(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2750:
- Được.
Lục Minh cười gật đầu.
Trong số những người của Lăng Hàn, chỉ có một vị Tiên Vương. Nếu bốn vị Tiên Vương bọn họ cùng liên thủ đối phó, có thể nhanh chóng trấn áp hoặc đẩy lui, tránh để bọn họ ngư ông đắc lợi.
Lần này Chu Tử Hỉ không lên tiếng. Hắn cho rằng đây là Lăng Hàn tự chuốc lấy. Ngũ Tinh Đại Sư ở Tiên Vực quả thực rất nổi tiếng, nhưng ở trong Tiên Lộ thì sao? Ha ha.
Ngay lập tức, bốn vị Tiên Vương như thể hóa địch thành bạn. Ít nhất trong thái độ đối phó với nhóm Lăng Hàn, bọn họ hoàn toàn thống nhất.
Lăng Hàn cười nhạt, ra hiệu cho Tiểu Khủng:
- Đi thôi!
Tiểu gia hỏa vốn đã sốt ruột, nhe nanh muốn xông lên. Giờ được Lăng Hàn cho phép, nó liền vận động đôi chân sau cường tráng, mạnh mẽ lao ra ngoài, há rộng miệng, tỏa ra khí tức khiến người ta khiếp sợ.
Bốn vị Tiên Vương đồng thời cảm thấy lưng chợt lạnh toát, cứ như thể đối thủ không phải là một tiểu thú chỉ cao hai thước, mà là thượng cổ kỳ thú đến từ Hồng Hoang, sát khí ngút trời, cứ như thể nó sinh ra chỉ để giết chóc.
Bọn họ vội vàng ra tay, muốn ngăn Tiểu Khủng tiếp cận.
Nhưng Tiểu Khủng là cái gì?
Dị vực đặc biệt tạo ra Chiến Thú để đối phó với Huyền Nghịch vị diện, nó là một tồn tại còn đáng sợ hơn cả chiến binh. Không chỉ sức chiến đấu đạt cấp bậc Đế Tinh, quét sạch cùng cấp là điều tất yếu, mà lực phòng ngự cũng cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có th��� sánh ngang với thể phách Lăng Hàn tu luyện được nhờ Bất Diệt Thiên Kinh.
Một cỗ máy chiến đấu như vậy một khi đột phá Tiên Vương, thì điều đó có ý nghĩa gì?
Chỉ số sinh mệnh của nó cao tới 5600 điểm, lực phòng ngự càng khiến cho Tiên Vương tầng một cũng phải tuyệt vọng.
Oành oành oành! Nó bất chấp công kích của bốn vị Tiên Vương. Đòn đánh trúng người nó chỉ khiến tóe lên những tia sáng chói mắt, căn bản không thể gây tổn thương.
Tiểu Khủng xông tới, há ra cái miệng lớn đẫm máu, cắn thẳng vào Lục Minh.
Lục Minh vội vàng triệu ra một đại đạo quất tới, nhưng bị Tiểu Khủng cắn đứt. Nó vẫn không tha mà nhắm vào hạ thân của hắn cắn tới.
Thật hết cách, Tiểu Khủng quá nhỏ bé, chỉ có thể nhắm vào vị trí này.
Mặt Lục Minh tái mét lại. Nếu bị Tiểu Khủng cắn mất của quý, thì làm sao hắn còn mặt mũi gặp ai được nữa?
Nhóm Dương Cương cùng lúc ra tay, đánh tới Tiểu Khủng.
Oành! Ba vị Tiên Vương liên thủ quả thực vẫn có chút uy lực, có chút ngăn cản được thân hình Tiểu Khủng. Nhờ vậy, Lục Minh mới tránh thoát được.
Tiểu Khủng giận dữ. Sau khi trở thành Tiên Vương, lần đầu ra tay lại phải tay trắng quay về ư?
Nó lần thứ hai xông ra, vô cùng hung hãn.
Bốn vị Tiên Vương liên thủ thì đã sao, chỉ có thể bị Tiểu Khủng đuổi đến thảm bại bỏ chạy.
Lăng Hàn gật đầu. Tiểu Khủng không hổ là thứ được Dị vực tạo ra một cách đặc biệt, thật sự vô cùng cường hãn, sinh ra chỉ để chiến đấu. Nhưng cũng vì thế, nó có một hạn chế lớn, đó là trí tuệ hơi thấp. Nếu không, nó có thể tu luyện như Lăng Hàn và những người khác, thì sức chiến đấu chắc chắn sẽ còn mạnh hơn nữa.
Cũng không thể quá tham lam, Tiểu Khủng như vậy đã cực kỳ cường hãn rồi.
Trong lúc hắn còn đang suy tư, bốn vị Tiên Vương đã không thể chịu nổi, bị Tiểu Khủng đuổi cho tán loạn, cuối cùng đành phải nhảy ra khỏi cửa sổ, chạy mất dép.
