Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2419:

Hắn vừa định lên lầu hai thì thấy mười mấy người đột ngột xông vào cửa, ai nấy đều mang vẻ mặt hằm hằm.

– Tại sao các ngươi lại đến nữa?

Nam tử trung niên run giọng hỏi, nỗi sợ hãi hiện rõ trên mặt.

Qua vài lời này có thể thấy, những kẻ này trước đó đã ngang nhiên phá hoại cửa hàng, đánh cho các tiểu nhị thương tích đầy mình.

Lăng Hàn lập tức dừng bước, nhìn về phía đám người kia.

Thực lực của nhóm người đó không hề yếu, có bảy người đạt tới cảnh giới Trảm Trần, số còn lại là Sáng Thế Cảnh. Nếu ở một thành Nhất Tinh, thì đội hình này đã đủ để thành lập một Hào Môn.

– Đương nhiên là đến lấy tiền.

Một tên Trảm Trần Cảnh ngồi phịch xuống chiếc ghế duy nhất còn lành lặn trong tiệm.

– Chúng tôi không phải vừa mới giao tiền sao?

Nam tử trung niên có vẻ hơi giận dữ. Bọn chúng chẳng ra gì, đã thu phí bảo kê còn đánh họ một trận, đập phá tan tành nhiều đồ đạc trong cửa hàng.

Tên Trảm Trần Cảnh râu ria rậm rạp kia hai chân vắt vẻo, trông vô cùng vô lại:

– Vừa nãy thu là phí bảo kê chúng mày mở tiệm thuốc, nhưng mà, lão tử nghe nói chúng mày ở đây còn bán xuân, vì vậy phải thu thêm một khoản nữa.

Bán xuân? Nam tử trung niên kia há hốc mồm. Chúng tôi mở tiệm thuốc, sao có thể bán xuân chứ? Chuyện này rõ ràng là bịa đặt trắng trợn, cố tình bắt nạt người ta.

Lăng Hàn xoay người đi xuống lầu rồi nói:

– Các ngươi là bị người sai khiến à? Nói cho ta biết, là ai bảo các ngươi làm như thế?

Mấy bang phái nhỏ thu phí bảo kê, chuyện này Lăng Hàn có thể hiểu, nhưng kiểu này thì đã là cố tình gây sự, làm khó người khác rồi.

Tên râu ria rậm rạp hơi ngớ người ra nói:

– Nói linh tinh gì thế? Còn nữa, ngươi là cái thá gì?

Lăng Hàn một tay thò tới, mọi người chỉ kịp thấy hoa mắt, tên râu ria rậm rạp đã nằm gọn trong tay Lăng Hàn. Hắn cười nói:

– Ngươi có thể chọn nói hoặc không nói, nhưng ta có một sở thích, đó là xé xác người ra từng mảnh. Ngươi có muốn thử không?

Tên râu ria rậm rạp kia không khỏi tim gan lạnh toát. Hắn căn bản không thèm để Lăng Hàn vào mắt, nhưng ai ngờ thực lực đối phương lại đáng sợ đến thế, chỉ vừa ra tay đã tóm gọn hắn, quả thực dễ như trở bàn tay.

Thấy ánh mắt Lăng Hàn lóe lên hung quang, hắn không khỏi run cầm cập nói:

– Tôi nói! Tôi nói! Là bang chủ của chúng tôi bảo tôi tới.

– Ồ, bang chủ của các ngươi là ai?

Lăng Hàn cười nói, vừa nói vừa vỗ vai tên râu ria rậm rạp. Mỗi lần hắn vỗ, tên râu ria rậm rạp lại không kìm được m�� rít lên đau đớn, mồ hôi lạnh đổ ròng trên trán.

– Bang chủ của chúng tôi là Mao Hải Đào.

Tên râu ria rậm rạp trả lời rành rọt.

Lăng Hàn "à" một tiếng, lại nói:

– Bang chủ của các ngươi dù sao cũng sẽ không vô duyên vô cớ tự nhiên nổi hứng, rồi sai các ngươi tới gây rối chứ?

Tên râu ria rậm rạp nói:

– Là Liễu Tuấn, Tuấn thiếu đến tìm Bang chủ của bọn tôi, nhờ Bang chủ ra tay gây rối Vũ Hoàng Các giúp hắn.

– Ồ, Liễu Tuấn này thì là ai?

Lăng Hàn bắt đầu có hứng thú.

– Tuấn thiếu à...

Tên râu ria rậm rạp kéo dài giọng, cả người hắn trở nên vênh váo, như thể muốn khoe khoang về người đó, nhưng bị Lăng Hàn vỗ một cái, hắn lập tức ngoan ngoãn trở lại.

– Tuấn thiếu là đệ tử của Thánh Nguyên Học Viện!

