên bố bữa tiệc chính thức bắt đầu, mời mọi người cứ tự nhiên ăn uống vui chơi.
Lăng Hàn không mấy hứng thú, chỉ ngồi yên lặng trong một góc. Hoán Tuyết làm tròn bổn phận thị nữ nhỏ, Lăng Hàn chỉ cần cất lời là nàng sẽ lập tức đi lấy món ăn hắn yêu thích.
Những người khác không khỏi hâm mộ. Họ đã nghe nói về chuyện xảy ra lúc trước, rằng Hoán Tuyết đánh bại Trương Bách Xuyên Nhị Mạch, chứng tỏ nàng ít nhất cũng có thực lực Nhị Mạch.
Trong thời đại này, võ giả là tài nguyên quý giá bậc nhất. Dù tu vi cao hay thấp, thân phận của họ cũng đã cao hơn người thường một bậc. Thế nhưng Hoán Tuyết lại cam tâm hầu hạ Lăng Hàn như một thị nữ, chịu đựng mọi vất vả cực nhọc, thử hỏi sao không khiến người ta đỏ mắt ghen tị?
Bữa tiệc vẫn tiếp diễn, không khí khá hài hòa, không xảy ra xung đột nào đáng kể. Lăng Hàn cảm thấy khá ngạc nhiên, chẳng lẽ không ai đến khiêu khích hắn ư? Điều này không hợp lý chút nào, bởi vì hắn vốn dĩ tự mang theo "vòng sáng hút thù hận" cơ mà.
Khi bữa tiệc gần tàn, Hạ Diệu Âm bỗng trở về phòng. Một lát sau, nàng bước ra với vẻ mặt lạnh băng, cánh cửa lớn cũng bị đóng sầm lại, tiếng nhạc ngừng bặt.
– Có chuyện gì vậy? – Chuyện gì đã xảy ra?
Mọi người thầm lấy làm lạ, bắt đầu xôn xao hỏi thăm. Sau đó, tất cả đều chấn động.
Thì ra, Hạ Diệu Âm bị mất trộm, một viên Dẫn Mạch Đan quý giá đã không cánh mà bay.
Nghe đồn, viên Dẫn Mạch Đan đó là món quà trưởng thành mà Hạ Quan trưởng lão dành tặng cho tôn nữ của mình. Nay bị trộm, khiến nàng vô cùng tức giận.
Cánh cửa đóng kín chứng tỏ kẻ trộm chắc chắn đang ở trong số bọn họ.
– Thật ngại quá, các vị. Chúng tôi cần lục soát thân thể từng người một.
Dù mọi người có bất mãn, nhưng Hạ gia là thế lực lớn, bọn họ không thể chọc vào được. Hơn nữa, họ cũng chẳng có gì chột dạ, nên không ngại bị lục soát để chứng tỏ sự trong sạch của bản thân.
Lăng Hàn nhướng mày, thầm nghĩ: lẽ nào đây là một âm mưu nhắm vào hắn?
Khi có người tiến đến lục soát, Lăng Hàn không phản đối, nhưng chú ý chặt chẽ, đề phòng đối phương thừa cơ vu oan giá họa cho mình.
Bất ngờ thay, hắn lại thuận lợi trải qua việc lục soát.
Lẽ nào hắn đã suy nghĩ quá nhiều?
Một thanh âm bất ngờ vang lên: – Tìm thấy rồi!
Một nữ nhân đang đứng cạnh Hoán Tuyết, tay cầm một cái bình nhỏ, bên trong có một viên đan dược.
Hạ Diệu Âm vừa mất một viên Dẫn Mạch Đan, kết quả lại lục soát ra cái bình đựng đan dược nằm trên người Hoán Tuyết. Trên đời này lại có chuyện trùng hợp đến vậy sao?
Chắc chắn Hoán Tuyết đã ăn cắp!
Lăng Hàn nhướng mày. Hắn tin tưởng thị nữ nhỏ của mình không hề ăn trộm, đây rõ ràng là một màn vu oan giá họa trắng trợn!
Lăng Hàn đã tính toán sai lầm. Hắn không ngờ mục tiêu không phải là mình, mà lại là thị nữ của hắn.
Cái gọi là đánh chó phải ngó mặt chủ. Nếu Lăng Hàn nhúng tay vào, trong tình huống 'chứng cứ xác đáng' như thế này, rất có thể sẽ kéo luôn hắn vào vũng lầy, khiến người ta cho rằng hắn mới là kẻ chủ mưu.
Còn nếu Lăng Hàn khoanh tay đứng nhìn, mặc kệ mọi chuyện, thì người ta sẽ coi thường hắn, cho rằng ngay cả thuộc hạ của mình hắn cũng không thể cứu. Một kẻ như vậy mà còn mơ mộng làm đạo tử sao?
Chó má!
Lăng Hàn nhìn về phía Lý Trường Đan. Lẽ nào chính cái kẻ bề ngoài nho nhã này đã nghĩ ra kế hoạch thâm độc đó?
Hạ Diệu Âm hùng hổ xông đến trước mặt Hoán Tuyết, giơ tay toan tát một cái.
Nội dung này được truyen.free sở hữu, kính mong độc giả trân trọng quyền tác giả.