Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2930:

Bành!

Con Lệ Quỷ vừa mới xuất hiện đã bị Lăng Hàn đánh tan. Với chiến lực hiện tại sánh ngang tầng tám, làm sao một con Lệ Quỷ tầng bảy có thể là đối thủ của hắn?

Hứa Hoàn vừa lùi vừa tiếp tục gõ Diệt Hồn Cổ. Với tu vi tầng sáu mà lại muốn thúc giục công kích cấp tầng bảy, dù có uy năng Tiên Khí trợ giúp, cũng khiến hắn khó chịu đến mức muốn thổ huyết.

Cứ tiếp tục thế này, dù Lăng Hàn không giết, hắn cũng sẽ kiệt quệ mà chết.

– Ngươi có biết bản thiếu gia là ai không?

Hắn không nhịn được gào lên.

– Ta chính là con trai Hứa Phương! Phụ thân ta là Đế Tinh tầng chín, một người có thể san bằng cả một thành trì! Lão tổ Hứa gia lại càng là một vị Nhị Bộ Thiên Tôn. Nếu ngươi dám giết ta, phụ thân ta chắc chắn sẽ không tha cho ngươi! Dù ngươi có trốn vào mộ địa Tiên Vương, lão tổ ta cũng có thể cảm ứng khí tức của ngươi, truy sát đến cùng, ngươi cũng khó thoát khỏi cái chết!

Nhị Bộ Thiên Tôn, đó là một tồn tại chân chính siêu thoát khỏi Thiên Địa. Dù đến bất kỳ vị diện nào, cũng có thể đảm bảo sở hữu thực lực Nhất Bộ Thiên Tôn.

Thế nhưng, bước chân Lăng Hàn vẫn không ngừng lại. Hắn vốn coi trọng việc vượt mọi chông gai, dũng cảm tiến tới. Nếu chỉ vì kiêng kị một Nhị Bộ Thiên Tôn mà chùn bước, thành tựu của hắn cũng chỉ có thể dừng lại ở đó mà thôi.

Nguyên tắc của hắn vô cùng đơn giản: người không phạm ta, ta không phạm người; người nếu phạm ta, ta sẽ gấp trăm lần trả lại!

Hứa Hoàn không ngừng thổ huyết. Hắn đã liều mạng thúc giục Diệt Hồn Cổ, nhưng mỗi một con Lệ Quỷ vừa triệu hồi ra đều bị Lăng Hàn một quyền đánh tan, căn bản không cách nào tích lũy đủ số lượng để tạo thành thay đổi về chất.

Mà nếu không triệu hồi những Lệ Quỷ này, hắn sẽ chết càng nhanh hơn.

Hiện tại hắn chẳng khác nào uống rượu độc giải khát, biết rõ sẽ tự hao tổn đến chết, nhưng lại không thể không làm.

– Cùng tiến lên!

Bên kia, Triệu Thanh vội vàng nói, cứ tiếp tục thế này, Hứa Hoàn nhất định sẽ chết.

Sáu người khác rùng mình. Với thực lực của Hứa Hoàn cộng thêm Tiên Khí mà còn bị Lăng Hàn áp chế đến mức khốn đốn, bọn họ xông lên thì có cái rắm gì dùng?

Bọn họ có Tiên Khí sao? Hay có tu vi tầng sáu sao?

– Thanh tỷ, chúng ta tốt nhất là tranh thủ thời gian chạy đi thôi!

– Đúng vậy, lưu được núi xanh, lo gì không có củi đốt. Chỉ cần tìm được các vị đại nhân, quay lại cứu Hứa thiếu gia cũng không muộn!

Bọn họ nhao nhao lùi về phía sau, làm sao dám xông lên chịu chết?

Triệu Thanh tức nghẹn. Chưa nói đến việc bọn họ rất khó gặp được đám người Hứa Phương, ngay cả khi thật sự gặp được, thì cũng không biết là bao lâu nữa. Lúc đó, chắc chắn mộ phần của Hứa Hoàn đã xanh cỏ từ lâu rồi.

Bọn người nhu nhược này!

Nàng thét dài một tiếng, trường kiếm tuốt ra khỏi vỏ, giết về phía Lăng Hàn.

Nàng và Hứa Hoàn không chỉ là bạn bè, hôn sự của hai người đã được định từ trước. Nàng cũng vô cùng hài lòng với vị hôn phu này, đặt nhiều kỳ vọng vào hắn, sao có thể để hắn chết ở nơi này?

Triệu Thanh tham chiến, một kiếm quẹt ngang, tạo ra ngàn vạn đợt sóng lửa.

Lăng Hàn quay đầu lại, nhấn một chỉ về phía Triệu Thanh. Phốc, những đợt sóng lửa kia lập tức bị dập tắt, trên ngực Triệu Thanh lại xuất hiện một lỗ máu, khí tức suy giảm nghiêm trọng.

Hưu!

Thừa cơ hội này, Hứa Hoàn quay người bỏ chạy, hoàn toàn không màng đến vị hôn thê của mình.

– Hứa Hoàn!

