Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2825:

- Không được ồn ào!

Trong tiếng hừ lạnh, Tuyên Anh cất lời. Hắn là Tiên Vương tầng chín, sao có thể để người khác hô đánh gọi giết trong động phủ của mình, coi thường hắn đến thế ư?

Trác Khải ngẩng đầu liếc mắt nhìn, chắp tay nói: - Bái kiến Tuyên đại nhân!

Hắn chẳng tỏ vẻ quá cung kính, bởi vì lão tổ của hắn chính là chuẩn Thiên Tôn. Đừng tưởng so với Tiên Vương tầng chín chỉ hơn một bước nhỏ, nhưng vượt qua một bước này lại là một trời một vực.

- Tuyên đại nhân, cho ta chút thể diện được không?

Hắn nói.

Những người khác đều suýt phì cười, một Tiên Vương tầng ba bé tí lại dám đòi Tiên Vương tầng chín cho thể diện, thật chẳng biết tự lượng sức mình. Cũng chỉ có thứ nhị thế tổ như Trác Khải mới dám làm ra chuyện ngông cuồng như vậy.

Tuyên Anh cũng bật cười, lắc đầu nói: - Trác tiền bối mà biết có hậu nhân như ngươi, không biết có tức chết hay không.

Hắn phất phất tay: - Đi đi.

Oanh, một luồng lực lượng cuồn cuộn dâng tới, Trác Khải bất giác liên tục lùi bước, lùi thẳng ra khỏi động phủ, lúc này mới ngừng lại.

Hắn oán hận nhìn cửa lớn, chẳng dám bén mảng vào nữa.

Một khi đã bị Tiên Vương tầng chín lên tiếng cảnh cáo, nếu hắn còn không thức thời, vậy chỉ còn cách tự chuốc lấy khổ thôi.

Có điều, hắn nhất định sẽ không bỏ qua như vậy.

Hắn giận dữ xoay người, nhanh chân rời đi.

Lăng Hàn lập tức thì thầm với Nữ Hoàng: - Ta đi một chút sẽ trở lại.

Trên người Trác Khải lại có thứ tốt như Xích Hồng Minh Hỏa Đan, vậy tuyệt đối không thể để hắn chạy thoát dễ dàng như vậy.

Lăng Hàn chạy ra ngoài, cảm nhận khí tức Trác Khải để lại một chốc, lập tức bay vút đi.

Mặc dù nơi này là Vũ Viện, nhưng lại quá to lớn, không phải cứ đi vài bước là thấy một kiến trúc hay người qua đường. Không đúng, ở đây mỗi đỉnh núi nhiều lắm cũng chỉ có hai ba động phủ, người qua lại thì càng thưa thớt.

Long xa đương nhiên đã bị Trác Khải mang đi, bởi vậy hắn đi rất nhanh, nhưng tốc độ của Lăng Hàn càng nhanh hơn, chẳng mấy chốc đã nhìn thấy con Đại Long ấy.

Lăng Hàn vận chuyển quy tắc không gian, sau mấy cái thuấn di, cấp tốc rút ngắn khoảng cách.

Đại Long dù gì cũng là một Tiên Vương, lập tức cảm nhận được điều bất thường. Nó quay đầu lại nhìn, phát hiện lại là Lăng Hàn đang hùng hổ lao tới, cả người không khỏi rùng mình, bốn chân như muốn quỵ xuống, vội vã ngừng lại.

Nó bị Lăng Hàn đánh sợ, hơn nữa còn thấy khẩu vị của Lăng Hàn thật sự rất nặng. Vạn nhất bắt nó cùng một con hổ đực, hay hùng đực nào đó mà y y a a, sau này nó còn mặt mũi n��o mà sống nữa chứ?

- Gia!

Con Long này phát ra thần niệm, cực kỳ lấy lòng.

Lăng Hàn khinh thường ra mặt. Trong ấn tượng của hắn, Long hẳn là cao cao tại thượng, tung hoành chín tầng trời, sao có thể yếu đuối đến mức này được?

- Làm sao dừng lại?

Trác Khải mở cửa xe đi ra, phát hiện Đại Long lại đứng ì ra đó, nhất thời tức giận. Mà khi khóe mắt của hắn quét đến Lăng Hàn, cả người không khỏi run bắn, nét mặt vừa giận dữ vừa kinh sợ.

Hắn tất nhiên hận Lăng Hàn thấu xương vì đã biến hắn thành trò cười cho thiên hạ, nhưng hắn cũng sợ Lăng Hàn một phép. Dưới sự áp đảo tuyệt đối về thực lực, hắn chỉ sợ mình lại bị trừng trị lần nữa.

- Trác thiếu, làm sao vậy?

Lại có một người đi ra, không phải Vũ Thi thì là ai?

