(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2505
Đối với Tiên vực, bức bình phong của họ không phải là Thông Thiên Quan, cũng chẳng phải Tiên Vương cửu trọng thiên, càng không phải Thiên Tôn, mà chính là bản thân Thiên Địa.
Nực cười thay, hiện tại có quá nhiều người bị kỷ nguyên hòa bình che mờ mắt, hoàn toàn không thể nhìn xa hơn.
– Bổn tọa đề nghị, giao ra Lăng Hàn.
Một Tiên Vương cửu trọng thiên mở miệng.
Các Tiên Vương biến sắc. Lời kêu gọi từ người bình thường chỉ là lời nói gió thoảng, nhưng khi một Tiên Vương cất lời thì lại khác. Khi đó, vấn đề này chính thức được đặt lên bàn để thảo luận.
Thật châm biếm, thật nực cười làm sao! Lần này họ gọi Lăng Hàn đến đây là để ca ngợi y, thế mà giờ lại biến thành cuộc thảo luận về việc có nên giao y cho dị vực hay không?
Trong phút chốc, không ai lên tiếng.
Đương nhiên các Tiên Vương cũng trọng thể diện, đa số người dù trong lòng đồng tình, nhưng không muốn thể hiện ra, đều muốn cho qua chuyện một cách mập mờ.
– Bổn tọa không đồng ý.
Vạn Cổ Tiên Vương là người thưởng thức Lăng Hàn nhất, trước đây từng cứng rắn với Ngự Hư Tiên Vương, hiện tại cũng hết lòng bảo vệ Lăng Hàn. Điều này khiến Lăng Hàn vô cùng cảm động, bởi vì thật ra, Vạn Cổ Tiên Vương hoàn toàn không hề quen biết y.
– Kẻ này thiên phú võ đạo kinh người, lại còn sở hữu Khởi Nguyên Ma Phương, có khả năng rất lớn sẽ trở thành Thiên Tôn.
– Vạn Cổ huynh...
Lại một Tiên Vương cửu trọng thiên khác lên tiếng.
– Kẻ này liệu có thể thành Thiên Tôn hay không còn khó nói, hơn nữa, ít nhất cũng phải sau hơn một kỷ nguyên nữa mới có thể. Thế nhưng ngày mai, nếu không giao y ra, Thiên Tôn dị vực sẽ phá hủy khu vực trung lập, vậy thì kẻ này còn có hy vọng trở thành Thiên Tôn sao?
Vạn Cổ Tiên Vương bất mãn nói:
– Khu vực trung lập bị hủy, Lăng Hàn chỉ mất đi một mảnh thiên địa, nhưng Khởi Nguyên Ma Phương lại không bị phá hủy, y vẫn có thể từ đó mà lĩnh ngộ ảo diệu của Thiên Địa.
– Vạn Cổ, thời gian mấy chục ức năm đủ sao?
Một Tiên Vương toàn thân được đúc từ kim loại, với giọng nói khô khốc như kim loại cọ xát, hỏi Vạn Cổ Tiên Vương.
– Chưa đủ.
Vạn Cổ Tiên Vương lắc đầu, y không hề nói qua loa hay quá mức lạc quan, mà đó là sự thật.
– Nếu không có mấy vạn ức năm, thậm chí là một kỷ nguyên, thì hoàn toàn không đủ.
– Không bằng chúng ta cứ tiếp tục thủ hộ như hiện tại, điểm liên thông giữa hai giới còn chưa đạt đến mức ổn định, Thiên Tôn dị vực hoàn toàn không có khả năng đặt chân đến đó.
Nghe lời ấy, không ít Tiên Vương đều động lòng. Tuy hiện tại họ thủ hộ vất vả, nhưng Thông Thiên Quan chẳng phải vẫn đứng vững không đổ đó sao? Cứ tiếp tục thủ hộ thêm mấy vạn ức năm, thậm chí là một kỷ nguyên, tạo dựng một tương lai tràn đầy hy vọng cho Tiên vực thì sao?
– Bổn tọa vẫn cảm thấy nên giao người ra thì hơn.
Vị Tiên Vương được đúc từ kim loại đó nói, y cũng là một Tiên Vương cửu trọng thiên uy tín lâu năm.
– Vậy thì biểu quyết.
Vạn Cổ Tiên Vương không muốn nói suông.
– Ai đồng ý giao Lăng Hàn ra thì giơ tay.
Dứt lời, vị Tiên Vương được đúc từ kim loại là người giơ tay đầu tiên, sau đó lại có thêm nhiều Tiên Vương khác giơ tay lên.
Vạn Cổ Tiên Vương đảo mắt nhìn qua, trong lòng y bình tĩnh trở lại. Số Tiên Vương đồng ý giao ra Lăng Hàn vẫn chưa đạt tới một nửa tổng số.
– Chẳng lẽ không tính đến dân tâm Thông Thiên Quan sao?
