(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 3030:
Phải nói là ngươi quả thực yêu nghiệt, mượn tay bản tôn mà lại đột phá được tầng thứ chín.
Vân Hạo Dưỡng cực kỳ cảm khái, Tiên Vương tầng chín, Thiên Tôn, hay chuẩn Thiên Tôn nào khi vượt qua ngưỡng cửa này mà chẳng phải hao tốn vô số tuế nguyệt? Đây là sự cản trở cuối cùng và mãnh liệt nhất của trời đất, cần phải kiên trì mài giũa, nỗ lực không ngừng mới mong xuyên phá được.
Thế nhưng Lăng Hàn lại thuộc về hạng yêu nghiệt vô song, mượn tay chuẩn Thiên Tôn mà ngạnh sinh đột phá, khiến ngay cả Vân Hạo Dưỡng cũng phải tự thấy thua kém.
– Nói nhiều như vậy, là chiến hay hàng?
Lăng Hàn quát.
Vân Hạo Dưỡng chậm rãi đáp, lời nói đanh thép, khẳng khái: – Vân gia không có ai không đánh mà đã chịu hàng.
Lăng Hàn cười ha ha:
– Mặc dù Vân gia làm việc không ra sao, nhưng riêng ngươi thì cũng tạm được.
– Buông tay chiến một trận đi!
Vân Hạo Dưỡng vút thẳng lên trời cao.
Giờ đây tu vi của Lăng Hàn đã tiến thêm một bước, khi hai người khai chiến, lực xung kích thực sự quá đáng sợ, nhất định phải rời xa Vân gia, bằng không chỉ cần một luồng xung kích va chạm nhỏ thôi, thì Vân gia sẽ phải xây lại từ đầu.
Lăng Hàn cũng liền vụt bay lên không.
Oanh! Oanh! Oanh!
Hai người không một lời thừa thãi, lập tức triển khai đại chiến.
Song phương tới lui giao đấu, trên phương diện chiến lực thông thường, không ai rơi vào thế hạ phong cả.
Thế nhưng ai nấy đều rõ, Vân Hạo Dưỡng đã thua, hơn nữa còn là thất bại thảm hại.
Chuẩn Thiên Tôn cùng Tiên Vương kém nhiều ít?
Đây là một sự nghiền ép tuyệt đối, thế mà giờ đây hắn không những không thể nghiền ép đối phương, thậm chí còn đánh ngang tay.
Vân Hạo Dưỡng thét dài một tiếng, các loại bí pháp thi triển liên tục. Hắn đã đứng ở đỉnh phong Tiên đạo, các loại quy tắc được vận dụng như ý, đại đạo được rút ra, hóa thành các loại vũ khí tấn công Lăng Hàn.
Lăng Hàn không hề sợ hãi chút nào, hắn cũng đứng ở đỉnh phong Tiên đạo, luận về độ cao quy tắc thì không những không thua kém Vân Hạo Dưỡng, mà còn không hề thua kém cả Thất Bộ Thiên Tôn, đây đã là cực hạn của quy tắc rồi.
Ngươi rút quy tắc ra, vậy ta cũng rút, ai sợ ai chứ?
Vô số tinh tú rơi rụng, hóa thành vô vàn thiên thạch lao xuống nhân gian.
Đây đều là những khối tinh thạch, một số tinh thạch thậm chí còn chứa Tiên Kim. Vài năm sau, nhất định sẽ có vô số người đổ xô đến nơi này tầm bảo, nếu tìm được Tiên Kim, tự nhiên là một đêm phát tài.
Thế nhưng bây giờ, tất cả mọi ngư��i chỉ có thể hoảng loạn mà chạy trốn, những tinh tú rơi rụng đầy trời, phía trên còn quấn quanh ý chí võ đạo của hai đại cường giả, chỉ cần chạm phải một chút, tuyệt đối sẽ lập tức mất mạng.
Bành!
Lăng Hàn và Vân Hạo Dưỡng đánh một đòn đối chọi, cả hai đều bị đánh bay ra ngoài, xa chừng trăm dặm.
Thế nhưng nếu cẩn thận so sánh, có thể phát hiện Lăng Hàn thực chất lùi lại ít hơn Vân Hạo Dưỡng đại khái chừng mười trượng.
Ưu thế như vậy hầu như có thể bỏ qua, nhưng điều đó lại chứng tỏ, chiến lực của Lăng Hàn thực sự còn mạnh hơn Vân Hạo Dưỡng, dù chỉ là một chút xíu.
Vân Hạo Dưỡng mặt đầy kinh ngạc và hoảng sợ, không thể tin được.
Hắn đã sớm đoán được, Lăng Hàn đột phá lên tầng chín, chiến lực có khả năng không thua mình, nhưng việc mạnh đến mức này vẫn khiến hắn không tài nào chấp nhận nổi.
Hắn bị một Tiên Vương tầng chín vượt qua!
Không phải bởi vì Thiên Tôn Bảo Khí, mà là chiến lực không bằng, là thực lực tuyệt đối nghiền ép.
