(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3180:
Nụ cười trên mặt Hác Cảnh khẽ tắt dần, rồi ánh mắt lóe lên một tia tinh quang:
– Lăng Hàn, đúng là Lăng Hàn! Thật không ngờ, lại gặp được yêu nghiệt trong truyền thuyết ấy ở nơi đây!
– Bất quá, hắc hắc hắc, đây quả là cơ hội trời ban!
Hắn khẽ lẩm bẩm với giọng chỉ đủ mình hắn nghe thấy.
– Sao lại bất chợt nở nụ cười kỳ lạ như vậy?
Nữ Hoàng hỏi.
Lăng Hàn xua tay, nói:
– Ta nói, có kẻ đúng là không muốn sống lâu nữa rồi.
– Ngươi phát hiện ra điều gì?
Nữ Hoàng hỏi.
– Tạm thời vẫn chưa có gì, nhưng ta sẽ để mắt đến hắn.
Lăng Hàn nói.
Hắn đương nhiên không yên lòng khi nữ nhi mình lại ở chung phòng với một “nam tử xa lạ”, liền vô thức dùng thần thức dò xét. Với thực lực của hắn, Hác Cảnh chỉ là chuẩn Thiên Tôn thì làm sao có thể phát hiện được?
Ngay cả những lời lầm bầm của Hác Cảnh cũng lọt vào tai Lăng Hàn, cảm ứng của hắn quá đỗi nhạy bén.
– Rõ ràng biết ta là ai, lại cố ý giả vờ như chưa từng nghe nói qua, chỉ riêng điểm này thôi, tên tiểu tử này đã có vấn đề rồi.
Lăng Hàn nói.
– Bất quá, ta ngược lại muốn xem thử hắn sẽ giở trò gì.
Nữ Hoàng không bận tâm, nàng quá kiêu ngạo, chẳng có ai hay chuyện gì có thể khiến nàng chú ý.
Ngày hôm sau, họ lên đường.
Đương nhiên không thể trở về Lăng thành cũ nữa, hơn nữa còn chưa biết nó có bị các Thiên Tôn kia phá hủy trong cơn tức giận hay không. Lăng Hàn bèn tùy tiện tìm một chỗ khác để ở, rồi bắt đầu xây dựng lại từ đầu.
Thiên Tôn tạo vật, chỉ một ý niệm.
Rất nhanh, lại một tòa Lăng thành xuất hiện. Tất cả mọi người từ không gian Thần Khí, Tiên Khí đi ra ngoài, tự nhiên đều có việc riêng để làm.
Thật ra Lăng Hàn không muốn nhanh chóng an định như vậy, nhưng vì tìm hiểu chân tướng của Hác Cảnh, hắn quyết định cho đối phương cơ hội.
Thật ra hắn chẳng cần phải phiền phức đến thế, chỉ cần bắt Hác Cảnh về ép hỏi, còn sợ hắn không khai sao.
Nhưng Lăng Hàn quyết định quang minh chính đại, để Hác Cảnh chết một cách tâm phục khẩu phục.
– Ngươi đúng là rảnh rỗi mà.
Nữ Hoàng nói trúng tim đen.
Lăng Hàn cười phá lên, hắn quả thật là rảnh rỗi, cho nên mới có hứng chơi đùa với Hác Cảnh như thế.
Hắn đương nhiên sẽ không lãng phí thời gian tu luyện, một mặt vẫn chú ý xem có Thiên Tôn ký hiệu nào xuất thế không.
– Mặc dù Viêm Sương vị diện là vị diện siêu cao cấp duy nhất, nhưng Nguyên Thế Giới lớn như vậy, khẳng định khắp nơi đều có cơ duyên.
Lăng Hàn tự nói.
– Nhưng ta chỉ có một người, mặc dù có thể qua lại vị diện, nhưng xúc tu không thể vươn tới các vị diện khác. Vậy cho dù các thế giới khác có Thiên Tôn ký hiệu xuất thế, thì ta ngay cả tin tức cũng không hay biết, làm sao mà đạt được?
– Có thể tạo ra một lượng lớn phân thân, không cần thực lực mạnh bao nhiêu, chỉ cần dùng để thăm dò tin tức thôi có được không?
Trái tim Lăng Hàn đập thình thịch. Mỗi vị diện đều có Thiên Tôn, mà trong tháng năm dài đằng đẵng, khẳng định có không ít Thiên Tôn vẫn lạc. Có lẽ vì xung kích cảnh giới cao hơn thất bại mà hóa đạo, có lẽ vì chiến đấu mà vẫn lạc.
Sau này, biết đâu chừng truyền thừa của họ sẽ xuất thế.
Hắn là người của hành động, lập tức bắt tay vào luyện chế phân thân.
– Không cần thực lực Thiên Tôn, cứ là tầng chín là được.
