(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2424:
Oành! Oành! Oành!
Hắn cứ thế lùi lại, chẳng mấy chốc đã làm đổ vách tường của hiệu thuốc.
– Cái này hai mươi triệu Tinh Thạch.
Lăng Hàn nhìn về phía Liễu Tuấn nói.
Liên quan gì đến ta chứ!
Liễu Tuấn khóc không ra nước mắt, hắn thật sự không có tiền mà.
Oành, Cốc Ngọc Thụ vẫn lùi, lại va hỏng một bức tường nữa.
– Lại hai mươi triệu.
Lăng Hàn tính toán nói.
Liễu Tuấn không nhịn được, nhảy dựng lên nói:
– Đây căn bản không phải cửa hàng của nhà ngươi!
Đúng vậy, Cốc Ngọc Thụ đã lùi ra khỏi tiệm thuốc, thứ hắn đánh đổ là tường của cửa hàng nhà khác, không liên quan chút nào đến Vũ Hoàng Các.
Lăng Hàn liếc hắn một cái:
– Ngươi quản quá rộng rồi, ta thu thêm không được sao?
Thu thêm?
Liễu Tuấn rùng mình một cái. Hắn thấy phía sau Cốc Ngọc Thụ là cả một dãy phòng đông nghịt. Cứ thế lùi một đường, phá một đường, Lăng Hàn tính thu thêm tất cả, coi như hắn có dốc sức làm việc cả nửa đời còn lại, liệu có trả hết được không?
Cốc Ngọc Thụ à, ngươi mau phấn chấn phản kích đi, cầu xin ngươi đấy!
Đáng tiếc, trời xanh chẳng nghe thấu lời khẩn cầu của hắn, Cốc Ngọc Thụ cũng chẳng khá hơn, hắn vẫn oành oành oành phá vỡ từng bức tường như cũ, khiến Lăng Hàn cứ thế đọc lên những con số làm tim người ta đập thình thịch.
Liễu Tuấn cảm giác sắp ngất lịm, tuy hắn cũng là người từng trải qua nhiều cảnh tượng lớn, nhưng khi tưởng tượng đến món nợ khổng lồ kia, sắc mặt hắn liền xám ngắt.
Tuy nhiên, nỗi lo của hắn cũng nhanh chóng chấm dứt.
Không phải Cốc Ngọc Thụ đã phản công giành chiến thắng, mà là hắn cuối cùng bị Hổ Nữu đánh bại, đè xuống đất mà đấm đá túi bụi, thì làm sao mà phá hoại được gì nữa chứ.
– 980 triệu Tinh Thạch, cảm ơn đã ghé thăm.
Lăng Hàn nhìn về phía Liễu Tuấn, ý cười dịu dàng.
Liễu Tuấn chỉ cảm thấy hoa mắt chóng mặt, rồi thực sự ngất lịm đi.
Một phần vì sợ, một phần vì tức, làm gì có chuyện như vậy, đánh vỡ mấy bức tường, hỏng vài cái bàn mà lại phải bồi nhiều tiền đến thế.
– Bạo cúc! Bạo cúc!
Hổ Nữu tràn đầy phấn khởi xách cổ Cốc Ngọc Thụ trở về. Đi đến trước cửa tiệm thuốc, nàng vung tay một cái, Cốc Ngọc Thụ liền nằm bò trên đất, vừa vặn thay, cái mông nhổng lên thật cao.
Tiểu nha đầu lấy ra một cây thiết côn, mặt đầy vẻ chờ mong.
– Dừng, dừng, dừng!
Lăng Hàn vội vàng đưa tay ngăn cản, đùa thì được, dọa người cũng chẳng sao, nhưng không thể làm thật chứ.
– Không muốn, Nữu muốn chơi!
Hổ Nữu chu cái miệng.
– Chơi không vui.
Lăng Hàn khuyên nhủ.
– Chơi vui!
Hổ Nữu làm nũng.
Lăng Hàn trực tiếp nhét một cái đùi gà vào miệng Hổ Nữu:
– Ngoan ngoãn ăn thịt đi.
Hổ Nữu còn làu bàu, rất muốn phun cái đùi gà này ra để bày tỏ sự bất mãn trong lòng. Nhưng không ngờ cái đùi gà này quá mỹ vị, làm cho nàng căn bản không nỡ phun, đành phải bắt đầu gặm.
Vừa ăn vừa dùng ánh mắt đáng tiếc đảo qua cái mông của Cốc Ngọc Thụ, nàng từ đầu đến cuối vẫn không quên ý định "bạo cúc" của mình.
Dù chịu trọng thương, thần trí đã có chút mơ hồ, nhưng Cốc Ngọc Thụ vẫn cảm thấy sợ hãi trong lòng. Võ Giả đối với nguy hiểm có một loại trực giác bản năng, đặc biệt là Đế giả như hắn.
Lăng Hàn tóm lấy Cốc Ngọc Thụ cùng Liễu Tuấn, đặt vào ghế, nguyên lực nhẹ nhàng chấn động, hai người nhất thời tỉnh lại.
