(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2818
Hắn ăn rất say sưa, hoàn toàn không thèm để ý ánh mắt của người khác.
Thế nhưng, việc hắn cứ thế ăn từng ngụm từng ngụm suốt hơn nửa ngày vẫn thu hút sự chú ý của người khác.
Một cô gái đi tới, rồi đột ngột áp sát mặt mình vào gần Lăng Hàn:
- Ồ, sao ngươi lại ngồi ăn một mình ở đây vậy?
- Thích thôi.
Lăng Hàn thuận miệng đáp, món ăn này vị khá ngon, Hổ Nữu chắc sẽ thích.
Cô gái bĩu môi:
- Đồ háu ăn!
Nàng khinh thường nói một câu, rồi lại hồ hởi nói tiếp:
- Sao ngươi không đi giao lưu với người khác?
- Tại sao ư?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
Cô gái kinh ngạc:
- Chẳng lẽ ngươi không biết đây là yến tiệc ra mắt sao?
Lăng Hàn bật cười:
- Vậy sao ngươi không đi tham gia?
- Ôi, chẳng có ai tốt cả!
Nàng thở dài, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười, chỉ vào mình hỏi:
- Ngươi xem ta thế nào?
- Ngươi?
Cô gái đánh giá hắn, sau đó gật gật đầu, bình luận:
- Ngươi tu luyện chưa đến một tỷ năm mà đã là Tiên Vương tầng ba, không tệ, rất không tệ. Có điều, ngươi không phải kiểu người ta thích.
Nàng vẫy vẫy tay, ra vẻ "bổn cô nương đây căn bản không thèm để mắt đến ngươi".
Lăng Hàn đương nhiên không hề bị đả kích. Trong thời gian thực, hắn mới chỉ trải qua hơn một triệu năm, nhưng nếu tính cả thời gian gia tốc, vậy cũng đã là mấy trăm triệu năm. Ánh mắt cô gái này quả nhiên rất tinh tường.
Hắn khẽ mỉm cười, tiếp tục ăn.
Cô gái ngược lại cảm thấy hứng thú với hắn, nói:
- Ngươi thật thú vị. Bị ta nói như vậy mà cũng không hề tức giận. Chỉ riêng cái độ lượng này thôi, ta quyết định sẽ làm một việc tốt.
- Sao? Ngươi muốn giải cứu thanh niên độc thân như ta à?
Lăng Hàn cười nói.
- Hừm, ta quyết định giới thiệu chị của ta cho ngươi.
Lăng Hàn không khỏi toát mồ hôi lạnh. Cô gái này hiển nhiên thuộc dạng người hành động bất chấp lý lẽ, làm chị gái của nàng chắc chắn sẽ phải chịu áp lực như núi.
- Ngươi cau mày làm gì? Chị của ta rất đẹp đấy!
Cô gái ngạo nghễ nói.
- Trong danh sách Bách Hoa Phổ khóa này, chị ta xếp thứ tư!
Luôn có những kẻ nhàm chán thích xếp hạng sắc đẹp của mỹ nữ, nên mới có bảng danh sách này. Chỉ cần là học viên nữ của Vũ Viện đều sẽ bị đưa vào đó. Tuy nhiên, bên dưới bảng này còn có các phân bảng, chia theo đơn vị mười tỷ năm.
Rõ ràng cô gái đang nhắc đến phân bảng.
Đã có Nữ Hoàng và Hổ Nữu mà chị của nàng vẫn có thể xếp thứ tư, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn rất xinh đẹp.
- Đã xinh đẹp như vậy, sao cần ngươi phải sốt sắng lo lắng?
Lăng Hàn cười nói.
- Ngươi không hi���u đâu!
Cô gái u oán nói.
- Những gã đàn ông xấu xa kia, vì theo đuổi chị ta, nhất định sẽ phô bày mặt tốt nhất của mình, hơn nữa còn ngụy trang rất khéo. Bổn cô nương mới không yên tâm, vì vậy, ta muốn thay chị ta chọn.
- Ngươi xem, trước mặt ta, ngươi sẽ không ngụy trang đúng không?
Lăng Hàn bật cười. Dù cô gái này nói toàn là ngụy biện, nhưng ngụy biện lại có lý của nó.
- Lát nữa chị ta cũng sẽ đến, ta giới thiệu cho ngươi, đảm bảo ngươi sẽ phải chảy nước miếng!
Cô gái khoác lác.
Lăng Hàn cố ý nói:
- Thật hay giả đây? Ta kén chọn lắm, trừ khi đẹp được như Loạn Tinh, bằng không ta sẽ không động lòng đâu.
- Ngươi...
Cô gái chỉ vào Lăng Hàn, không ngờ tên này lại trơ trẽn như vậy. Loạn Tinh là ai cơ chứ?