Lăng Hàn cảm thấy mình yêu cầu không cao, nhưng Tiên Vương tầng chín ngay cả ở Viêm Sương vị diện cũng thuộc hàng đỉnh tiêm, mà hắn còn nói là “được” ư?
Hắn tách một phần nhục thân của mình ra, rót vào một tia lực lượng vị diện, rồi lại phân ra một chút thần hồn, thế là một phân thân liền ngưng tụ thành hình.
– Cái này dù sao cũng là tiện tay luyện chế, mặc dù có thực lực tầng chín, nhưng nhiều nhất chỉ có thể kéo dài một trăm triệu năm. Sau đó lực lượng vị diện biến mất, nhục thân tan vỡ, linh hồn quay về, rồi lại phải làm lại một lần nữa.
Cứ một trăm triệu năm lại phải bố trí lại một lần. Mặc dù có chút phiền phức, nhưng xét đến tầm quan trọng của Thiên Tôn ký hiệu, lại hoàn toàn đáng giá.
Lăng Hàn tạo ra rất nhiều phân thân, sau đó bắt đầu xuyên qua các vị diện, đặt từng phân thân vào các vị diện.
Hắn chỉ đi đến các vị diện cao cấp và trung cấp, còn các vị diện cấp thấp vô số kể thì bị hắn bỏ qua. Bởi vì vị diện cấp thấp nhiều nhất cũng chỉ có thể sinh ra Nhị Bộ Thiên Tôn, mà Nhị Bộ thì không đủ tư cách để tu ra Thiên Tôn ký hiệu, trừ loại biến thái như hắn ra.
Nhưng thực lực của hắn lại là Tam Bộ Thiên Tôn, hơn nữa còn vì đi khắp Nguyên Thế Giới mới tu luyện ra được. Chỉ cố thủ ở một vị diện cấp thấp, thì làm sao có khả năng yêu nghiệt đến thế?
Cho nên, hắn không lãng phí thời gian này.
Mọi việc đã đâu vào đấy, Lăng Hàn về tới Lăng thành.
Mặc dù chỉ đi hơn một ngàn vị diện, nhưng cũng đã tốn của Lăng Hàn gần vạn năm thời gian. Chuyện này ở Lăng thành cũng không phải là bí mật gì, dù sao thành chủ cũng vẫn bặt vô âm tín.
– Hác Cảnh có dị động gì không?
Lăng Hàn hỏi.
– Không, hắn vẫn hết sức cẩn thận.
Hổ Nữu nói. Sau khi Lăng Hàn rời đi, liền giao nhiệm vụ giám sát kẻ sớm muộn cũng hết thời cho nàng.
Cũng chỉ có nàng mới có thể đảm nhiệm, bởi vì Nữ Hoàng hoàn toàn khinh thường, những người khác lại thực lực không đủ. Mà Hổ Nữu... một chuyện vui thế này thì nàng làm sao có thể bỏ lỡ được.
– Tốt, hiện tại ta đến lượt ta thay ca.
Lăng Hàn cười nói.
– Không, Nữu cũng muốn tiếp tục chơi, cùng làm chung thôi!
Nếu các Thiên Tôn khác biết chuyện này, nhất định sẽ bảo họ không làm việc đàng hoàng. Một người là Nhị Bộ Thiên Tôn, người kia lại có chiến lực Tam Bộ, thế mà lại tiêu tốn thời gian với một chuẩn Thiên Tôn, chẳng phải đã quá xem trọng đối phương rồi sao?
Thật ra hiện tại Lăng Hàn cũng không có chuyện gì làm. Tu luyện vẫn đang tiếp diễn, các phân thân cũng đã được phái đi, c�� bất kỳ dị động nào hắn cũng sẽ biết ngay, vậy thì cứ tìm chút chuyện mà làm thôi.
Hác Cảnh vẫn hết sức giữ vẻ bình thản, hoàn toàn không có dị động gì, hơn nữa còn cực kỳ giữ phép. Khi tiếp xúc với Lăng Hi thì hết mực giữ lễ, chỉ duy trì mối quan hệ sư huynh, sư muội, không chút nào vội vã.
Bất quá, chờ đợi hơn một vạn năm, Lăng Hi cũng muốn quay về võ viện rồi, đâu thể cứ ở nhà mãi được?
Lăng Hàn ngẫm nghĩ một lát, bèn không ngăn cản, nhưng có một điều kiện, đó là để nữ nhi đợi thêm mười năm nữa.
Lăng Hi không khỏi dở khóc dở cười, cha có lúc sao mà cứ như trẻ con vậy, chuyện này mà cũng muốn kì kèo mặc cả. Nhưng nàng vẫn đồng ý.
Chẳng bao lâu sau, Hác Cảnh có hành động.
Hắn lặng yên rời Lăng thành, đi vào một ngọn núi, rồi đưa tay lấy ra một tín phù, nói:
– La sư huynh, bên huynh tình huống thế nào?
Bản chuyển ngữ này là thành quả của đội ngũ truyen.free, kính mong quý độc giả đón nhận.