Triệu Thanh sửng sốt đến ngây người, nàng hoàn toàn không ngờ, mình liều mạng cứu Hứa Hoàn, mà vị hôn phu lại báo đáp mình như thế này.

Lăng Hàn lắc đầu:

– Thật đúng là vô sỉ!

Hai mắt hắn phóng ra hàn quang. Đối phương tưởng có thể trốn thoát, thật sự là quá ngây thơ.

Lăng Hàn bước ra một bước, quy tắc không gian chấn động.

Bành!

Hứa Hoàn đang chạy, nhưng lại như va phải một bức tường vô hình, lập tức khiến hắn bật ngược trở lại.

Hắn kinh hãi. Với thực lực Đế Giả tầng sáu của mình, bức tường nào mà không bị hắn đâm nát bấy? Hơn nữa, ở đây làm gì có tường?

Hắn định thần nhìn kỹ, liền run sợ đến biến sắc mặt, bởi vì “bức tường” này rõ ràng là Lăng Hàn.

– Thật đúng là đã đánh giá cao ngươi rồi. Với tâm tính như thế này, ngươi còn mặt mũi nào mà sống?

Lăng Hàn lạnh lùng nói, rồi một quyền giáng xuống Hứa Hoàn.

– Không!

Hứa Hoàn dùng Diệt Hồn Cổ ngăn cản. Đây chính là Tiên Khí, dù hắn không có cách nào kích hoạt toàn bộ uy năng, nhưng Lăng Hàn muốn lấy sức mạnh mà phá giải cũng chỉ là mơ tưởng hão huyền.

Lăng Hàn đương nhiên sẽ không chủ động cương ngạnh chống đỡ Tiên Khí. Hứa Hoàn không cách nào phát huy uy năng của Tiên Khí, nhưng nếu hắn đi trực tiếp va chạm, thì chẳng khác nào tự mình thúc giục Tiên Khí kích hoạt, đó là hành vi ngu xuẩn.

Hắn thu quyền lại, nhanh vô cùng.

Hứa Hoàn lộ vẻ vui mừng, hắn đã thoát được một kiếp. Chờ hắn thi triển một môn thân pháp, tốc độ sẽ tăng vọt gấp bốn lần, đến lúc đó Lăng Hàn sẽ không thể đuổi kịp hắn nữa.

– Nghĩ hay lắm!

Âm thanh của Lăng Hàn lạnh lẽo băng giá vang lên.

Ba, Hứa Hoàn còn nghe được âm thanh xương gãy, sau đó đau nhức tràn tới, khiến hắn lập tức lảo đảo ngã sấp xuống mặt đất, chỉ cảm thấy toàn bộ nửa người dưới chết lặng, không còn một tia cảm giác nào.

Hắn bị Lăng Hàn một cước đá nát bươn xương cốt.

Nhưng Tiên Vương chính là Tiên Vương, xương gãy làm sao có thể khoanh tay chịu chết?

Hứa Hoàn bất chấp đau nhức kịch liệt, ý chí cầu sinh mãnh liệt khiến hắn hai tay liền động, chống xuống mặt đất, lập tức lao đi như bay.

Đạt tới cấp bậc này, vô luận là công kích hay thân pháp, kỳ thật đều không giới hạn trong việc dùng tay hay chân để thi triển, bởi vì cần vận dụng thần thức để điều khiển quy tắc.

Hứa Hoàn căn bản không dám liếc nhìn Lăng Hàn thêm một lần nào nữa, trong đầu chỉ có một ý niệm duy nhất, đó chính là bỏ trốn thật xa.

– Ta nói rồi, người không phạm ta, ta không phạm người.

Lăng Hàn nhàn nhạt nói.

– Nhưng nếu người phạm ta, ta sẽ gấp trăm lần đáp trả!

Phốc!

Vừa dứt lời, hắn đã đuổi kịp Hứa Hoàn, một quyền tung ra, đánh thẳng vào lưng Hứa Hoàn, tạo thành một cái lỗ lớn.

– Ngươi, thực... dám…

Hứa Hoàn run rẩy nói. Một quyền này trực tiếp đánh nát trái tim hắn, đây là thương thế cực nặng, nhưng điều trí mạng hơn cả là ý thức võ đạo của Lăng Hàn đang tàn phá trong cơ thể hắn. Thần hồn của hắn dưới ý chí này không chịu nổi dù chỉ một đòn, Thức Hải rơi vào cảnh bị chiếm đoạt.

Mà cái này, chính là tận thế của hắn.

– Cha ta nhất định sẽ giết ngươi! Giết ngươi!

Hắn gào lên, sau đó rầm một tiếng ngã vật xuống đất, hai mắt vẫn mở to.

Ở nơi này, Tiên Vương mạng như chó. Mạnh như Đế Giả tầng sáu thì có là gì, thân là hậu duệ Thiên Tôn thì có là gì?

Lăng Hàn rút nắm đấm về, ánh mắt lướt qua bảy người còn lại.

Bản dịch này do truyen.free biên tập, giữ mọi quyền sở hữu trí tuệ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free