Nàng không chỉ là hoa khôi của Bách Hoa Phổ khóa này, mà dù đặt vào bảng chính, cũng thuộc hàng số một số hai, có thể cùng nàng so tài cao thấp chỉ có Lâm U Liên.
Nhưng Lâm U Liên đã ra ngoài rèn luyện từ mấy kỷ nguyên trước và liên tục không trở về, bởi vậy địa vị đệ nhất mỹ nữ của Loạn Tinh hoàn toàn không thể lay chuyển.
Tên này còn nói mình kén chọn sao? Rõ ràng là trơ trẽn!
- Hừ, ta thấy ngươi căn bản chưa từng nhìn thấy Loạn Tinh, mà chỉ là nghe nói thế nào thì tin thế ấy, chỉ có thể tưởng tượng dung nhan tuyệt thế của nàng trong đầu thôi! Ta nói cho ngươi biết, nếu như ta không nói cho ngươi chị của ta là ai, ngươi nhất định sẽ thấy nàng xinh đẹp hơn cả Loạn Tinh!
Cô gái không cam lòng nói.
- Lưu Tử Vũ, đừng có giật dây bắc cầu bậy bạ!
Một giọng nói đột ngột vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai người.
Lăng Hàn nhìn sang, đó là một thanh niên thân hình cao lớn, trên người quấn quanh bốn luồng khí tức đặc biệt, gương mặt toát lên vẻ kiêu ngạo không thể che giấu.
- Quản Đông Đông, ngươi quản được bổn cô nương sao?
Cô gái hừ một tiếng, khoanh hai tay trước ngực.
Chàng thanh niên kia lộ vẻ không vui:
- Ta tên Quản Đông Dậu!
- Đừng có chấp nhặt vậy chứ, gọi sao cũng thế thôi mà.
Cô gái vẫy vẫy tay. Nàng chính là Lưu Tử Vũ.
Quản Đông Dậu hừ lạnh một tiếng:
- Thu Vân tiên tử đâu phải chị ruột của ngươi, chuyện của nàng cần gì ngươi phải bận tâm?
- Quản Đông Đông, ngươi quản nhiều chuyện quá rồi! Ta thích bận tâm đấy, ngươi làm gì được ta nào?
Lưu Tử Vũ giận dữ nhìn.
- Nha đầu thối, cho rằng Thu Vân tiên tử cưng chiều ngươi thì có thể coi trời bằng vung sao?
Quản Đông Dậu đột nhiên ra tay, vồ lấy Lưu Tử Vũ.
Lăng Hàn lắc đầu:
- Một đại trượng phu, lại còn chiếm ưu thế về cảnh giới, không biết xấu hổ khi đi bắt nạt một cô gái yếu đuối sao?
Hắn đưa tay chặn lại, tóm lấy cổ tay Quản Đông Dậu.
Lưu Tử Vũ chỉ là Tiên Vương tầng hai, không thể ngăn được đòn đánh này của Quản Đông Dậu.
Quản Đông Dậu không khỏi giật mình kinh hãi, một Tiên Vương tầng ba mà lại có thể chặn được công kích của mình sao?
Hắn hừ một tiếng:
- Ngươi cũng dám xen vào chuyện bao đồng?
Hắn gầm lên một tiếng, tay phải đột nhiên phát lực, ánh sáng quy tắc lấp lánh, định đập nát tay Lăng Hàn.
Nhưng hắn lập tức biến sắc, bởi vì tay mình vẫn không nhúc nhích, còn bị Lăng Hàn nắm chặt không buông!
Bị một tên Tiên Vương tầng ba tóm lấy, hắn lại không rút tay ra được?
Chuyện này cũng quá hoang đường.
Chẳng lẽ đối phương che giấu tu vi?
Không thể nào!
Tiên Vương quả thực có thể ẩn giấu luồng khí tức đặc biệt trên người, nhưng hoặc là ẩn đi toàn bộ, hoặc không ẩn gì cả, không có lý do gì lại ẩn giấu một hai tầng.
Nếu Lăng Hàn đã thể hiện ra ba luồng khí tức đặc biệt, thì hắn chính là Tiên Vương tầng ba, hàng thật giá thật, không hề dối trá.
Hắn bỗng nhiên biến sắc, chỉ có một khả năng duy nhất: Lăng Hàn chính là Đế Tinh, thậm chí còn yêu nghiệt hơn Đế Tinh, là quái vật với cấp độ tiến hóa đạt đến mười một, thậm chí mười hai.
- Ta nhận thua!
Hắn nói rất thức thời. Nếu thật sự đánh nhau, hắn không những không chiếm được lợi lộc gì mà còn mất mặt trước mọi người.
Lăng Hàn gật đầu. Nếu đối phương đã thức thời như vậy, hắn liền buông tay.
Truyện này thuộc về truyen.free, xin đừng tự ý sao chép.