Nói đến cái tên Thánh Nguyên Học Viện này, hai mắt hắn sáng rực lên vẻ sùng bái.

Đối với đại đa số quần chúng ở Tiên Vực mà nói, Tiên Vương tầng chín đương nhiên là nhân vật mạnh nhất trên đời này. Hơn hai mươi Tiên Vương tầng chín liên thủ sáng lập Thánh Nguyên Học Viện thì đương nhiên cũng vô cùng lợi hại. Phàm những ai có thể vào đó đều là thiên tài đỉnh cao, tương lai chắc chắn sẽ trở thành đại nhân vật.

Liễu Tuấn này chính là đệ tử của Thánh Nguyên Học Viện, đương nhiên bị đám người này kính trọng như Thần.

– Rất lợi hại phải không?

Lăng Hàn cười hỏi.

Những thiên tài như Nghiêm Tiên Lộ tất nhiên có tư cách tiến vào Thánh Nguyên Học Viện, nhưng so với bọn người Kỷ Vô Danh, Thích Thiện Tử thì rõ ràng không cùng đẳng cấp. Liễu Tuấn này thuộc về cấp độ nào đây?

– Tuấn thiếu thuộc Đan Viện, hắn còn trẻ đã là Đan Sư Tam Tinh, về Luyện Linh lại đạt tới Tứ Luyện. Có người nói trong vòng trăm năm chắc chắn có thể bước vào Ngũ Luyện, trở thành Đan Sư Tứ Tinh!

Tên râu ria rậm rạp khoe khoang về Liễu Tuấn, cứ như thể Liễu Tuấn là anh em ruột của hắn vậy.

Đan Sư à? Lăng Hàn bỗng nhiên hiểu ra phần nào, tại sao Liễu Tuấn muốn nhằm vào Vũ Hoàng Các, e rằng có liên quan đến đan dược.

– Vậy ngươi có biết, tại sao Liễu Tuấn phải làm như thế không?

Tên râu ria rậm rạp gật đầu nói:

– Tuấn thiếu để ý đến vị trí của Vũ Hoàng Các, muốn mua lại để tự mình mở tiệm thuốc, nhưng chủ nơi đây không đồng ý, nên Tuấn thiếu mới nghĩ ra biện pháp này.

Lăng Hàn không kìm được mà cười khẩy. Vũ Hoàng đương nhiên sẽ không bán cửa hàng này đi, đó là nơi anh em họ đoàn tụ!

– Trở về nói cho cái tên Tuấn thiếu đó, trong vòng ba ngày tự mình đến đây nhận lỗi. Ngoài ra, đừng quên bồi thường thiệt hại cho nơi này, thiếu dù chỉ một hạt cát cũng không xong.

Lăng Hàn rồi nhìn về phía những người trong tiệm.

– Mọi người cứ xả giận đi. Đến, cứ việc ra tay đánh đi, ai trong số chúng dám phản kháng, ta sẽ phanh thây kẻ đó!

Hắn lại nhìn về phía đám lưu manh kia, ánh mắt lướt qua, những người này đều run rẩy, chỉ cảm thấy linh hồn như muốn nổ tung.

Các tiểu nhị trong tiệm nhìn nhau, ban đầu không ai dám nhúc nhích, nhưng rốt cuộc cũng có người mạnh dạn bước ra, xông vào túm lấy một tên mà đánh tới tấp.

Quả nhiên, tên đó căn bản không dám phản kháng, chỉ biết lấy hai tay che đầu, hai chân kẹp chặt lại, cố tránh những chỗ yếu bị đánh trúng.

Nhìn thấy cảnh này, những tiểu nhị còn lại cũng mạnh dạn hơn, lần lượt bước ra, rồi cùng ra tay đánh đấm.

Vô duyên vô cớ bị người ta đánh cho một trận, trong lòng ai mà chẳng ôm một bụng lửa giận? Trước là không đánh lại, nhưng hiện tại có người làm chỗ dựa, lửa giận trong lòng họ liền được xả ra.

Chờ các tiểu nhị này đánh đã tay, Lăng Hàn mới cho đám râu ria rậm rạp chạy đi.

Nhiều tiểu nhị đều dùng ánh mắt sùng bái nhìn Lăng Hàn, chỉ cảm thấy người này giống như Thiên Thần giáng thế.

Trên mặt Lăng Hàn mang nụ cười nhẹ, còn đặc biệt lấy ra một ít đan dược chia cho mọi người, để họ chữa trị vết thương trên người.

Theo Lăng Hàn, nơi đây không chỉ là nơi anh em hắn và Vũ Hoàng đoàn tụ, mà sau này còn thực sự có thể bán đan dược, bởi vì hắn chính là thiên tài đan đạo.

Nội dung này được truyen.free độc quyền biên dịch, vui lòng không sao chép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free