(Đã dịch) Thần Đạo Đan Tôn - Chương 2274
Lăng Hàn nghiêm nghị nói: – Ta không hề lừa ngươi!
– Ha ha ha ha!
Phó Nhạc ôm bụng cười. – Lăng huynh, ngươi đừng đùa nữa, ta sắp không chịu nổi nữa rồi.
Lăng Hàn không nói gì. Tại sao cứ hễ hắn nói thật, người ta lại cho là đang đùa cợt?
Hai người còn muốn nói tiếp, lại bị Hổ Nữu kéo đi tửu lâu ăn cơm.
– Này này, Trương huynh, ngươi có nghe nói không, đám người Thiên Thanh Nguyệt, Chúc Tuệ Vân đều bị người hạ sát.
– Đương nhiên, mấy ngày nay ai nấy đều truyền tin này.
– Khà khà, ngươi biết là ai gây ra không?
– À, ngươi biết?
– Đương nhiên.
– Vậy nói nhanh lên!
Khi bọn người Lăng Hàn đi ngang qua một bàn, có hai khách nhân đang vô cùng phấn khởi nói chuyện, mà tai Phó Nhạc cũng lập tức dựng ngược lên.
– Khà khà, tổng cộng có hai người, một người tên Kỷ Vô Danh, một người khác tên Lăng Hàn!
Phốc!
Phó Nhạc nhất thời phun phì ra ngoài.
– Phó huynh?
Lăng Hàn nhìn Phó Nhạc ngây như phỗng.
Phó Nhạc cứng đờ cả người, mặc cho Lăng Hàn vẫy tay trước mặt hắn cũng không phản ứng chút nào.
Một lát sau, Phó Nhạc mới nhảy lên, thật giống như mèo bị giẫm đuôi. Hắn nhảy cao ba thước, sau đó đột nhiên vồ lấy người vừa nói chuyện ban nãy:
– Ngươi xác định hắn gọi Lăng Hàn?
Người kia sợ hú hồn, tu vi của hắn chỉ là Tam Trảm, tự nhiên không thể chống lại lực lượng của Phó Nhạc, vội vàng run giọng đáp:
– Vị đại thiếu này, ngươi là nói hai mãnh nhân hạ sát đám người Thiên Thanh Nguyệt sao?
– Phí lời!
Người kia bị văng đầy mặt nước bọt, nhưng đến lau cũng chẳng dám:
– Đúng, đúng, người kia gọi Lăng Hàn, truyền thuyết hắn cao bảy trượng, tay dài quá gối, thân hình cứng như đá, cực kỳ hung tàn...
Lăng Hàn bỗng nhiên kinh ngạc, nói mình cao bảy trượng thì còn đỡ, nhưng thân hình cứng như đá là cái quỷ gì?
– Ha ha ha ha!
Hổ Nữu cười ôm bụng.
– Lăng Hàn, ngươi có cao bảy trượng sao, tay cũng đâu có dài quá đâu.
Ngay cả Nữ Hoàng cũng có chút không nhịn được cười, cái lời đồn sai lệch này cũng quá bất hợp lý.
– Lăng huynh, thật là ngươi làm thật ư?
Phó Nhạc buông người kia ra, nhìn về phía Lăng Hàn hỏi.
– Ta đã nói rồi mà, nhưng chính ngươi không tin.
Lăng Hàn cười nói.
– Trời đất quỷ thần ơi!
Phó Nhạc ôm đầu.
– Ngươi chỉ là Dương Hồn mà thôi!
– Vậy thì như thế nào?
– Cái gì mà "vậy thì như thế nào", chờ ngươi đạt đến Thiên Hồn, chẳng phải ngay cả Tiên Phủ cũng có thể giết sạch sao!
Phó Nhạc la toáng lên, hắn vốn tưởng rằng mãnh nhân hạ sát bốn người Thiên Thanh Nguyệt tất nhiên là cấp bậc Thiên Hồn, chỉ là yêu nghiệt hơn b��n người kia mà thôi.
Tuyệt đối không ngờ, sức tưởng tượng của hắn hoàn toàn không đủ, yêu nghiệt như vậy lại chỉ là Dương Hồn cảnh.
– Ha ha, ai mà biết được.
Lăng Hàn lắc đầu một cái.
Phân Hồn và Tiên Phủ chênh lệch quá to lớn, lớn hơn rất nhiều so với khoảng cách giữa Trảm Trần và Phân Hồn. Dù Trảm Trần Đế giả có thể ngang sức Dương Hồn, nhưng bất kể Thiên Hồn nào cũng không thể là đối thủ của cường giả Nhất Bí.
Có điều, nếu hắn có thể nắm giữ chín đạo Phân Hồn, lại tăng cường năm lần sức mạnh trong cảnh giới nhỏ Thiên Hồn, có thể bù đắp chênh lệch với Tiên Phủ sao?
Chuyện đó, đành phải đợi đến lúc đó mới biết được.
Năm người vừa nói chuyện, cùng nhau lên lầu hai, để lại hai người kia há hốc mồm, ngây như pho tượng.
