Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3464:

Trước sức mạnh kinh khủng hiện tại của Lăng Hàn, ngay cả Diệt Tuyệt cũng không dám đối đầu trực diện, chống đỡ chắc chắn sẽ chịu thiệt lớn.

Bất ngờ là Lăng Hàn không tấn công tiếp.

Diệt Tuyệt đứng khựng lại ở đằng xa, đôi mắt phượng ánh lên vẻ ngạc nhiên.

Lăng Hàn lạnh nhạt nói: - Ngươi giả vờ giỏi lắm, vừa rồi cố tình ra tay, bày ra vẻ liều mạng muốn ngăn cản ta. Nhưng một khi đã giăng ra ván cờ này, hẳn ngươi cũng đã liệu trước việc ta sẽ dùng cách này để thăm dò. Vì vậy, ta đoán ngươi lại giăng một ván cờ khác trong ván cờ lớn hơn, lần này vẫn là giả dối nhằm che giấu mục đích thật sự của ngươi!

Sắc mặt Diệt Tuyệt thoáng biến, nàng hộc ra một ngụm máu. Ngay lập tức, dòng máu bốc cháy rồi hóa thành tro bụi.

Diệt Tuyệt nhìn chằm chằm Lăng Hàn thật lâu sau mới cất lời: - Không ngờ trong thời gian ngắn ngủi, giữa tình thế phức tạp như vậy mà ngươi vẫn có thể bình tĩnh phán đoán.

Lăng Hàn lắc đầu nói: - Ta chỉ đánh cược một phen thôi.

Diệt Tuyệt chợt phá lên cười: - Tốt, dù ngươi cược thắng nhưng ta đã lên kế hoạch nhiều năm, đâu dễ bị ngươi quấy rối!

Diệt Tuyệt lẩm bẩm rồi chợt mặt trắng bệch, phun ra một búng máu. Máu tiếp tục bốc cháy thành tro, nàng lập tức chỉ tay về phía Cuồng Loạn.

Vèo!

Một luồng khói đen bắn thẳng tới Cuồng Loạn.

Đây tuyệt đối không phải thứ gì tốt lành.

Lăng Hàn hừ lạnh, tung một cú đấm vào luồng khói đen.

Đám người Xung Viêm có vẻ mặt quái dị, tình thế biến đổi quá nhanh.

Ban đầu là bọn họ liều mạng muốn công kích Cuồng Loạn, Diệt Tuyệt thì dốc hết sức ngăn cản. Giờ thì hay rồi, tình huống hoàn toàn trái ngược, chuyển thành Diệt Tuyệt muốn tấn công Cuồng Loạn, còn Lăng Hàn thì ngăn cản Diệt Tuyệt, bảo vệ Cuồng Loạn.

Thật nực cười.

Lăng Hàn đấm vào khói đen, chuyện quỷ dị liền xảy ra: luồng khói xuyên thấu cơ thể hắn như thể hắn không hề tồn tại.

Vèo!

Khói đen chui vào người Cuồng Loạn và biến mất, không còn bay ra nữa.

Lăng Hàn ngoái đầu nhìn, nhíu mày. Khói đen kia rốt cuộc là thứ gì mà vô hiệu với hắn nhưng lại mang sức phá hoại lớn đối với Cuồng Loạn?

Sau khi trúng khói đen, hơi thở trên người Cuồng Loạn càng thêm bất ổn, dường như nó sẽ nổ tung ngay sau đó.

Diệt Tuyệt lạnh nhạt nói: - Đây là một đoạn mật mã cái chết khác từ ý chí của Nguyên Thế Giới đời trước.

Để thi triển một chỉ này đã tạo thành gánh nặng cực lớn cho Diệt Tuyệt, nàng liên tục hộc máu, hơi thở cũng tuột dốc không phanh.

- Chỉ có hiệu quả với mặt âm nên ngươi không ngăn được.

Lăng Hàn cười nhạt: - Nhưng với trạng thái hiện tại của ngươi, có thể thi triển ra được mấy chiêu?

Lăng Hàn lao vào đánh Diệt Tuyệt, không cho đối phương có cơ hội ra tay lần nữa.

Diệt Tuyệt né tránh, nàng không đối đầu trực diện với Lăng Hàn mà tìm cơ hội liên tục chỉ vào Cuồng Loạn.

Vèo vèo vèo!

Một chỉ nối tiếp một chỉ, dù Diệt Tuyệt có ói ra nội tạng cũng kiên trì làm tiếp.

Không ngừng chỉ tay, rốt cuộc Cuồng Loạn không chịu nổi, thân thể to lớn của nó dao động như sóng nước, một luồng sáng cực kỳ chói mắt bắn ra từ người nó.

Cuồng Loạn... tự bạo!

Một luồng sáng lóe lên chói lòa, ngay cả cường giả như Lăng Hàn cũng không kiềm được mà nhắm mắt lại, tránh cho bị mù.

Giây sau, Lăng Hàn cất mình, bay nhanh về phía đám Lâm Lạc, chộp lấy những người này giấu dưới sự bảo vệ của mình.

Ầm!

Sóng triều lực lượng đáng sợ ập đến sau lưng Lăng Hàn, như sóng dữ vỗ bờ hất văng hắn ra xa.

Lăng Hàn gồng mình chống cự, muôn vàn lực lượng vị diện đan thành lưới đối kháng lại luồng xung kích đáng sợ phía sau.

