(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3445:
Lăng Hàn cười cười: – Chuyện của tiểu bối thì người lớn đừng xen vào, được không?
Lôi Thiên Hành lấy hết can đảm: – Được! Được! Được!
Nghe Lăng Hàn nói vậy, Lôi Thiên Hành nhận ra hắn dường như không muốn gây khó dễ cho Lôi gia. Gã như được đại xá, tấm lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Lăng Hàn gật đầu, xoay người rời đi.
Mãi đến khi Lăng Hàn biến mất, Lôi Thiên Hành nhũn người ngồi bệt dưới đất.
Bốp!
Lôi Thiên Hành bị ăn tát, Mã Tuyên Vương hung tợn trừng gã như muốn nuốt sống.
Tim Lôi Thiên Hành rớt cái bịch: – Đại nhân.
Mã Tuyên Vương tức giận đánh Lôi Thiên Hành tơi bời: – Khốn nạn, bổn tọa suýt bị ngươi hại chết!
Lôi Thiên Hành chỉ biết hét thảm, thậm chí không dám đỡ.
Mã Tuyên Vương không dám giết gã, bởi vạn nhất Lăng Hàn có lúc muốn tự mình xử lý Lôi Thiên Hành, thì khi đó hắn ta sẽ gặp tai họa lớn.
Mã Tuyên Vương một cước đá bay Lôi Thiên Hành, để mắt không thấy tâm không phiền: – Cút!
Có thể nói Lôi Thiên Hành hai lần tìm được đường sống trong chỗ chết, kéo lê thân thể bị thương nặng trở lại Lôi gia. Lôi Thiên Hành thầm may mắn, hai lần đối mặt với tử thần nhưng vẫn sống sót, đặc biệt là khi bị một Tiên Vương và một kẻ quyền thế còn trên cả Tiên Vương để mắt tới mà không chết thì đúng là kỳ tích.
Nghĩ đến đây Lôi Thiên Hành hơi đắc ý.
Thấy Lôi Thiên Hành đẫm máu quay về, thảm không đành lòng nhìn, người Lôi gia giật mình kêu lên: – Thất trưởng lão, người làm sao vậy?
Lôi Thiên Hành rối rít xua tay: – Không sao không sao.
Dĩ nhiên Lôi Thiên Hành sẽ không tự khai ra chuyện xấu hổ của mình, chỉ tìm đại một cái cớ đánh trống lảng.
Lăng Hàn sẽ không để việc nhỏ nhặt như thế trong lòng. Hắn ra khỏi thành đi theo sau lưng Vương Toàn Hà. Không phải hắn ở trong thành thì không thể bảo vệ hậu nhân của mình, mà chẳng qua Lăng Hàn muốn đến Thiên Thủy trấn để xem thử tình hình.
Lăng Hàn đến mảnh đất cũ của Vương gia. Vụ thảm án đã qua ba năm, nơi này không còn máu chảy thành sông như ngày đó. Chỗ này đông như trẩy hội, nhưng chiếm cứ nơi đây không phải Vương gia mà là Lý gia.
Lăng Hàn thả thần thức quét qua, biểu tình kỳ dị.
Hôm nay thật trùng hợp, là ngày lành Lý Tĩnh Sơ thành hôn. Lai lịch nhà chồng rất lớn, là đệ tử của một đại tông môn, tên La Quang.
Đây là thuộc tính may mắn của Vương Toàn Hà?
Lý gia gả nữ nhi không sớm hơn cũng chẳng muộn hơn một ngày, lại cố tình chọn đúng ngày này.
Lăng Hàn không ra tay, hắn chỉ ngược dòng tìm hi��u về Vương gia, muốn biết nhánh hậu duệ này của mình đã trải qua những gì.
Vương Toàn Hà chạy đến nơi này.
Khi đi, Vương Toàn Hà mất ba năm; lúc về, chỉ qua nửa ngày.
Đó là bởi vì cảnh giới đã tăng vọt, từ Tinh Thần cảnh lên Phân Hồn cảnh, thực lực của Vương Toàn Hà đã tăng gấp mấy lần. Không kể đến những thứ khác, chỉ riêng việc nơi này chỉ có cảnh giới Trảm Trần mới biết bay, năng lực này đã giúp Vương Toàn Hà tiết kiệm rất nhiều thời gian di chuyển.
Vương Toàn Hà tràn đầy cảm khái, càng cảm kích Lăng Hàn hơn.
Không có Lăng Hàn thì không có Vương Toàn Hà bây giờ, thì sao y dám nghĩ đến chuyện báo thù, mà chỉ có thể sống ẩn dật hèn mọn, nơm nớp lo sợ bị Lý gia truy sát.
Ba năm qua dù là thực lực hay vẻ ngoài của Vương Toàn Hà đều thay đổi rất lớn. Lúc trước còn là thiếu niên hơi ngây ngô, giờ đã trở thành một thanh niên có vóc dáng cao ráo, khuôn mặt từng trải phong sương.