Vút, hắn mượn thế lùi nhanh về phía sau, sau đ�� dùng Thiên Tôn Bảo thuật, rút ra một tia lực lượng bản nguyên của Nguyên Thế Giới, ngưng tụ thành một mũi Kim Tiễn.
Đây là bí thuật mạnh nhất của Vân gia, nếu là do Vân gia lão tổ sử dụng, một mũi tên có thể diệt sát Nhị Bộ Thiên Tôn.
Lăng Hàn không tránh, ngược lại nghênh đón chính diện.
Nhưng hắn cũng không dám chủ quan, Ngũ Hành Lôi Thuật vận chuyển, bao trùm lên nắm tay hắn, lập tức có cửu thải lôi đình lập lòe.
– Đi!
Vân Hạo Dưỡng bắn tên, vút, mũi tên này nhanh đến mức không tài nào hình dung nổi.
Bành!
Lăng Hàn ra quyền, giáng xuống Kim Tiễn.
Lập tức, ánh sáng rực rỡ bùng lên như pháo hoa, ngay cả những tinh thần xa xôi vô tận cũng nhao nhao rơi rụng, hoàn toàn không tài nào chịu nổi chiến lực của chuẩn Thiên Tôn. Phải biết rằng sau khi phóng thích đại chiêu, chiến lực của hai người trong nháy mắt đều tăng vọt lên cấp độ Thiên Tôn, thì thử hỏi đáng sợ đến nhường nào?
Nếu đặt ở Tiên Vực, trời đất không dung tha, sẽ lập tức bị thiên lôi giáng xuống.
Lăng Hàn hổ gầm, chiến ý hắn sục sôi, gia tốc phóng tới Vân Hạo Dưỡng, song quyền vung vẩy liên tục.
Bành bành bành bành, hắn ra đòn như mưa trút.
Vân Hạo Dưỡng vừa giận vừa kinh, nếu như Lăng Hàn triệu hồi Tiên Ma kiếm, vậy hắn cam tâm nhận thua, bởi vì bại bởi Thiên Tôn Bảo Khí chẳng có gì phải ủy khuất.
Nhưng cả hai đều chiến đấu bằng thực lực bản thân, hắn lại thua một Tiên Vương tầng chín, thì làm sao hắn có thể chịu nổi?
Tuy nhiên điều đáng nói là, dưới những đòn công kích như trút nước của Lăng Hàn, hắn lại có chút lực bất tòng tâm.
Làm sao có thể?
Hắn là chuẩn Thiên Tôn cơ mà, được lực lượng bản nguyên của Nguyên Thế Giới rèn luyện thân thể, thể thuật kinh người. Ví như Tiên Vương tầng chín một hơi chỉ có thể tung ra một vạn lần công kích, thì hắn lại là trăm vạn lần.
Bởi vậy, dù lực lượng giống nhau, hắn cũng có thể dùng những đòn công kích dày đặc nghiền ép hết thảy Tiên Vương.
Nhưng Lăng Hàn thì sao?
Hắn có thể tung ra một trăm vạn lẻ một lần công kích. Đừng xem chỉ nhiều hơn một lần công kích, nhưng điều đó có thể chậm rãi tích lũy ưu thế, cuối cùng hình thành sự biến đổi về chất.
Có thể tin được sao, thể thuật của hắn lại không bằng Lăng Hàn!
Điều này là đương nhiên, bởi thời điểm Lăng Hàn còn chưa bước vào Tiên Vương đã có thể rút ra năng lượng Hư Tử rèn luyện thân thể, xét về khoảng cách cảnh giới mà nói, muốn vượt xa Vân Hạo Dưỡng.
Hơn nữa, năng lượng Hư Tử còn mạnh hơn cả lực lượng độc nhất vô nhị của vị diện này, tự nhiên khiến thể thuật của Lăng Hàn càng mạnh hơn một bậc.
Bành! Bành! Bành!
Không ngừng đối chọi, rốt cục Vân Hạo Dưỡng không chống đỡ nổi nắm đấm của Lăng Hàn, để nó giáng xuống người hắn, gây ra đả kích kinh hoàng.
– Không có khả năng!
– Trời ơi!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người Vân gia đều không thể tin nổi, thậm chí có kẻ ôm đầu, quỳ trên mặt đất khóc nức nở.
Chuẩn Thiên Tôn của bọn hắn sắp phải thua, thua một Tiên Vương tầng chín!
Vô cùng nhục nhã.
Chiến đấu càng kéo dài, Vân Hạo Dưỡng cũng càng ăn đòn nhiều hơn, trên mặt, thân và đùi hắn đều bị đấm, khiến thân thể hắn biến dạng, xuất hiện vô số hố nhỏ.
Một trận chiến như vậy, không có một chút nhân nhượng, mỗi một kích đều là sự va chạm của lực lượng tuyệt đối, tốc độ, lực lượng của ai không theo kịp, vậy người đó sẽ xong đời.
Nếu không phải người dưới Tiên Vương căn bản không nhìn rõ trận chiến, thì ngay cả người ở Sơn Hà cảnh cũng có thể dễ dàng đưa ra phán đoán, rằng Vân Hạo Dưỡng bại trận chỉ là vấn đề thời gian.
Truyen.free nắm giữ bản quyền duy nhất của phần dịch này.