Hắn cũng nhìn thấy Lăng Hàn, không khỏi mặt cũng tái mét, nhớ lại những chuyện cũ kinh hoàng. Hắn hận không thể đào một cái lỗ chui xuống đất, vừa hận không thể xông đến giết chết Lăng Hàn.

Nhưng cuối cùng, hắn ngậm miệng lại, cũng chẳng dám hé răng nửa lời.

Lăng Hàn khẽ mỉm cười: - Ta cảm thấy Xích Hồng Minh Hỏa Đan kia không tệ, không biết Trác thiếu có thể bớt chút yêu thích đưa cho ta hay không?

Trác Khải suýt nữa chửi thề thành tiếng. Hắn lấy viên đan dược ấy ra là để trị Lăng Hàn, nếu như bị Lăng Hàn cướp, thì hắn tính là cái thá gì chứ, chẳng lẽ là tiếp tế cho kẻ thù ư? Làm gì có kẻ ngốc nào tự chuốc lấy họa thế chứ?

- Ta không cho... Lẽ nào ngươi còn dám cướp sao!

Trác Khải lớn tiếng nói, nhưng rõ ràng là ngoài mạnh trong yếu.

Lăng Hàn lắc đầu: - Sai rồi, sai rồi! Ta chỉ là nhặt được một bình đan dược trên đất mà thôi, tuyệt đối không ăn cướp. Ngươi đừng nên vu oan cho ta, bằng không ta gặp ngươi lần nào là đánh lần đó!

Trác Khải không hiểu, trên đất có thể nhặt được Xích Hồng Minh Hỏa Đan sao?

Ý nghĩ còn chưa dứt, hắn chỉ cảm thấy hoa mắt, oành, hắn đã trúng một quyền, sau đó là những cú đấm liên tiếp vang lên "oành oành oành", trọng quyền liên kích. Quần áo trên người hắn lại lần nữa nổ tung, không gian thần khí cũng bị đánh nát, bình Xích Hồng Minh Hỏa Đan kia đương nhiên cũng rơi xuống đất.

Trác Khải lúc này mới hiểu Lăng Hàn nói có ý gì. Hắn không khỏi tức giận điên người, Lăng Hàn thật sự quá coi thường người khác. Hắn nhất định sẽ cáo trạng lão tổ, xin lão tổ tông ra tay trấn áp kẻ xấu xa này.

Sau đó, hắn mới chợt đưa tay che chắn thân dưới.

Lăng Hàn lắc đầu: - Xem ra ngươi vẫn chưa ngoan ngoãn, còn phải trừng trị thêm lần nữa.

- Cái kia...

Hắn nhìn về phía Vũ Thi. - Ngươi tên gì?

Vũ Thi không đáp, chỉ làm ra thái độ đề phòng.

- Ha ha, chớ sốt sắng, lần này để ngươi làm công.

Lăng Hàn ra tay, vồ lấy Vũ Thi.

Tuy Vũ Thi cực lực chống lại, nhưng chống cự sao nổi. Bị Lăng Hàn dễ dàng bắt, dưới tác động của luồng lực rung động, hắn cũng lại lần nữa trần như nhộng.

- Không!

Hai gã nam nhân đều không ngừng vặn vẹo thân thể, phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng.

Lăng Hàn cười ha ha, trước tiên ném Trác Khải lên xe ngựa, sau đó ném Vũ Thi vào trong, khiến hai người co rúm lại thành một đống. Hắn giở lại trò cũ, điểm một chỉ, để bọn họ đau đến gầm rú, vặn vẹo thân thể theo một nhịp điệu kỳ lạ.

Nhất thời, xe ngựa bắt đầu lắc lư.

Lăng Hàn còn rất săn sóc mà đóng cửa xe lại. Đại Long chỉ im lặng nhìn Lăng Hàn, thấy ánh mắt của Lăng Hàn quét tới, sợ hãi vội vàng quay mặt đi chỗ khác.

- Ngoan ngoãn chờ ở đây, bằng không lần sau ta liền hầm ngươi!

Lăng Hàn cảnh cáo nói.

Đại Long vội vàng gật đầu. Nó có thể thấy, hai mắt Lăng Hàn phát sáng, khóe miệng thậm chí còn rịn nước bọt. Đây là một kẻ tham ăn chính hiệu, tuyệt đối không phải chỉ dọa chơi đâu.

Lăng Hàn nhặt Xích Hồng Minh Hỏa Đan lên, sau đó xoay người rời đi, chờ sau đó yến tiệc tan, mọi người sẽ lại được chứng kiến một màn "rung xe" kinh điển.

Hắn trở lại động phủ của Tuyên Anh, cùng Nữ Hoàng ngồi lại một chỗ. Lúc này Tuyên Anh đang nói đến chuyện đại chiến vực ngoại, khiến Lăng Hàn nhanh chóng bị cuốn hút.

Cái này cùng hắn tưởng tượng có chút không giống.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền, mọi hình thức sao chép đều không được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free