Vương Toàn Hà đi trên con đường quen thuộc, không ai nhận ra y là dư nghiệt của Vương gia. Y cảm thấy như mình đã đến nhầm nơi.
Về nhà trước xem sao.
Vương Toàn Hà đến chỗ đất cũ của Vương gia, thấy cảnh tiệc cưới mừng vui.
Ai sắp thành hôn?
Vương Toàn Hà kéo đại một người để hỏi thăm, chợt ánh mắt y trở nên hung ác. Lý Tĩnh Sơ!
Một cái tên bị Vương Toàn Hà cố ý giấu dưới đáy lòng nhưng vẫn thường trồi lên cắn xé tim gan y. Kẻ đồng lõa quan trọng đã khiến y tan cửa nát nhà, người thân đều chết hết, giờ đây lại sắp xuất giá?
Dựa vào cái gì!
Nét mặt Vương Toàn Hà sa sầm. May mắn y đến kịp lúc, nếu chậm trễ đến ngày mai, sau khi Lý Tĩnh Sơ thành hôn xong xuôi, nàng sẽ theo trượng phu rời đi, gia nhập một đại phái khác và trở thành đệ tử ở đó.
Vương Toàn Hà ngước nhìn tấm biển, sải bước đi tới. Mọi thứ sẽ chấm dứt vào hôm nay.
Có người ngăn Vương Toàn Hà lại: – Vị này có thiệp mời không?
Vương Toàn Hà nhếch mép: – Sao thế? Không nhận ra ta à?
Người đó nhìn Vương Toàn Hà chằm chằm, cảm thấy hơi quen mặt nhưng trong một chốc không nhớ ra là ai.
Vương Toàn Hà gợi ý: – Ta họ Vương!
Người kia tim rớt cái bịch: – Vương?
Trong Thiên Thủy trấn, họ Vương là cấm kỵ.
– A! Ngươi là Vương Toàn Hà!
Rốt cuộc gã nghĩ ra, chủ yếu vì gã chưa từng nghĩ tới việc cá lọt lưới duy nhất của Vương gia lại xuất hiện.
– Cái gì!? – Vương Toàn Hà! – Hậu duệ duy nhất của Vương gia?
Xung quanh có nhiều người nghe tiếng đều lộ vẻ giật mình. Thiếu niên nhà Vương gia trở lại?
Mới qua ba năm, thực lực của Vương Toàn Hà làm sao có nhiều thay đổi. Lần này đến chẳng khác nào chịu chết.
– Chắc là vì Lý Tĩnh Sơ. – Đúng rồi, lúc trước Vương gia bị hủy diệt ngay ngày Vương Toàn Hà và Lý Tĩnh Sơ định thành hôn. Không ngờ qua ba năm Lý Tĩnh Sơ lại sắp thành thân, Vương Toàn Hà biết tin nên không thể chịu đựng được nữa. – Ai mà chẳng thế, làm sao kiềm chế được. Năm đó người con gái định thành hôn với mình lại là tai họa khiến cả nhà mình tan nát. Giờ đây lại cùng ở một nơi mà sắp gả cho người đàn ông khác, sao có thể nhịn nổi? – Suỵt, nhỏ giọng chút, ngươi không muốn sống sao?
Mọi người châu đầu ghé tai. Những người tham gia tiệc cưới tất nhiên không thiếu người của Thiên Thủy trấn, và đều biết rõ sự việc xảy ra ba năm về trước không lâu. Hơn nữa, Vương gia bị hủy diệt là việc lớn vô cùng oanh động trong chỗ nhỏ xíu như Thiên Thủy trấn, dù có qua ngàn năm vẫn sẽ có người nhắc tới.
Vương Toàn Hà bước nhanh xông thẳng vào đại đường.
Thủ vệ Lý gia giữ trước cửa ngăn cản: – Đứng lại!
Vương Toàn Hà chỉ khẽ chấn động lực lượng.
Bùm bùm bùm bùm bùm!
Thủ vệ bị đánh bay ra ngoài, không thể ngăn cản.
Ủa?
Thấy cảnh này các vị khách giật nảy mình. Không lẽ trong ba năm qua Vương Toàn Hà được kỳ ngộ lớn? Nhớ ngày xưa Vương Toàn Hà chỉ là Tinh Thần cảnh, tuyệt đối không có sức chiến đấu như vậy.
Vương Toàn Hà sải bước, bỏ lại sau lưng một đống người bị thương nằm la liệt rên rỉ, giữa cảnh tượng hỗn loạn.
Vương Toàn Hà cực kỳ quen thuộc nơi này, rất nhanh đến đại đường. Trùng hợp là tân nương mới được đưa ra, sắp ba quỳ chín lạy với tân lang, sau đó sẽ được đưa vào động phòng.
Lý gia không chỉ có vài thủ vệ, càng nhiều người đuổi theo đến nơi này, la hét ồn ào ầm ĩ.
Mọi nỗ lực biên tập và bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, mong quý độc giả tiếp tục ủng hộ.