(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3466:
Tuy nhiên, hình tròn vàng ẩn chứa trong cơ thể Diệt Tuyệt lại có số lượng vị diện hữu hạn. Dù có được mật mã sinh mệnh, tốc độ diễn hóa vị diện của nàng vẫn cực kỳ chậm chạp. Vì vậy, khi các vị diện trong cơ thể nàng đều đạt đến cấp siêu cao đẳng, nàng buộc phải ngừng hấp thụ năng lượng, ưu tiên diễn hóa vị diện mới trước rồi mới thúc đẩy chúng lớn mạnh.
Cả một quá trình dài dòng như vậy, Diệt Tuyệt làm sao có thể nhanh bằng Lăng Hàn?
Còn Cuồng Loạn thì khỏi phải nói, trong cơ thể nó vốn không có vị diện, hoặc chỉ vỏn vẹn một hai cái, nên rất nhanh đã đạt đến trạng thái bão hòa. Cuồng Loạn buộc phải ngưng hấp thụ, nếu không nó sẽ bị trướng căng mà chết.
Cuồng Loạn vung tám xúc tu, lòng tràn ngập ghen tỵ và tức giận. Rõ ràng là nó đã nuốt chửng Nguyên Thế Giới, tạo ra kỳ duyên to lớn này, thế mà lại bị bài xích ra ngoài nhanh đến vậy, Cuồng Loạn làm sao có thể chấp nhận được?
Cuồng Loạn vung vẩy xúc tu quất tới Lăng Hàn, Diệt Tuyệt, nhưng năng lượng vô tận tuôn chảy đã biến thành thực thể, khiến đòn tấn công của nó không thể chạm tới mà còn bị phản chấn ngược lại.
Cuồng Loạn trút giận vung mấy đòn rồi đành bó tay, từ bỏ ý định mà chuyển tầm mắt sang cánh cửa ánh sáng.
Bên ngoài chính là một thế giới hoàn toàn mới.
Chỉ cần thoát ra ngoài, nhảy khỏi cái ao nước nhỏ bé này, nó sẽ giành được cơ duyên lớn hơn gấp bội so với cái "lợi ích nhỏ bé" hiện tại. Đợi nó thoát ra ngoài, nó nhất định sẽ phá nát cánh cửa ánh sáng. Còn các ngươi cứ ở trong cái ao nước tù đọng này mà mục rữa đi!
Cuồng Loạn xông lên, định chen vào cánh cửa ánh sáng.
Nhưng Cuồng Loạn chợt phát hiện mình không thể lọt qua cánh cửa ánh sáng, dường như cánh cửa ấy cực kỳ dẻo dai, mặc cho nó chen lấn thế nào cũng vô ích. Cuồng Loạn chỉ có thể chui vào nhiều nhất một tấc, rồi không sao tiến thêm được nữa. Nó bèn thu nhỏ thân hình lại chỉ còn cỡ một tấc, một lần nữa cố chen vào cánh cửa ánh sáng. Nhưng càng thu nhỏ thân hình, phần có thể chui vào lại càng ít, vẫn không thể xuyên qua.
Cuồng Loạn gầm rống:
– A!!!!
Đã không giành được cơ duyên lớn thì đành chịu, nhưng giờ ngay cả việc thoát ra ngoài cũng không được sao?
Không thoát ra được?
Nếu vậy thì tất cả hãy cùng hủy diệt!
Cuồng Loạn điên cuồng công kích cánh cửa ánh sáng, nó sẽ không ngây thơ nghĩ rằng Lăng Hàn và Diệt Tuyệt sẽ tốt bụng mang nó theo. Nếu đã định trước nó sẽ bị nhốt tại đây, mục rữa trong vô vọng, vậy thì tất c�� hãy cùng chết chung đi!
Cuồng Loạn điên cuồng tấn công, nhưng cánh cửa ánh sáng lại rắn chắc một cách kỳ lạ. Không, không phải nó rắn chắc, mà là nó hoàn toàn không chịu lực.
