(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3494:
Lăng Hàn nhận thiệp mời. Người trẻ tuổi kia khẽ nở nụ cười kỳ dị rồi quay người định bỏ đi.
Lăng Hàn lên tiếng: "Chờ đã."
Khi người trẻ tuổi kia dừng bước, Lăng Hàn hỏi: "Xin hỏi xưng hô thế nào?"
Người trẻ tuổi quay người lại, vẻ mặt khó chịu nói: "Ta là sư huynh của ngươi. Khi nói chuyện với sư huynh thì phải thêm chữ 'xin' vào chứ! Thôi được, ngươi mới nhập tông, lần này ta không chấp nhặt. Ta họ Bàng, Bàng An Hòa."
Lăng Hàn phớt lờ gã, cúi đầu xem thiệp mời.
Đệt mợ nó!
Bàng An Hòa tức tối như đấm vào bông gòn, bị Lăng Hàn phớt lờ khiến gã tức đến xì khói.
Bàng An Hòa nóng nảy định đánh người, nhưng ngẫm lại, Lăng Hàn là đệ tử mà tông chủ đại nhân ưng ý nhất. Có muốn động đến hắn thì cũng chẳng đến lượt gã phải xông pha đi đầu.
Thôi, dù sao hắn không đắc ý được bao lâu.
Bàng An Hòa hất tay nghênh ngang rời đi.
Hoán Tuyết tiễn khách ra ngoài, nàng không còn cười nữa, trừng mắt lườm Bàng An Hòa. Nàng ước gì mình có đủ sức mạnh để đấm gục tên khốn này, dám cả gan bất kính với thiếu gia nhà mình.
Chờ đó, nàng nhớ kỹ món nợ này.
Lăng Hàn không bận tâm đến Bàng An Hòa. Trước mặt hắn, không ít thiên chi kiêu tử từng kiêu căng tự phụ, nghênh ngang coi trời bằng vung, nhưng cuối cùng đều bị hắn đánh cho ra bã, xách đi như gà con.
"Hạ Diệu Âm là cháu gái của Thất Trưởng lão Hạ Quan, hèn gì sinh nhật mười tám tuổi lại tổ chức trống dong cờ mở đến vậy. Hạ Quan hai mươi năm trước đã đạt đến Thập Mạch, trở thành Trưởng lão cuối cùng của Cổ Đạo tông. Cảnh giới hiện giờ... chưa biết. Tôn Kiếm Phương đối xử tốt với ta, điều này khiến không ít người ghen ghét. Giờ đây lại mời ta dự tiệc, ha ha, e rằng đa số đều không có ý tốt. Thôi được, cứ đi xem sao."
Còn bốn ngày nữa mới đến tiệc sinh nhật của Hạ Diệu Âm, Lăng Hàn tiếp tục luyện Yêu Hầu Quyền, tiện tay chỉ dẫn Hoán Tuyết.
Thiên phú của Hoán Tuyết tuy không cao, nhưng ở giai đoạn tu luyện hiện tại lại không cần thiên phú quá xuất sắc. Chỉ cần nàng có thể cảm ứng được kinh mạch thì phần còn lại là sự kiên trì, có công mài sắt có ngày nên kim.
Đặc biệt là ở cảnh giới Nhất Mạch, chỉ cần lực lượng đạt đến năm trăm cân. Hoán Tuyết không phải thiên tài, năm trăm cân là một giới hạn lớn đối với nàng. Nhưng nhờ có tụ linh trận gia cố, đến ngày thứ ba, nàng đã tu luyện xong Nhất Mạch.
Sau khi ăn ba viên Dẫn Mạch Đan, Hoán Tuyết cảm nhận được kinh mạch thứ hai, thành công đả thông và tiến vào Nhị Mạch.
Đến ngày thứ tư, Hoán Tuyết đã có lực lượng bảy trăm cân, một tốc độ khiến ngư���i ta phải kinh ngạc.
Chỉ có Lăng Hàn mới rộng rãi dồn nhiều tài nguyên đến vậy cho một người gần như không có thiên phú. Nên biết, sáu viên Dẫn Mạch Đan có thể giúp một người đạt đến Lục Mạch.
Nếu bị người ngoài biết được, chắc chắn sẽ mắng Lăng Hàn là phá của, phung phí đến mức không thể nào hình dung nổi.
Lực lượng của Lăng Hàn từ tám ngàn cân nhanh chóng tăng vọt đến một vạn cân, tiến bộ còn nhanh hơn Hoán Tuyết nhiều. Sức mạnh của hắn tương đương với đỉnh cấp Lục Mạch, nhưng hắn mới chỉ đả thông kinh mạch thứ năm.
Lăng Hàn phát hiện khí lực của mình đang mạnh lên một cách nhanh chóng.
Những trân quả đã ăn trước đó chắc hẳn đã tiêu hóa hết, không còn tác dụng gì nữa. Nhưng tại sao khí lực vẫn tăng vùn vụt như vậy? Thật vô lý hết sức.
Lăng Hàn suy nghĩ rất lâu, cảm thấy đây là tác dụng của công pháp không biết tên.
Hầu ca nói công pháp này có nhiều diệu dụng, việc tăng mạnh khí lực chắc hẳn là một trong những công năng đó.
Không thể cứ gọi nó là công pháp vô danh mãi được. Ừm, cứ gọi là công pháp Hầu Ca đi.
Lăng Hàn gật gù. Nếu nhóm Nữ Hoàng mà biết, chắc chắn sẽ bảo rằng, tên này dù ở đâu cũng vẫn dốt đặc cán mai khoản đặt tên như thường.
Lăng Hàn nhìn sắc trời hơi tối, gọi Hoán Tuyết lại, nói nhỏ: "Hoán Tuyết, chúng ta đi thôi."