Tiên Vương của Thẩm gia đột nhiên lên tiếng.
– Đúng vậy, dân tâm ủng hộ hay phản đối thế nào. Nếu không có dân tâm ủng hộ, Tiên vực không còn người kế tục, làm sao có thể chống cự lại từng đợt công kích của dị vực chứ?
Những Tiên Vương đồng ý giao ra Lăng Hàn đều lên tiếng.
Vạn Cổ Tiên Vương cười lạnh. Bình thường, những người này trong mắt đám Tiên Vương ấy, ngay cả võ giả Thăng Nguyên cảnh cũng chỉ là những con sâu cái kiến, hoàn toàn khinh thường không thèm nhìn tới. Giờ lại còn lấy dân tâm ra nói, quả thực quá vô sỉ.
Y vừa định cất lời thì, Ông! Một luồng thần niệm đáng sợ ập tới, nặng nề như núi cao, khiến người ta kinh sợ.
Tiên Vương cửu trọng thiên thì đã sao? Lúc này đều cảm thấy vô lực.
Một con mắt hiện ra, sau đó khuôn mặt cũng dần dần hiện rõ trên bầu trời. Lập tức, khí thế khủng bố kia lại càng tăng lên một bậc.
– Phong Tình Thiên Tôn!
Không ít Tiên Vương cửu trọng thiên đều thấp giọng thốt lên, vẻ mặt phức tạp.
Thiên Tôn, lực lượng cường đại nhất thế gian. Thế nhưng Phong Tình Thiên Tôn lại chẳng làm gì cho Tiên vực, chỉ mặc kệ dị vực xâm lấn, bảo sao chẳng khiến người ta thất vọng, đau khổ chứ?
Thế nhưng ai dám đứng ra trách cứ? Thậm chí bàn tán cũng chẳng dám.
– Bái kiến đại nhân.
Tất cả các Tiên Vương đều cung kính hành lễ.
Lăng Hàn cũng nhìn qua, dáng người của Phong Tình Thiên Tôn đường đường chính chính, nhìn qua bất quá chỉ như hơn hai mươi tuổi, hai mắt có thần, giống như mặt trời, có thể nhìn thấu cả Thiên Địa.
– Bổn Tôn truyền dụ, giao kẻ này ra, đổi lấy một kỷ nguyên hòa bình cho Tiên vực.
Phong Tình Thiên Tôn nói xong, khuôn mặt đó lại nhanh chóng tiêu tán.
Y hàng lâm một đạo thần niệm cũng chỉ để nói lời ấy mà thôi.
– Vạn Cổ, ngươi nghe rõ rồi chứ? Phong Tình đại nhân đã hạ lệnh.
Trọng Kim Tiên Vương nói.
Một vị Thiên Tôn trực tiếp hạ lệnh, như vậy việc giao ra Lăng Hàn đã là chuyện ván đã đóng thuyền, ai cũng không thể thay đổi được nữa.
Vạn Cổ Tiên Vương nắm chặt tay, ánh mắt y đảo qua. Đa số Tiên Vương từng ủng hộ y trước đó đều cúi đầu xuống, hiển nhiên không dám đối nghịch với Thiên Tôn.
Ai dám có lá gan lớn đến thế chứ?
– Đã như vậy bắt lấy kẻ này đi.
Trọng Kim Tiên Vương lạnh nhạt nói, đương nhiên y khinh thường ra tay với một Tiên Phủ cảnh nho nhỏ.
Tiên Vương Thẩm gia liền ra tay, y rất sẵn lòng ra tay.
– Ha ha ha ha...
Lăng Hàn đột nhiên phá lên cười lớn, liều lĩnh đến mức không kiêng nể gì, khiến cho từng vị Tiên Vương đều ngước nhìn.
– Tiểu tử, đây không phải là khu vực trung lập, ngươi chỉ là con kiến nhỏ bé mà thôi.
Tiên Vương Thẩm gia lạnh lùng nói:
– Vậy sao?
Ánh mắt Lăng Hàn đảo qua, nói:
– Một lũ Tiên Vương, thật sự cao cao tại thượng, tự cho mình là đúng!
– Các ngươi là người nào, có thể tùy ý quyết định vận mệnh của ta?
– Ta vì Tiên vực cống hiến lớn đến thế, kết quả thì sao? Chỉ đổi lấy vận mệnh phải trở thành tù nhân của dị vực?
– Ha ha, đây thật sự là cách cổ vũ lòng người sao!
– Các ngươi không cảm thấy xấu hổ sao?
Trọng Kim Tiên Vương mở miệng nói:
– Ngươi vì Tiên vực hy sinh, người đời sau đều sẽ khắc ghi tên ngươi, vĩnh viễn lưu danh sử sách.
Bản chuyển ngữ này là thành quả của truyen.free, trân trọng gửi đến độc giả.