Cuồng Loạn liên tục công kích suốt mấy ngày mà không hề có chút hiệu quả. Nó lại cố chen vào, nhưng lần này lại thấy cảm giác cứng cỏi đã biến mất hoàn toàn, cứ như chỉ là một ảo ảnh phản chiếu không hề tồn tại vậy.
Thứ không tồn tại thì làm sao có thể đánh nát, làm sao có thể xuyên qua được?
Cuồng Loạn nổi điên lên, nó quay sang nhìn chằm chằm đám người Lâm Lạc, Xung Viêm. Nếu đã vậy, thì hãy diệt sạch đám người này đi!
Lăng Hàn liều mạng hấp thụ năng lượng, từng vị diện mới không ngừng diễn sinh trong cơ thể hắn, còn các vị diện cũ thì không ngừng lớn mạnh, tiến tới cấp độ siêu cao đẳng.
Không biết đã qua bao lâu, thân thể Lăng Hàn chợt run lên, một luồng lực lượng hùng dũng cuồn cuộn trào dâng khắp cơ thể.
Một vị diện đạt đến cấp siêu cao đẳng, ngay sau đó là vị diện thứ hai, rồi cứ thế lần lượt từng vị diện khác cũng tiến lên siêu cao đẳng.
Thời gian cứ thế trôi đi, số lượng vị diện trong cơ thể Lăng Hàn từ hơn bốn mươi vạn đã tăng lên hơn một trăm vạn, trong đó, hơn một nửa đã đạt đến cấp siêu cao đẳng.
Càng nhiều vị diện được diễn hóa thành công, càng nhiều vị diện nữa tiến thẳng tới cấp độ siêu cao đẳng.
Lăng Hàn không dám tưởng tượng lực lượng bản thân đã đạt đến mức độ khủng khiếp nào.
Một vị diện siêu cao đẳng tương đương với mười đỉnh Thất Bộ, mà giờ đây, trong cơ thể Lăng Hàn đã có đến mấy trăm vạn vị diện siêu cao đẳng. Lực lượng ấy phải nói là khủng bố đến nhường nào?
Nó đã vượt xa Nguyên Thế Giới khi xưa rất nhiều.
Ủa?
Lăng Hàn kinh ngạc phát hiện, năng lượng mà hắn hấp thụ được bỗng nhiên ít dần.
Không phải Lăng Hàn thua kém Diệt Tuyệt trong việc tranh giành, để đối phương hấp thụ được nhiều năng lượng hơn, mà là do nguồn cung ứng năng lượng đã cạn kiệt dần, khiến Lăng Hàn hấp thụ được cũng ít đi.
Lăng Hàn ngẫm nghĩ một lát, chợt hiểu ra. Hóa ra, Lăng Hàn và Diệt Tuyệt đã cùng nhau hút cạn cả hư không này.
Một hư không rộng lớn vô cùng như vậy mà lại bị hút cạn?
Bọn họ chưa từng chạm đến giới hạn của hư không này, nhưng nếu đã được gọi là "ao nhỏ" thì chắc chắn phải có điểm cuối. Tuy nhiên, so với những gì Lăng Hàn từng biết, thì nó vẫn là một không gian siêu lớn, mà họ mãi chưa từng chạm tới mốc.
Thử nhìn xem Lăng Hàn và Diệt Tuyệt đã hấp thụ bao nhiêu năng lượng rồi?
Việc khiến trăm vạn vị diện đều đạt đến cấp siêu cao đẳng, quả thật là quá khủng bố. Diệt Tuyệt tuy không bằng Lăng Hàn, nhưng ít nhất nàng cũng đã sở hữu mấy chục vạn vị diện siêu cao đẳng.
Hai người họ đã thực sự hút cạn cả hư không này!
Rất nhanh sau đó, chút năng lượng cuối cùng cũng tan biến, hư không hoàn toàn trở thành một không gian hư vô, không còn một chút năng lượng nào nữa.
Đám người Cuồng Loạn, Lâm Lạc, Xung Viêm đang kịch chiến ở phía xa, không kìm được mà phải dừng tay giữa chừng:
– Cái gì?!
Bọn họ không thể hấp thụ lực lượng bản chất từ hư không để bổ sung cho sự tiêu hao của mình nữa, thậm chí còn không cảm ứng được bản chất hạt nào.