Sự tự bạo của Cuồng Loạn tạo thành một đợt xung kích mang tính hủy diệt.

Hiện tại, toàn bộ Nguyên Thế Giới đều tụ tập bên trong Cuồng Loạn. Sự tự bạo của nó tương đương với việc một Nguyên Thế Giới tan vỡ, nhưng là một vụ nổ được nén cực độ sau khi Nguyên Thế Giới bị áp súc thành một vị diện duy nhất, vì thế sức công phá càng thêm khủng bố.

Một kích như vậy tất nhiên Lăng Hàn không thể chống lại, chỉ có thể thuận thế bay đi. Nếu đối đầu trực diện, dù Lăng Hàn không chết cũng sẽ bị thương nặng, vị diện trong người sẽ bị hủy diệt gần hết.

Ầm ầm ầm ầm ầm!

Trong không gian hư vô, chỉ còn lại tiếng nổ lớn vang dội. Sóng xung kích năng lượng cuồn cuộn tuôn ra, xé tan mọi cơn bão hư không.

Vấn đề không nằm ở khoảng cách bị đẩy lùi, mà là Lăng Hàn đã bị bão năng lượng này cuốn đi với tốc độ khủng khiếp trong suốt bao lâu.

Suốt một ức năm!

Có ai ngờ Cuồng Loạn tự bạo lại hình thành một vụ nổ lớn kéo dài đến một ức năm? Mãi đến lúc này, cơn bão năng lượng mới dần dần lắng xuống.

Lăng Hàn dừng bước, hắn buông tay, thả đám người Lâm Lạc ra.

Lăng Hàn nói: - Trở lại!

Lăng Hàn cất bước, sau lưng hắn đôi cánh khổng lồ kết hợp từ lực lượng bản chất và lực lượng vị diện tức thì vươn ra. Cánh vỗ mạnh, tốc độ Lăng Hàn tăng vọt đến mức vô hạn, lao thẳng về khu vực trung tâm nơi Cuồng Loạn tự bạo trước đó.

Đám người Lâm Lạc theo sát, sức chiến đấu Thất Bộ có khác biệt rất lớn nhưng tốc độ thì ngang ngửa nhau, Lăng Hàn nhanh hơn chút nhưng không vượt trội quá lớn.

Lại qua một ức năm, đám người Lăng Hàn trở về chỗ cũ.

Cuồng Loạn tự bạo khiến bão năng lượng giữa hư không bình lặng trở lại. Tuy nhiên, hư không vốn rộng lớn vô ngần, tin rằng chẳng bao lâu nữa, những cơn bão năng lượng từ phương xa vô tận sẽ lại tràn đến, mọi thứ rồi sẽ trở về nguyên trạng.

Có lẽ nhiều năm sau, chốn này sẽ lại xuất hiện một Nguyên Thế Giới mới.

Tận cùng của sinh mệnh là cái chết, nhưng chết không phải điểm cuối, nó chỉ là sự khởi đầu.

Vị trí cũ của Cuồng Loạn xuất hiện một cánh cửa mơ hồ, dường như xuyên qua đó có thể thấy một mảnh trời mông lung, nhưng không tài nào nhìn rõ bên trong có gì.

Đây chính là cái gọi là nhảy ra khỏi ao nước nhỏ?

Bên trên cánh cửa có một hình tròn màu vàng đang xoay tròn, thỉnh thoảng bắn ra một luồng sáng chiếu rọi trời sao.

Vèo!

Đám người Diệt Tuyệt, Xung Viêm bay về, khi thấy cánh cửa và hình tròn màu vàng, vẻ mặt họ lộ rõ sự kích động.

Đây có phải là thứ họ hằng mong muốn?

Vèo!

Còn một người từ hướng khác bay đến.

Lăng Hàn ngoái đầu nhìn, rất bất ngờ. Đó không phải con người, mà là một con bạch tuộc thân dài khoảng ba trượng, tám xúc tu rủ xuống, toàn thân màu vàng.

Cuồng Loạn?

Chính xác hơn là một Cuồng Loạn nhỏ gấp vô số lần. Chẳng lẽ nó không chết?

Bạch tuộc nhìn Diệt Tuyệt chằm chằm, tám xúc tu múa may cực kỳ tức giận: - Diệt Tuyệt!

Diệt Tuyệt nhìn lướt qua, khẽ ừ một tiếng: - Thì ra ngươi vẫn còn giấu chiêu, giấu chân hạch vào trong thân thể khổng lồ. Tuy cơ thể kia đã tan vỡ, nhưng chân hạch lại biến hóa, giúp ngươi sống sót.

Cuồng Loạn lạnh lùng nói: - Hừ! Sau khi chịu tổn thất nặng nề từ Nguyên Thế Giới đời trước, làm sao ta có thể không rút kinh nghiệm chứ?

Diệt Tuyệt nói: - Ngươi không chết cũng tốt, tự tay đánh nát ngươi mới khiến ta có cảm giác thành tựu.

Diệt Tuyệt vươn tay chộp về phía hình tròn màu vàng trên cánh cửa ánh sáng.

Lăng Hàn lắc mình lao qua, tung cú đấm: - Nằm mơ đi!

Xoẹt!

Cuồng Loạn huơ xúc tu xông lên.

Bùm binh bốp!

Ba cường giả lao vào giao chiến kịch liệt.

Toàn bộ nội dung truyện, từng câu chữ chỉnh chu này, đều được bảo hộ bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free