Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3420:

Phá Nhạc Thiên Tôn bị ám ảnh tâm lý, bắt đầu hoài nghi về lẽ sống.

Đương nhiên Phá Nhạc Thiên Tôn hoàn toàn có thể cao chạy xa bay. Dù thiên hạ rộng lớn đến đâu, năng lực dò xét của Thất Bộ vẫn có giới hạn. Thế nhưng Phá Nhạc Thiên Tôn lại không thể chấp nhận cảnh mất mặt. Một vị Thất Bộ đường đường mà lại nghe tiếng gió đã bỏ chạy, lão không thể chấp nhận mình hèn nhát đến mức ấy.

Chính vì tính sĩ diện ấy, Phá Nhạc Thiên Tôn đành phải chịu trận, bị Lăng Hàn đánh cho một trận no nê.

Lần thứ tám.

Lăng Hàn xuất hiện. Nhìn Phá Nhạc Thiên Tôn đang trợn trừng mắt, hắn bật cười hỏi:

– Lão tặc, chẳng lẽ ngươi bị đánh đến sinh ra khoái cảm rồi sao? Không những không trốn, ngược lại còn ở đây chờ ta ư? Chậc, không ngờ lão tặc lại là loại người như vậy đấy.

Phá Nhạc Thiên Tôn gầm lên:

– Tiểu tặc, ngươi đừng có kiêu ngạo! Chờ bổn tọa nâng lực lượng vị diện của mình lên đẳng cấp siêu cao, ta sẽ khiến ngươi nhuộm máu ngũ bộ!

Lăng Hàn khịt mũi:

– Nằm mơ à! Đừng tưởng lấy được mấy vị diện từ Phong Vô Định mà đã nghĩ mình ghê gớm lắm rồi. Vị diện siêu cao đẳng? Ngươi đúng là mơ mộng hão huyền. Thôi, ta lười đánh loại người biến thái như ngươi. Hôm nay là lần cuối, khỏi khiến ta ghê tởm thêm nữa.

Phá Nhạc Thiên Tôn tức đến chết đi được. Rõ ràng là lão bị đánh, nhưng sao lão lại trở thành kẻ biến thái đáng ghê tởm cơ chứ?

Thằng nhãi này thật độc mồm!

Phá Nhạc Thiên Tôn rống to, bùng nổ toàn bộ sức lực, muốn xoay chuyển tình thế bại thành thắng một lần. Nhưng đó đã là công dã tràng đã định trước, rất nhanh Phá Nhạc Thiên Tôn lại bị Lăng Hàn đè đầu cưỡi cổ đánh.

Đánh Phá Nhạc Thiên Tôn một trận no đòn xong, Lăng Hàn nói:

– Lão tặc, lần sau đừng mong đợi, ta sẽ không đến nữa.

Mong đợi cái khỉ khô ấy!

Phá Nhạc Thiên Tôn thầm rủa trong bụng, nhưng trong lòng lại có chút cảm giác giải thoát. Mợ nó, cuối cùng thì cũng không còn bị đánh nữa rồi.

Dù Phá Nhạc Thiên Tôn có khí lực vô địch, thân thể bất hoại, nhưng lão vẫn cần cái thể diện.

Phá Nhạc Thiên Tôn rít qua kẽ răng:

– Nhãi ranh, ngươi chờ đấy. Thù này bản tôn ghi nhớ, sẽ trả cho ngươi!

Cần phải bày tỏ thái độ, nếu không Phá Nhạc Thiên Tôn sẽ không yên lòng.

Lăng Hàn lạnh nhạt nói:

– Lần sau thì... không dễ vậy!

Đánh Phá Nhạc mấy lần khiến tâm tình Lăng Hàn cực kỳ tốt, bình chướng cảnh giới dường như cũng đã nới lỏng chút ít.

Có lẽ đánh xong năm lão tặc kia, hắn sẽ có thể bước vào Lục Bộ. Khi đó, vị diện của hắn sẽ đạt đến thượng cao đẳng, lực lượng không biết sẽ tăng vọt lên bao nhiêu lần.

Thất Bộ?

Chỉ là rác rưởi.

Lăng Hàn quay đi, để lại bóng lưng thon dài trước mắt Phá Nhạc Thiên Tôn:

– Lão tặc, tranh thủ còn mấy ngày được sống thì hãy hưởng thụ thời gian tự do đi, vì tiếp theo... ngươi sẽ trở thành tù nhân của ta!

Phá Nhạc Thiên Tôn nhìn bóng lưng Lăng Hàn khuất dần nơi xa, nỗi lòng phức tạp.

Một Ngũ Bộ nhỏ bé mà có thể khiến lão phải chật vật đến thế này, nếu Lăng Hàn trở thành Lục Bộ thì sao?

Thậm chí là... Thất Bộ?

Phá Nhạc Thiên Tôn lắc đầu, vực dậy tinh thần sau cơn suy sụp. Lão là một Thất Bộ, dù Nguyên Thế Giới có tan vỡ cũng không thể nào giết chết lão, sao có thể tiêu cực như vậy được. Chỉ cần thôi diễn vị diện đến mức tận cùng, lão nhất định sẽ có được thực lực mạnh hơn nữa, khi đó lão chắc chắn có thể trấn sát Lăng Hàn.

Nhất định!

Lăng Hàn trở lại hội ngộ cùng nhóm Nữ Hoàng rồi quyết định rời đi.

Không thể cứ chăm chăm vào mỗi Phá Nhạc mà đánh, như vậy thì không công bằng. Mưa móc phải rải đều chứ, đúng không?