Hỏi sao không khiến họ giật mình?
Một khi năng lượng trong cơ thể cạn kiệt, bọn họ sẽ dần suy yếu, sức chiến đấu của Thất Bộ sẽ tụt dốc thảm hại, cuối cùng trở thành phàm nhân. Cảnh tượng đó khiến bọn họ vô cùng kinh hoàng, hãi hùng.
Diệt Tuyệt phá lên cười lớn, mái tóc đẹp khẽ tung bay trong gió:
– Ha ha ha ha ha ha!
Trong cơ thể Diệt Tuyệt đã diễn sinh ra mấy chục vạn vị diện siêu cao đẳng, thực lực của nàng mạnh hơn trước không biết gấp mấy ức lần. Nàng đã sắp đặt lâu như vậy, cuối cùng cũng đạt thành tâm nguyện.
Cuồng Loạn nghiến răng ken két, gằn giọng:
– Diệt – Tuyệt!
Thân thể kiếp trước lại cướp hết cơ duyên của nó, khiến nó hận đến tận xương tủy.
Diệt Tuyệt vung chưởng đánh thẳng vào Cuồng Loạn:
– Hừ! Ngươi là cái thá gì!?
Cuồng Loạn vội vung xúc tu đón đánh, nhưng một trong số đó lại bị chặt đứt, máu vàng phun ra, khiến thế giới cô quạnh này bỗng có thêm chút dao động năng lượng.
Diệt Tuyệt lạnh lùng phán:
– Không chịu nổi một kích!
Mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Cuồng Loạn ngày xưa vô địch thiên hạ, mà giờ lại yếu ớt đến thế sao?
Diệt Tuyệt liếc mắt nhìn năm vị Chí Tôn thuộc nhóm Xung Viêm, khóe môi nàng khẽ cong lên một nụ cười kỳ dị:
– Thật đáng tiếc, ta đã khiến các ngươi phải thất vọng rồi. Nhưng cũng hết cách, các ngươi không nắm giữ mật mã sinh mệnh thì làm sao có thể bước vào cảnh giới Bát Bộ được chứ? Nhưng ta vẫn có thể đưa các ngươi rời khỏi nơi này, tiến vào một thế giới hoàn toàn mới. Có lẽ, thế giới mới ấy rộng lớn vô hạn, và cơ duyên ở đây so với nó chỉ là những thứ cỏn con mà thôi.
Nghe Diệt Tuyệt nói vậy, tuy năm người Xung Viêm cực kỳ khó chịu trong lòng, nhưng cuối cùng cũng đành nhắm mắt chấp nhận.
Đã không còn hy vọng bước vào Bát Bộ, vậy thì chỉ còn một niềm mong mỏi duy nhất là rời khỏi nơi chốn này. Trước đây, năm người Xung Viêm đã từng thử, nhưng không sao đi qua được cánh cửa ánh sáng, bởi vì cánh cửa đó vốn dĩ không hề tồn tại.
Chỉ cần thoát khỏi đây, tiến vào một thiên địa rộng lớn hơn, có lẽ thành tựu Bát Bộ sẽ dễ như trở bàn tay?
Cứ nhẫn nhịn đã!
Đám người Xung Viêm liền bay về phía Diệt Tuyệt, trong lòng tràn đầy mong chờ vào một tương lai tốt đẹp.
Lăng Hàn không hề ngăn cản, cũng chẳng vội vàng. Dù Diệt Tuyệt mạnh hơn gấp vô số lần, nhưng hắn cũng không hề yếu kém.
Hắn sẽ còn mạnh hơn thế nữa!
Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát!
Năm người Xung Viêm, Kim Tàm, Vạn Ảnh Thiên Tôn bay tới, lòng tràn đầy mong chờ vào một tương lai tốt đẹp.
Diệt Tuyệt nở nụ cười quái dị, nói:
– Có vẻ các ngươi đang rất háo hức phải không? Liệu bên ngoài cái ao nhỏ bé này, sẽ là một thiên địa rộng lớn đến mức nào đây?
Bản dịch của chương này, như bao nội dung giá trị khác, được độc quyền bởi truyen.free.