Lăng Hàn không để Tiểu Khủng thừa thắng truy kích. Đây không phải thù oán gì, chỉ là tranh giành một ngôi lầu cao mà thôi, không cần thiết phải quyết đấu sinh tử.
Hắn đuổi toàn bộ người của hai vị Tiên Vương ra ngo��i, sau đó tìm kiếm khắp nơi từ trên xuống dưới.
- Ồ, cái này sao giống như là một Bảo khí vậy nhỉ?
Rất lâu sau đó, Lăng Hàn đi đến một kết luận, bởi vì hắn phát hiện trong lầu cao có một thiết bị giống như hạt nhân của một Bảo khí, có thể khắc lạc ấn tinh thần vào để nó trở thành một phần của “phe mình”.
Có điều, hiện tại nơi này lưu lại lạc ấn tinh thần của người khác.
Hẳn là Cửu Lạc Tiên Vương.
Lăng Hàn không dám khinh thường. Tuy hắn rất mạnh mẽ, nhưng dù sao vẫn chưa đạt được cảnh giới Tiên Vương, Tiên Vương tầng ba thì vẫn quá mạnh mẽ đối với hắn. Hắn cẩn thận từng li từng tí khi tiếp xúc với lạc ấn tinh thần kia.
Oanh! Một luồng ý chí viễn cổ đầy tang thương lập tức tấn công tới. Trong thức hải của Lăng Hàn, nó hiện ra thành một nam tử áo bào tro, chỉ hơn hai mươi tuổi. Trông qua phong thần tuấn lãng, nhưng trong hai mắt lại lộ ra vẻ như đã thấu hiểu hồng trần, nhìn rõ cuộc đời ảo mộng tang thương.
Cửu Lạc Tiên Vương!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, ôm quyền nói:
- Bái kiến Cửu Lạc đại nhân.
Cửu Lạc Tiên Vương cũng nở nụ cười:
- Nếu bản tọa hiện ra trong ý thức hải của ngươi, chứng tỏ nơi đóng quân này đã bị ngươi chiếm giữ.
Lăng Hàn gật đầu:
- Đúng thế.
- Có điều, ngươi đến được nơi đóng quân này là một chuyện, nhưng có thể biến nó thành của riêng mình hay không lại là chuyện khác.
Cửu Lạc Tiên Vương ngạo nhiên nói.
- Tuy bản tọa chỉ là một đạo thần thức, nhưng ngươi cũng chỉ là tầng một… ồ, ngươi vẫn chưa bước vào Tiên Vương!
Hắn nhìn thấy trong thức hải của Lăng Hàn có một viên Tiên chủng vẫn chưa thành hình. Sự tồn tại của vật này chỉ có thể chứng minh một điều, đó là Lăng Hàn vẫn chưa đột phá Tiên Vương.
Cửu Lạc Tiên Vương cực kỳ khiếp sợ. Hắn rõ ràng cảm nhận được thần thức của Lăng Hàn vô cùng mạnh mẽ, tuyệt đối đã vượt qua cảnh giới Tiên Vương, nhưng Lăng Hàn vẫn chưa đột phá Tiên Vương. Điều này ẩn chứa sự quỷ dị khôn lường.
Đến cùng là xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn nghiêm mặt nói:
- Nếu Cửu Lạc đại nhân chịu từ bỏ, chủ động triệt hồi đạo th��n thức này, thì tại hạ sẽ nợ đại nhân một ân tình, ngài thấy sao?
Một chuẩn Tiên Vương lại dám nói chuyện với Tiên Vương tầng ba như vậy, quả thực khiến người khác cười chê. Nhưng Cửu Lạc Tiên Vương không hề có ý cười, mà thận trọng cân nhắc vấn đề này.
Một lát sau, hắn đột nhiên nhoẻn miệng cười:
- Được, nơi đóng quân này tặng cho ngươi! Chỉ là, bản tọa hy vọng lần sau ngươi đừng tiếp tục tấn công nơi đóng quân của bản tọa nữa.
Dưới cái nhìn của hắn, tuy sức chiến đấu hiện tại của Lăng Hàn không đáng để hắn bận tâm, nhưng hắn là người có chí lớn, không thỏa mãn với những nơi nhỏ bé như ở Tiên Lộ. Hắn muốn tìm kiếm cơ duyên lớn, xông vào Tiên Vực. Như vậy, một người vẫn chưa đạt Tiên Vương mà đã có sức chiến đấu của Tiên Vương thì đáng sợ đến mức nào?
Thành tựu trong tương lai của Lăng Hàn chắc chắn không thể đo lường được. Sau khi cân nhắc một hồi, hắn sẵn lòng dùng một nơi đóng quân để đổi lấy ân tình của Lăng Hàn.
Xèo! Đạo thần niệm này lập tức rời đi, bay về phía trung tâm phế tích.
Vị Tiên Vương này quả thật rất quyết đoán, Lăng Hàn khẽ nở một nụ cười.
Mọi quyền lợi liên quan đến đoạn văn này đều được bảo hộ bởi truyen.free.