Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2472

- Đi chết đi!

Khố Cáp Đức ra tay tàn nhẫn, muốn tru diệt mười một người Tiên Vực này.

- Tổ huấn!

Mạnh Phi Thành đột nhiên lớn tiếng nói.

Liễu Tam Biến cùng Thường gia Cửu Hổ ngẩn ra, sắc mặt đều nghiêm lại:

- Gặp dị vực, tử chiến đến cùng, tuyệt không lùi bước!

Mạnh Phi Thành gật đầu:

- Khởi Nguyên Ma Phương vô cùng quan trọng, tuyệt không thể rơi vào tay dị vực. Vì lẽ đó, chúng ta thà tử chiến đến cùng, cũng phải kéo dài thời gian, chờ người của chúng ta đến.

- Được!

Liễu Tam Biến, Thường gia Cửu Hổ đều gật đầu, gạt bỏ ý định bỏ chạy.

Mười một người đều vực dậy tinh thần, muốn trấn áp Khố Cáp Đức, chỉ là thực lực của bọn họ bây giờ chẳng thấm vào đâu, căn bản không thể uy hiếp được Khố Cáp Đức, ngược lại bị đánh cho máu tươi tung tóe.

Lăng Hàn vốn định kiếm lợi, nhưng nhìn thấy thái độ của Mạnh Phi Thành và những người khác vào thời khắc cuối cùng, trong lòng hơi động.

Tuy cách xử sự của những người này khiến hắn khó chịu, nhưng ít ra về đại nghĩa, họ vẫn không hề nao núng.

Sự tình nhà mình, có thể đóng cửa chậm rãi tính sổ, nhưng hiện tại là thời điểm chống đỡ ngoại địch.

Xèo, thân hình của Lăng Hàn lấp lóe, đã xuất hiện ở trước người Mạnh Phi Thành, đấm ra một quyền đón lấy Khố Cáp Đức.

Oành!

Trong một đòn nặng nề, Lăng Hàn lập tức bị chấn bay, còn va vào Mạnh Phi Thành ở phía sau, cả hai cùng nhau bị đánh văng ra ngoài.

Khố Cáp Đức lộ vẻ giận dữ, đòn đánh này của hắn ban đầu có thể kết liễu Mạnh Phi Thành, không ngờ lại bị Lăng Hàn chen chân vào. Tuy Lăng Hàn và Mạnh Phi Thành đều bị chấn bay, nhưng chỉ chịu chút vết thương nhẹ.

Không, Mạnh Phi Thành còn phun mấy búng máu, nhưng cái tên mới xuất hiện kia thì hoàn toàn chẳng hề hấn gì.

Trong ánh mắt của hắn lướt qua vẻ kinh ngạc, cái tên mới xuất hiện này chỉ vừa bước vào Bát Liên mà thôi, thực lực rất yếu, làm sao chịu đựng được một đòn của hắn? Hơn nữa, khi đối kháng trực diện một kích với Lăng Hàn, hắn có thể rất rõ ràng cảm ứng được sức chiến đấu của Lăng Hàn.

Gần như là Bát Liên tầng năm!

Đây là một yêu tinh.

Hắn thầm nói, trong ánh mắt nhất thời sát khí rực cháy:

- Không nghĩ tới trong vị diện siêu hạ đẳng cũng có thiên tài như ngươi... Không thể để ngươi sống nữa!

Siêu hạ đẳng?

Lăng Hàn không khỏi lắc đầu, một hồi hạ đẳng, một hồi siêu hạ đẳng, thứ này cũng thật là xem thường Tiên Vực.

- Con rệp, đến chiến!

Hắn ngoắc ngoắc ngón tay, biểu hiện cực kỳ khinh bỉ.

Đám người Liễu Tam Biến kinh ngạc, không nghĩ tới Lăng Hàn lại sẽ ở thời điểm này dũng cảm đứng ra, mà Mạnh Phi Thành càng không nghĩ tới Lăng Hàn sẽ xuất thủ cứu hắn.

- Ta chỉ là không muốn các ngươi chết ở trong tay con rệp dị vực này mà thôi.

Lăng Hàn lạnh nhạt nói.

- Muốn chết, cũng chỉ là ta giết các ngươi!

- Ha ha, cũng vậy, cũng vậy!

Đám người Liễu Tam Biến cười nói, bọn họ và Lăng Hàn hoàn toàn không hề có giao tình, nhưng về thái độ đối với dị vực, cả bọn đều hoàn toàn nhất trí.

Chờ giải quyết Khố Cáp Đức xong, bọn họ còn sẽ đại chiến, vì tranh cướp Khởi Nguyên Ma Phương đánh cho không chết không thôi.

Khố Cáp Đức tự nhiên giận dữ, đôi mắt kép của hắn đồng thời nháy động, tỏa ra khí tức cực kỳ tà ác, càng có hàng vạn phù văn cùng nhau xoay chuyển, tràn ngập uy hiếp.