Hoán Tuyết kích động hỏi: "Hoán Tuyết cũng được đi?"
Với thân phận của Hoán Tuyết, nàng không có tư cách đến tham dự những hoạt động như yến tiệc. Trừ phi Lăng Hàn mở tiệc, lúc đó nàng mới có thể đi theo với tư cách tùy tùng, đứng nghe hoặc làm việc vặt vãnh.
Lăng Hàn gật đầu. Tính cách của hắn vốn hay bao che, Hoán Tuyết là người của hắn, đương nhiên sẽ được đối xử cao quý hơn bất kỳ ai.
Hoán Tuyết chạy nhanh như chớp: "Vậy thiếu gia chờ chút, Hoán Tuyết đi thay đồ ngay!"
Khóe môi Lăng Hàn khẽ co rút. Quả nhiên con gái ai cũng thích làm đẹp. Chẳng qua chỉ là đi dự tiệc thôi, có cần phải cầu kỳ thay đồ như vậy không?
Một lúc sau, Hoán Tuyết xuất hiện, nàng đã mặc một chiếc váy dài màu đỏ sạch sẽ, trên vai đeo một chiếc túi nhỏ màu trắng. Khuôn mặt hơi tô điểm son phấn, trông càng trắng nõn, đôi môi đỏ mọng, đôi mắt cũng to tròn hơn một chút.
Trang điểm thế này thì thật là... chậc chậc. Hoán Tuyết vốn đã đẹp bảy phần, giờ lên tám phần, quả không uổng công trang điểm.
Hoán Tuyết ngượng ngùng: "Thiếu gia..."
Bị thiếu gia nhìn chằm chằm làm nàng hơi ngại ngùng.
Lăng Hàn khẽ cười rồi đi trước: "Đi thôi."
Hoán Tuyết vội đi theo sau, nàng không dám đi song song với Lăng Hàn mà luôn giữ khoảng cách một bước, vẫn nhớ kỹ bổn phận thị nữ của mình.
Lăng Hàn vừa bước ra khỏi cửa thì chợt dừng lại.
"Thiếu gia?"
Lăng Hàn cười gượng hỏi: "Hạ Diệu Âm ở chỗ nào vậy?"
Hoán Tuyết xì cười, thiếu gia thật thú vị.
Hoán Tuyết không dám trêu chọc thêm, vội chỉ đường.
Hai người bước đi. Cổ Đạo tông rất lớn, phần lớn kiến trúc đã lộ diện sau trận động đất, thuộc về thời đại văn minh cổ xưa. Một số công trình mới xây cố gắng bắt chước phong cách cổ đại, nhưng vì còn mới toanh nên vẫn có thể phân biệt rõ ràng.
Đi khoảng hai mươi phút, hai người đến trước một khu viện lớn.
Đây rõ ràng là một kiến trúc mới xây, bởi vì nó rất lớn. Các kiến trúc cổ xưa đều là những viện lạc nhỏ, trong khi nơi này lớn gấp năm lần, tường ngoài được tô trát vôi ve mới tinh.
Hai người tùy tùng đứng trước cửa đón khách, mặc bộ đồ rất kỳ lạ: có phần đuôi dài như đuôi én đằng sau lưng, cổ áo còn thắt một mảnh vải tròn.
Lăng Hàn tìm hiểu về văn minh trăm năm trước qua quang não, biết rằng bộ đồ như thế này được gọi là lễ phục đuôi tôm, chỉ tầng lớp thượng lưu khi tổ chức tiệc tùng mới mặc. Thứ họ đeo ở cổ là cà vạt nơ. Ngoài ra còn có một loại cà vạt khác cũng giống nơ nhưng lại thả xuống thành dải dài, trông còn kỳ lạ hơn.
Nhiều khách khứa nối tiếp nhau đi vào, đa số tụm năm tụm ba. Nam giới mặc Âu phục chỉnh tề, còn nữ giới thì đủ mọi kiểu váy áo. Có người để lộ đôi đùi trắng nõn, người thì hở lưng trần, thậm chí có người để lộ một nửa bộ ngực. Lăng Hàn không khỏi ngạc nhiên.
Phụ nữ ở đây thật là... chẳng biết giữ kẽ gì cả.
Lăng Hàn bước tới đưa thiệp mời ra.
Một người tùy tùng nhận lấy, làm động tác cung kính mời vào: "Thì ra là Lăng thiếu gia, xin mời."
Lăng Hàn đi tiếp, Hoán Tuyết vội vàng đi theo sau với vẻ mặt cẩn trọng. Tuy Hoán Tuyết là võ giả, nhưng trong thời gian ngắn vẫn chưa thể thay đổi ngay tâm tính của một người tùy tùng được.
Có một người trẻ tuổi cười phá ra tiếng: "Ha ha ha! Buồn cười quá, có người còn mang cả thị nữ đến đây sao!"
Cô bạn gái đi cạnh thanh niên che miệng cười khẽ, dáng vẻ cố tỏ ra kín đáo nhưng ánh mắt khinh thường nhìn Hoán Tuyết đã tố cáo rõ thái độ của cô ta.
Người trẻ tuổi tiếp tục trào phúng: "Dù không tìm được bạn đi cùng thì cũng đừng mang theo thị nữ đến một nơi như thế này chứ, không sợ mất mặt sao?"
Cô bạn gái hùa theo: "Vịt con xấu xí thì mãi là vịt xấu xí thôi, dù có khoác lên mình bộ đồ công chúa thì cũng chẳng thể thay đổi được gì."
Truyen.free trân trọng giữ bản quyền cho nội dung đã được trau chuốt này.