Vừa nãy người trẻ tuổi kia... Chính là mãnh nhân Lăng Hàn hạ sát đám người Thiên Thanh Nguyệt?
Trời!
Tại phòng khách trên lầu hai, Phó Nhạc không thể chờ thêm được nữa mà hỏi han về trận chiến giữa Lăng Hàn và đám người Thiên Thanh Nguyệt, Lăng Hàn đành phải tóm tắt lại một lượt cho cái tên hiếu kỳ này nghe. Vốn dĩ hắn chẳng thích khoe khoang, nên chỉ kể qua loa đại khái.
Dù như vậy, Phó Nhạc vẫn nghe mà không ngừng hít khí lạnh, có đoạn cao trào thậm chí còn nhảy dựng lên, khoa tay múa chân.
– Lăng huynh, ngươi thực sự là trâu!
Hắn giơ ngón tay cái lên, khâm phục đến tận đáy lòng.
– Đúng rồi, sắp tới sẽ bắt đầu Đan Đạo Thịnh Hội, có người nói lần này không chỉ có rất nhiều Đại Đan Sư nổi danh đã lâu, còn có rất nhiều người trẻ tuổi thanh danh vang dội.
– Lăng huynh, ngươi muốn chen vào ba vị trí đầu, độ khó cực kỳ cao.
– Để ta nói cho mà nghe.
Phó Nhạc đếm ngón tay bắt đầu nói:
– Trước tiên nói thế hệ trước, lần này có Nhật Dương Đan Sư, hắn mấy chục triệu năm trước đã là cấp bậc Tam Tinh, có người nói trên phương diện Luyện Linh cũng đã đạt đến Tứ Luyện, có hy vọng trở thành bậc Đại Sư.
– Còn trong lứa tuổi trẻ, thiên tài thực sự là quá nhiều.
– Ngô Tử Hư của Lạc Vân Thành, là một thiên tài xuất chúng, chưa đến ngàn vạn tuổi đã trở thành Đan Sư Tam Tinh, cách đây không lâu còn đạt tới Tứ Luyện, dù thời gian trôi qua chưa được bao lâu, nhưng thiên tài như vậy lại còn có phòng tu luyện thời gian, có thể bất cứ lúc nào cũng trở thành Ngũ Luyện.
– Tạ Nhạc Chương của Bách Hoa Thành, tuy không rực rỡ như Ngô Tử Hư, nhưng tiến bộ của hắn cực kỳ vững chắc, bước vào Nhất Tinh Đan Sư bỏ ra ròng rã mười ức năm, lúc đó không một ai xem trọng hắn, nhưng mười ức năm sau, hắn trở thành Đan Sư Nhị Tinh, thêm mười ức năm nữa, hắn đã bước vào Đan Sư Tam Tinh.
– Lần này, vừa đúng tròn mười ức năm kể từ khi hắn trở thành Đan Sư Tam Tinh, mọi người đều đang suy đoán, hắn có khả năng đột phá thành Đan Sư Tứ Tinh.
– Phan Lạc Linh của Truy Nhật Thành, là nữ tử đẹp tựa thiên tiên, nghe nói đã kế thừa ký ức của một vị Đại Đan Sư thượng cổ, trình độ đan đạo tiến bộ thần tốc, lần này chắc chắn cũng sẽ là kình địch của Lăng huynh.
– Không đúng, nàng đã giành được một suất nội bộ rồi.
Lăng Hàn hơi ngạc nhiên hỏi:
– Tỷ thí còn chưa bắt đầu, dựa vào cái gì nói như vậy?
– Khà khà, vậy là ngươi không biết, trong số các Đan Sư mà Cổ Đan Tháp cử đến lần này, có một người là hậu duệ của Nguyên Trưởng lão, tên Nguyên Đồng Quang, mấy ngày trước ta nhìn thấy hắn lúc nào cũng túc trực bên cạnh Phan Lạc Linh, ra sức lấy lòng nàng ta.
– Ngươi nói xem, có hậu duệ của một vị Trưởng lão giúp đỡ, Phan Lạc Linh có được một suất chẳng phải quá dễ dàng sao?
Phó Nhạc nói.
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười:
– Ngươi đúng là nghĩ quá đen tối.
– Ngươi không tin, vậy chờ xem đi.
Phó Nhạc lắc đầu một cái.
– Có điều Lăng huynh, ngươi hạ sát đám người Thiên Thanh Nguyệt, là đã chọc vào một tổ ong vò vẽ rồi, thế lực đứng sau bọn họ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi đâu.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:
– Chuyện càng làm lớn càng tốt.
Chuyện càng lớn, Lữ Hải Dung mới có thể nghe được tin tức của bọn họ, sau đó chạy tới đón bọn họ. Nếu không, chuyến đi đến Côn Bằng Cung lần này sẽ chẳng biết còn gặp phải chuyện gì nữa.
Mọi quyền sở hữu đối với nội dung chuyển ngữ này đều thuộc về truyen.free.