- Cặn bã của vị diện siêu hạ đẳng!

Hắn lao tới.

Đừng tưởng hắn hình thể khổng lồ, nhưng lại cực kỳ linh động, lóe lên đã tới trước người Lăng Hàn, sáu chân múa ngang, như lục đạo thiên mâu giáng xuống.

Lăng Hàn triển khai Hư Linh Không Gian, lại thêm quy tắc Thời Gian, đối kháng Khố Cáp Đức.

- Hả?

Khố Cáp Đức hiện lên vẻ kinh ngạc, các vị diện không giống nhau nên quy tắc cũng có sự khác biệt, nhưng có một số quy tắc lại là thông dụng.

Tỷ như quy tắc Thời Gian, tỷ như quy tắc Không Gian, hơn nữa những quy tắc này đều thuộc về loại đặc biệt mạnh mẽ.

Bởi vậy, Lăng Hàn vận dụng đồng thời hai loại quy tắc Không Gian và Thời Gian, khiến Khố Cáp Đức cũng có chút khiếp sợ, bởi vì thiên tài như vậy ở dị vực cũng không nhiều.

- Càng không cho phép ngươi sống!

Hắn hé miệng, hai chiếc răng nanh to lớn đến kinh người, phía trên lại có một phù hiệu đang phát sáng, khiến hai hàm răng của hắn thật giống như đã biến thành Tiên Khí.

Hắn đột nhiên cắn tới Lăng Hàn, răng nanh phóng to vô tận, bổ xuống nặng nề về phía Lăng Hàn.

Thật mạnh!

Lăng Hàn lập tức phát hiện, đòn đánh này không chỉ đơn thuần nhằm vào hắn, mà còn phong tỏa không gian bốn phía, bất kể hắn dùng Hư Linh Không Gian dịch chuyển tới đâu, cũng sẽ gặp phải đòn đánh chặn đầu.

Hắn không sợ, chỉ vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, thân như kim cương bất hoại, oành, mạnh mẽ chống đỡ đòn đánh này.

- Giết!

Mấy người Liễu Tam Biến cũng không có nhàn rỗi, dồn dập ra tay công tới Khố Cáp Đức.

Ầm! Ầm! Ầm!

Đại chiến lại nổi lên, tuy Bất Diệt Thiên Kinh của Lăng Hàn mạnh mẽ, nhưng không thể luôn vận chuyển, bởi vậy chủ lực chiến đấu vẫn là bọn người Liễu Tam Biến, Mạnh Phi Thành. Lăng Hàn chủ yếu chỉ can thiệp khi thấy ai gặp nguy hiểm, xông lên đỡ đòn thay.

Đương nhiên, sức chiến đấu của hắn cũng không thể khinh thường, khi triển khai Nộ Quyền, có thể gây uy hiếp cực lớn cho Khố Cáp Đức, dù sao đôi mắt và những khe hở trong lớp giáp xác của hắn là những điểm không được bảo vệ.

Khố Cáp Đức giận không nhịn nổi, thực lực của hắn rõ ràng mạnh hơn, dù Liễu Tam Biến hay bất cứ ai khác cũng không phải đối thủ của hắn, nhưng nhờ có Lăng Hàn tồn tại, sức chiến đấu của những người khác mới có không gian để phát huy.

May mà, vì lực lượng quy tắc của đám người Liễu Tam Biến đã tiêu hao gần hết, Khố Cáp Đức vẫn chiếm được thượng phong.

- Tuy phải phí một ít công phu, nhưng các ngươi vẫn phải chết!

Hắn phát ra tiếng cười tàn nhẫn, những người này đều là thế hệ trẻ tuổi hết sức xuất sắc của Tiên Vực, hắn chỉ một lần giết chết mười mấy người, có thể nói là đã lập được chiến công không nhỏ.

Đặc biệt là nơi này còn có Khởi Nguyên Ma Phương!

Đừng tưởng hắn nói rất xem thường, kỳ thực Khởi Nguyên Ma Phương quý giá đến nhường nào, ngay cả một Chuẩn Thiên Tôn cũng phải thèm muốn, chẳng lẽ không đủ giá trị sao?

Tình huống của đám người Liễu Tam Biến càng lúc càng nguy cấp, tuy bọn họ cố gắng phản kích, nhưng ý chí không thể làm cơm ăn, quy tắc đã cạn thì là cạn.

Oành!

Thất Hổ trong Thường gia Cửu Hổ bị Khố Cáp Đức một đòn đâm thủng bắp đùi, khiến hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết, cả người còn bị đóng chặt trên chiếc chân côn trùng, theo động tác của Khố Cáp Đức mà lên xuống, trái phải đong đưa.

Xoạt, Khố Cáp Đức vung chiếc chân côn trùng một cái, Thất Hổ liền bị chấn bay ra ngoài, nửa người dưới nổ tung, khí tức lập tức suy nhược mấy trăm lần.

Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, mời độc giả đón đọc tại trang web.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free