Đập vào mắt đầu tiên tự nhiên chính là nụ cười như hoa của Lăng Hàn, tràn đầy vẻ hiền lành, nhưng Liễu Tuấn cực kỳ rõ ràng, sau nụ cười ấy là sự tàn nhẫn đến mức nào.
Sau đó liền thấy Hổ Nữu gặm đùi gà, một lúc lộ vẻ hưởng thụ, một lúc lại hung thần ác sát, khiến cả hai đều không khỏi rùng mình sợ hãi trong lòng. Bọn họ xem như đã nhìn ra rồi, cô nàng này căn bản không phải là người biết nói lý lẽ.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Đến đây, chúng ta bàn bạc chuyện bồi thường.
– Ta không có tiền.
Liễu Tuấn rất thẳng thắn.
– Ngươi biết, ta không nói dối.
Trước đó hắn đã cạn kiệt gia sản của mình rồi.
Lăng Hàn nhìn về phía Cốc Ngọc Thụ:
– Ta không thèm để ý các ngươi ai trả tiền, nói chung, trả hết là được.
– Muốn bao nhiêu, ta bồi thường là được.
Cốc Ngọc Thụ ngạo nghễ nói, còn ném ánh mắt khinh bỉ sang Liễu Tuấn.
Thế mà cũng là đan sư, chỉ vài bức tường, mấy cái ghế mà cũng không bỏ ra nổi tiền.
Liễu Tuấn âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ lão huynh à, chốc nữa là ngươi khóc ròng đấy, vị này là người giết người không chớp mắt đấy.
– Thoải mái!
Lăng Hàn vỗ vai Cốc Ngọc Thụ.
– Ta chính là yêu thích người thoải mái như ngươi.
Cốc Ngọc Thụ chợt dâng lên chút đắc ý nho nhỏ, nhưng lập tức ở trong lòng phi phi phi.
– Tốt lắm, 980 triệu Tinh Thạch, thấy ngươi thoải mái như vậy, ta tính chẵn cho ngươi, thành mười ức chẵn.
Lăng Hàn nói.
Cốc Ngọc Thụ nhất thời há to miệng, mắt trợn trừng không tin nổi nhìn Lăng Hàn, chỉ cảm thấy người này là điên rồi, hay bị chập mạch, lại dám mở miệng như thế?
Chẳng phải chỉ mấy cái ghế, vài bức tường sao? Một khối Tinh Thạch đã quá dư rồi.
Lăng Hàn lạnh nhạt nói:
– Cái ánh mắt của ngươi, cái vẻ mặt này là sao đây? Không muốn bồi tiền sao? Mới vừa rồi còn vỗ ngực nói mình rất thoải mái, sao đã keo kiệt vậy?
Cốc Ngọc Thụ run rẩy hồi lâu, mới nói:
– Vậy cũng không khuếch đại đến mười ức chứ!
Hơn nữa, người khác tính chẵn đều là giảm bớt, nào có như ngươi lại còn tăng giá?
– Ngươi là nói ta hại ngươi?
Lăng Hàn nhìn về phía Liễu Tuấn, cười nói.
– Đến, ngươi nói một chút, con người của ta chẳng lừa trên gạt dưới, công bằng công chính đến mức trời đất cũng phải phẫn nộ, có đúng không?
Liễu Tuấn chẳng còn tâm trí mà mỉa mai Lăng Hàn dùng từ ngữ không phù hợp. Bị nụ cười ấy của Lăng Hàn nhìn chằm chằm, hắn sao dám nói điều gì bất lợi với Lăng Hàn?
– Hàn thiếu là người công bằng công chính nhất.
Hắn vội vàng nói.
– Ngươi xem!
Lăng Hàn vỗ vỗ tay, vẻ mặt hiển nhiên là thế.
Cốc Ngọc Thụ thật muốn một cước đạp lăn Liễu Tuấn, ngươi sợ sệt cái gì? Nơi này là Lệ Thủy Thành, mà bọn họ là đệ tử của Thánh Nguyên học viện, Lăng Hàn lại dám làm gì được họ sao?
Tuy không phải hai mươi hai vị Tiên Vương tầng chín đều đóng quân ở đây, nhưng chỉ cần có một hai vị ở đây, thần thức lan tỏa khắp nơi, không nơi nào không chạm tới, thì làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn họ bị đánh giết?
Đương nhiên, Tiên Vương tầng chín chẳng thể nào quản được chuyện vặt vãnh của họ, đây cũng là lý do vì sao Lăng Hàn dám công khai hù dọa.
Ai bảo bọn họ gây sự trước tiên? Dù sao thì hắn vẫn có lý.
– Quá nhiều!
Cốc Ngọc Thụ cúi đầu nói.
Tuy Lăng Hàn quá "hắc", nhưng hắn lại không bỏ ra nổi nhiều tiền như vậy, trên mặt cũng có chút khó chịu.
– A, ngươi nghèo như vậy?
Lăng Hàn làm bộ thất vọng ra mặt.
---
Bản quyền của câu chuyện này đã được truyen.free nắm giữ và biên tập cẩn thận.