Đoàn người xuất phát đi đạo tràng của Xung Viêm.

Khoảng cách rất xa, nhưng Lăng Hàn đã dốc hết sức phi hành, chỉ hơn mười ngày bọn họ đã đến gần Xung Viêm đạo tràng.

Đây là một tòa thành lớn, còn Xung Viêm đạo tràng nằm cách ngoài thành mấy vạn dặm. Đối với Tiên Vương thì đi cũng không mất bao lâu, nên tính ra khá gần.

Mọi người nghỉ ngơi một lát, sau đó Lăng Hàn thu họ vào Tiên Khách Cư rồi lại lên đường.

Lần này Lăng Hàn lười đi thong thả.

Chỉ trong chớp mắt, Lăng Hàn đã xuất hiện ở chân núi Xung Viêm đạo tràng.

Lăng Hàn bước nhanh lên núi, dáng vẻ bình tĩnh ung dung.

Xung Viêm đạo tràng không đặt ra cấm địa, ai cũng có thể đến. Thế nhưng ít ai đi lên được đạo tràng trên đỉnh núi. Bởi vì nơi này có cấm chế do Xung Viêm bày ra, nếu không có năng lực khiêu chiến vượt cấp mạnh mẽ thì không thể đi đến cuối cùng.

Lăng Hàn cố ý ức chế tu vi để cảm nhận loại lực lượng áp chế này.

Nhưng cấm chế mà Xung Viêm bày ra chủ yếu là để thử thách Tiên Vương, vốn dĩ không quá mạnh. Cho nên, dù Lăng Hàn có áp chế tu vi, khí lực của hắn, nhờ được bốn loại lực lượng bản chất rèn luyện, lại thêm lực lượng vị diện vô tận, đã quá mạnh mẽ rồi.

Lăng Hàn chắp tay sau lưng từng bước đi lên đỉnh núi.

– A! Tên kia làm bộ làm tịch ghê thật, còn chắp tay sau lưng nữa chứ.

– Ha ha ha! Làm bộ làm tịch như thế sẽ bị sét đánh thôi, không lâu sau tên đó chắc chắn sẽ phải bò!

– Ta cá với ngươi, tên này bò cũng chẳng lên nổi, sẽ nằm liệt tại chỗ cho mà xem!

Dọc đường, có không ít người xì xào bàn tán.

Chỉ cần có thể thành công đi đến đỉnh núi là sẽ được một tín vật, tránh khỏi bị áp chế, về sau tự do ra vào. Bởi vậy, trừ những người muốn bái nhập đạo tràng ra, những người khác đều đi lại ung dung.

– Mau nhìn mau nhìn, đó là ai đến?

– Phô trương quá!

Nhiều người dọc đường núi nhìn xuống chân núi, thấy một chiếc xe ngựa siêu hào hoa đang nhanh chóng tiến lên.

Hào hoa thế nào?

Vật kéo xe là chín con chân long, tất cả đều là Tiên Vương Cửu Trọng Thiên!

Ôi, không lẽ là Thiên Tôn đến? Nếu không thì sao lại có tư cách để chín con chân long Cửu Trọng Thiên kéo xe?

Không chỉ vật kéo xe, thùng xe cũng vô cùng xa hoa, được tạo bằng tiên kim, với các hoa văn tự nhiên khắc họa, thu hút thái âm thái dương chi khí, tụ hội ngũ hành chi tinh, thật là một thánh địa tu luyện.

Các quy tắc diễn hóa trên đó cũng vô cùng tinh xảo và đẹp mắt.

Xe ngựa rất nhanh chạy đến chân núi rồi ngừng lại, một thiếu nữ đẹp tựa tiên bước ra từ trong xe. Trên người nàng có khí sắc kỳ dị quấn quanh, hiển nhiên cũng là một vị Tiên Vương Cửu Trọng Thiên.

Đây là chủ nhân của chiếc xe ngựa?

Nhưng điều làm mọi người kinh ngạc đến mức rớt cả tròng mắt là nàng vòng sang bên kia xe ngựa, cung kính mở cửa xe ra mời:

– Thiếu chủ, tới rồi.

Thiếu chủ?

Ôi, thiếu nữ này chỉ là một thị nữ.

Mọi người đều giật mình kinh hãi. Chín con chân long Cửu Trọng Thiên kéo xe, một mỹ nữ Cửu Trọng Thiên làm thị tỳ, vị thiếu chủ này rốt cuộc có lai lịch gì đây?

Mọi người nhìn chăm chú, thấy một nam nhân áo trắng phiêu dật bước xuống xe ngựa. Mái tóc đen nhánh dày dặn được búi gọn, ghim bằng trâm cài ngọc bích, khuôn mặt đẹp như ngọc, trong suốt lấp lánh.

– Ủa?

Mọi người đều vô cùng bất ngờ, bởi vì người trẻ tuổi này trên người chỉ có bảy luồng sáng rực rỡ quấn quanh.

Tiên Vương Thất Trọng Thiên?

Kỳ lạ, mới chỉ là Thất Trọng Thiên, sao lại có thể khiến mười cường giả Cửu Trọng Thiên cam tâm tình nguyện làm phó tá cơ chứ?

– Ha ha, hắn là Nhan Vô Nguyệt.

– Nhan Vô Nguyệt? Nhan Vô Nguyệt là ai?

– A! Không lẽ là vô thượng thiên tài của Nhan gia?

– Đúng vậy!

– Này, rốt cuộc các ngươi đang nói về ai?

Phiên bản đã được biên tập và hoàn thiện này là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free